Chương 29: Cố tình khiến anh ta nghẹn

Cậu chủ Chu được đưa vào bệnh viện tư đắt nhất trong thành phố để dưỡng thương. Căn phòng bệnh xa hoa chẳng khác gì phòng cao cấp của khách sạn năm sao, nhưng ở trong môi trường thoải mái thế này, hắn lại chẳng thấy vui chút nào.

Hắn cầm cốc trà trên tay, giận dữ ném xuống đất, quát lớn: “Phát điên mất! Ở cái nơi chết tiệt này, chẳng có gì vui cả. Chúng mày muốn nhốt tao đến chết mới vừa lòng đúng không?”

Nữ giúp việc sợ đến run rẩy, cúi gằm mặt, tái mét: “Cậu chủ, bà chủ đã dặn, trước khi ra tòa, cậu chỉ được ở trong bệnh viện, không được xuất viện.”

“Khốn kiếp!” Hắn giận dữ gào lên, tất cả là tại tên họ Hoắc đó. Nếu không có anh ta nhúng tay, chuyện này đã có thể giải quyết riêng tư. Hắn đâu phải chịu cảnh bị nhốt như trong cái l*иg chim này.

Cậu chủ Chu nhìn chằm chằm cô giúp việc rụt rè, cảm giác bức bối suốt hai ngày qua khiến hắn không chịu nổi, hắn nheo đôi mắt đỏ rực, phất tay ra lệnh: “Lại đây.”

“Cậu chủ, cậu còn gì dặn dò ạ?” Cô giúp việc run rẩy tiến tới, lòng đầy sợ hãi. Ai cũng biết cậu chủ Chu nổi tiếng khó hầu hạ, không ai muốn chăm sóc hắn, cô ta cũng là bị ép đến đây.

Cậu chủ Chu vươn tay nắm lấy cằm cô ta, nâng lên một cách thô bạo. Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt đầy tàn nhang và mụn bọc của cô ta, hắn lập tức cảm thấy buồn nôn. Hắn sợ hãi buông tay, rồi gầm lên giận dữ: “Ai bảo con xấu xí này đến phục vụ tao? Gọi Xuân Mai và Thu Hương đến đây!”

Xuân Mai và Thu Hương là hai người giúp việc đẹp nhất nhà họ Chu. Hắn đã nhắm đến họ từ lâu, nhưng lão già trong nhà luôn bảo vệ, khiến hắn không thể động vào, làm hắn ngứa ngáy không chịu nổi.

“Xuân Mai và Thu Hương đang phục vụ ông bà chủ. Chính ông chủ bảo tôi đến đây.” Cô giúp việc ấm ức, mắt đỏ hoe.

Cậu chủ Chu tức điên, hét lớn: “Cút ngay! Cút cho khuất mắt tao! Đừng để tao nhìn thấy cái bộ mặt kinh tởm này nữa. Thật là muốn nôn!”

Cô giúp việc bụm mặt, nước mắt rơi lã chã, vừa khóc vừa chạy ra ngoài.

“Quái quỷ gì thế này? Tức chết đi được!” Hắn nhặt lon bia trên tủ đầu giường, uống một hơi cạn sạch.

Đúng lúc đó, một mùi hương dịu nhẹ quyến rũ len lỏi vào từ cánh cửa phòng khép hờ. Tiếng cười trong trẻo như tiếng chim họa mi, làm lòng hắn mềm nhũn.

Ngửi hương biết người, đây chính là sở trường của cậu chủ Chu. Mùi hương này, giọng cười này, chắc chắn là một mỹ nhân.

Cảm giác bức bối trong hắn dường như vỡ tung, chỉ cần ngửi thấy mùi hương ấy, máu trong người hắn đã sôi trào, cả cơ thể như sống dậy, hắn nuốt nước bọt, lập tức nhảy xuống giường, nhanh chóng mở toang cửa phòng.

Trước mắt hắn là một cô gái trong chiếc váy ren hồng hở vai, tóc dài bay nhẹ, làn da trắng mịn như tuyết, khuôn mặt được trang điểm tinh tế như búp bê sứ. Đôi mắt to tròn lấp lánh như biết nói, đầy linh khí. Ánh mắt hắn rực lửa, lướt từ xương quai xanh quyến rũ xuống dưới, ngọn lửa trong lòng bùng lên dữ dội, khiến hắn nóng rực toàn thân.

Thật đẹp! Tựa tiên nữ rơi nhầm xuống trần gian, đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Cô gái nhìn hắn, đưa tay nắm lấy cánh tay hắn, đôi mắt long lanh như ngấn nước, khuôn mặt thanh thuần nhưng lại mang theo chút quyến rũ mê người: “Cậu chủ Chu, tôi không cố ý làm anh bị thương. Xin anh đừng kiện tôi. Chỉ cần anh không kiện, bảo tôi làm gì, tôi cũng sẽ không từ chối.”

Chỉ đổi một bộ váy thôi mà cô đã đẹp đến mức này, cậu chủ Chu hoàn toàn mất kiểm soát, máu nóng dồn lên não. Hắn siết chặt tay cô, kéo mạnh cô vào trong phòng.