Tiếp theo là thông tin do Cố Tuân tìm được: “Lương ngày của lao động phổ thông trong thị trấn không quá 40 tiền đồng. Những việc nặng nhọc hoặc liên quan đến tính toán thì cao hơn chút, nhưng cũng không vượt quá 60 tiền đồng, chúng ta muốn kiếm tiền mua vé bằng cách làm thuê khả năng cực kỳ thấp.”
“Thông thường, trò chơi sẽ không giao nhiệm vụ không thể hoàn thành. Có thể chúng ta sẽ tìm thấy nhánh nhiệm vụ phụ có phần thưởng phong phú.” Bát Mi lau mặt, trông còn ủ rũ hơn lúc trước mấy phần: “Nếu không có thật, thì tôi chết quách đi luôn cho xong.”
Trần Chi vốn là người không chơi game trong đời thực, lúc đầu là người lo lắng nhất trong ba người. Nhưng mỗi lần Bát Mi buông mấy câu kiểu "chết quách cho rồi" thì trong lòng cô ta lại nảy sinh phản ứng ngược, ủa khoan, hình như mọi chuyện vẫn chưa tệ đến mức đó mà?
“Dù sao thì, cứ tiên lễ hậu binh trước đã.” Cố Tuân kết luận: “Xem thử cô ta còn bao nhiêu vé vào cổng. Rồi tính tiếp xem ngày mai có thể kiếm được bao nhiêu tiền. Nếu thật sự không có hy vọng, thì trước khi hết giờ đếm ngược, bắt buộc phải mạnh mẽ ra tay.”
“Dù sao thì, lấy được vé vào cổng từ tay Nasha, cũng đâu có nói là nhất định phải trả tiền mới được.”
Trần Chi: “...”
Bát Mi: “Hả?”
Bát Mi: “Khoan đã, có thể cướp được từ NPC hả?”
Trần Chi: “Nghe cũng có lý, cứ làm vậy đi.”
Bát Mi: “???”
Bát Mi: “Khoan đã, sao đến chị cũng nghĩ vậy rồi?”
Cố Tuân: “Nếu cướp không được thì sao?”
Trần Chi: “Vậy thì chết quách cho xong.”
Bát Mi: “...”
Bát Mi: “???”
Lục Ngữ Nông không hề biết ở nhà mình đang có một niềm vui bất ngờ chờ sẵn.
Trên đường về, cô không gặp phải tình huống bất ngờ nào. Khi đặt chân lên con đường chính của thị trấn Meri, cô được các chủ tiệm và người đi đường chào hỏi, trí nhớ của cơ thể này bắt đầu từ từ khôi phục.
Cô có thể phản hồi lời chào bằng thứ ngôn ngữ địa phương trôi chảy, cũng biết được tới ngã rẽ tiếp theo thì phải rẽ trái hay phải.
Dù vẫn chưa nhớ được vì sao Nasha trở thành nhân viên bán vé, nhưng sau hơn nửa tiếng, cô đã tìm được đường về nhà, và phát hiện ba người đàn ông phụ nữ ăn mặc kỳ lạ đứng chờ trước cửa, trông hoàn toàn lạc lõng giữa khung cảnh thị trấn.
Lục Ngữ Nông nép người vào góc tường.
Ánh mắt cô lần lượt lướt qua áo thun của trạch nam Bát Mi, đồ mô tô của Cố Tuân, bộ vest công sở của Trần Chi, rồi cuối cùng dừng lại ở dòng chữ trên cổ tay họ: [Đếm ngược thời gian chết: 71:22:06.]
[Xin hãy nhanh chóng hội họp với các người chơi khác!]
Âm thanh hệ thống E-616 vang lên thúc giục trong đầu cô, lần này nghe có phần sắc nhọn hơn thường lệ.
Lục Ngữ Nông không nhúc nhích, hỏi: “Ba người kia cũng là người chơi mới?”
[Phó bản cấp D dành riêng cho đánh giá người chơi mới, tất cả đều là người chơi mới, hãy nhanh chóng hội họp với họ!]
Lục Ngữ Nông khẽ bật cười, phớt lờ lời phía sau của hệ thống.
Khác với cô, ba người kia vẫn mặc quần áo (hoặc là nói, cơ thể) từ ngoài đời vào, có vẻ họ nhận cùng một nhiệm vụ, cùng một thời hạn. Có lẽ đây mới là trạng thái người chơi bình thường.
Người chơi không có cách liên lạc riêng. Họ tìm đến đây chắc chắn không phải vì “người chơi Lục Ngữ Nông”, mà là nhiệm vụ giới hạn thời gian có liên quan đến “Nasha”, ví dụ như muốn mua vé vào cổng.
Mà “Nasha”, với vai trò là một nhân viên bán vé bình thường, chắc chắn cô ta không đủ thu nhập để chi trả những khoản chi tiêu trong sổ ghi chép cá nhân kia. Nói cách khác, cô ta thật ra là...
Gian thương chính thức được cấp phép?
[Hãy nhanh chóng hội... tạch...]
Âm thanh trong đầu đột nhiên nghẽn lại, biến thành tiếng “rẹt rẹt” của máy móc bị kẹt.
Vài giây sau, hệ thống E-616 vốn luôn vô cảm bắt đầu nghiến răng ken két như đang cáu giận.
[Ting ting!]
[Người chơi Lục Ngữ Nông, mức độ nhập vai đã đạt tới 60%, mở khóa thành công vai trò NPC duy nhất: Nasha.]
[Kích hoạt nhiệm vụ nhánh độc quyền cho NPC: Trách nhiệm của người bán vé.]
Một giao diện nhiệm vụ màu lam u ám được hệ thống chiếu thẳng vào ý thức cô.
[Mô tả nhiệm vụ: Được đoàn trưởng đoàn xiếc Hodge ưu ái, cô nàng ưa hư vinh phù phiếm Nasha nhận được vị trí này. Ông ta không bận tâm đến mánh khóe của nhân viên bán vé, ông chỉ quan tâm vé có được bán sạch không. Cứ mỗi 100 vé bán ra, Nasha phải nộp lại lượng tiền vàng tương ứng cho văn phòng đoàn trưởng, nếu số tiền đó bị thất thoát, Nasha chỉ còn cách lấy bản thân để trả nợ.]
[Yêu cầu nhiệm vụ: Giao nộp số vàng tương đương với 100 vé - Chưa hoàn thành.]
[Thời hạn nhiệm vụ: Trước 8 giờ tối, ngày 31 tháng 5.]
[Phần thưởng nhiệm vụ: Sổ tay bí mật của tiên sinh Hodge x1, điểm tích lũy x100.]
[Nhận được đạo cụ đặc biệt cấp C: Huy hiệu nhân viên bán vé - Huy hiệu đồng bình thường, khi đeo trong thời gian làm việc sẽ nhận hiệu ứng “Bảo hộ” x3. Mỗi lượt “Bảo hộ” tự động giảm 80% sát thương chí mạng.]
[Khi kết thúc phó bản, nếu có trên 80% người chơi tin tưởng vai trò NPC của bạn, phần thưởng sẽ được nhân đôi; nếu dưới 50% người chơi tin tưởng bạn là NPC, tất cả phần thưởng nhiệm vụ sẽ bị thu hồi.]
[Chúc bạn nhập vai vui vẻ!]
“Làm phiền, tránh đường một chút.”
Ba người của nhóm Bát Mi lập tức quay đầu lại.
Dưới ánh hoàng hôn, một thiếu nữ tóc đỏ mặc váy xanh lục bước tới từ phía ngược sáng. Đôi mắt màu lam nhạt khiến người ta liên tưởng đến những bông thanh cúc giữa núi rừng, còn khuôn mặt tinh xảo như búp bê thiên thần đặt trong tủ kính cao cấp.
Chiếc huy hiệu bằng đồng trên áo sơ mi cho thấy thân phận của cô, NPC quan trọng, nhân viên bán vé của đoàn xiếc Clown Acrobats: “Nasha”.
Ngay khi xác nhận thân phận, thanh tiến trình nhiệm vụ “Vé vào cửa của Nasha” trên giao diện hệ thống của cả ba người chơi lập tức tăng thêm 20%.
Cơ hội hoàn thành nhiệm vụ đã có hy vọng!
“Chào cô, chào cô, tiểu thư Nasha, chúng tôi đến tìm cô...”
Bát Mi hiếm khi tỏ ra hưng phấn như vậy khi nói chuyện với NPC, đôi lông mày hình chữ bát cũng giãn ra, trông khá buồn cười.
Vừa nói, cậu ta vừa liếc trước nhìn sau, chắc chắn xung quanh không có ai khác, rồi hạ giọng một cách bí mật: “Cho hỏi, vé vào đoàn xiếc Clown Acrobats... bao nhiêu đồng vàng thì cô sẵn sàng bán?”
Từ “đồng vàng” dường như đã chạm đến tim nhỏ của Nasha.
Hàng mi dài màu đỏ hơi rung lên, đôi mắt xanh long lanh quét qua ba người, dò xét từ đầu đến chân.