"Phần thưởng là tiền vàng! Ai đã kích hoạt nhiệm vụ phụ này vậy? Là người chơi thứ bảy à?"
Trên đầu đường thị trấn Meri, sáu người chơi tụ tập lại nhìn nhau.
Khó khăn lắm họ mới sống sót qua đêm đầu tiên trong phó bản. Tình trạng của mọi người đều không tốt, đặc biệt là Trần Chi và người phụ nữ trung niên bị thương. Dưới đồng hồ [đếm ngược tử vong] trên cổ tay họ còn hiện thêm một dòng chữ rợn người là [đang tiến hành dị hóa]... hệ thống E-616 không giải thích điều này có nghĩa là gì, và không ai biết nó đại diện cho điều gì.
Mức độ dị hóa của Trần Chi nhẹ hơn, hiện đang dừng ở 12%, miệng vết thương đã được cầm máu thành công. [Linh tính] của cô ta vốn là 34 điểm, sau một đêm đã tăng lên 36, còn [Lý trí] lại giảm từ 40 xuống 39.
Trong khi đó, mức độ biến dị của người phụ nữ trung niên đã đạt 23%. Miệng vết thương của bà ta đã lở loét thối rữa, mép vết thương mọc ra những hạt thịt mầm quái dị có lông tơ. Bà ta đau đớn thỉnh thoảng phát ra tiếng rên nhẹ, còn chồng bà ta lúc này hận không thể cách xa bà ta mười mét.
Tối qua, sáu người trốn trong hầm, không dám nghỉ ngơi, hẹn nhau thay phiên canh gác. Nhưng không biết từ lúc nào tất cả đều chìm vào giấc ngủ. Sáng tỉnh dậy, họ thấy mình bị khoai tây và ngô chất đống tứ tung chèn ép vào trong góc, "căn phòng nhỏ" đêm qua cũng đã trở lại thành hầm chứa đồ bình thường.
Thực phẩm dự trữ mùa đông của người dân thị trấn được chất đống gọn gàng, không có bàn nhỏ, giường nhỏ, chăn rách nát. Rơm rạ và vải vóc dùng để bịt khe hở và lỗ thông hơi đêm qua cũng biến mất không dấu vết. Chỉ có hai đạo cụ cấp C trong tay Tề Tinh và Bát Mi cùng bức ảnh cũ chứng minh trải nghiệm đêm qua không phải là mơ.
Họ dường như đã vô tình lạc vào một đoạn "quá khứ" bị chôn vùi, mang những vật cũ của "Nasha và Lance" từ quá khứ về hiện tại.
Bát Mi đoán cô bé trong ảnh chính là nhân viên bán vé Nasha kia: "Cô gái bé nhỏ nghèo đáng yêu lớn lên thành thiếu nữ tham tiền... Dù khá tiêu tan ảo ảnh nhưng về mặt logic thì thôi cũng hợp lý."
Đáng tiếc, sau khi đoán vậy, chi tiết đạo cụ búp bê cừu bông trong tay cậu ta vẫn hiển thị là "Có thể mở khóa cách sử dụng sau khi xác nhận danh tính của ???". Có lẽ phải mang đạo cụ đến tận nơi người chủ nhân "???" mới có thể kích hoạt.
Để mở khóa hai đạo cụ cấp C duy nhất, và cũng để thực hiện nhiệm vụ phụ vừa kích hoạt không rõ nguyên nhân, họ phải đến rạp xiếc tìm nhân viên bán vé Nasha, biết đâu còn có thể gặp được người chơi thứ bảy.
Trên đường đến rạp xiếc, Bát Mi kéo Tề Tinh sang một bên, nhanh chóng kể về việc "hiện tại nhân viên bán vé chỉ còn 6 tấm vé vào cửa, rất có thể sẽ có một người chơi thất bại nhiệm vụ".
Lý do chỉ tiết lộ cho Tề Tinh là một mặt để chia sẻ tài nguyên và lợi nhuận, mặt khác vì cặp vợ chồng trung niên trông thực sự không giống người có thể giữ bình tĩnh. Tốt nhất là nên kéo dài thời gian càng lâu càng tốt trước khi Nasha vạch trần họ.
Cố Tuân và Trần Chi ngầm đồng ý cách làm của Bát Mi.
Người đàn ông trung niên trông rất sốt ruột, khi đến rạp xiếc, ông ta là người xông vào trước tiên. Nhưng vẻ mặt vội vã ban đầu của ông ta khựng lại khi nhìn rõ mặt nhân viên bán vé.
Có lẽ vì cả nhóm quá ồn ào, cô gái tóc đỏ trong quầy bán vé quay đầu nhìn qua cửa kính: "Ái chà, những vị khách tha hương, các vị trông có vẻ chật vật nhỉ."
Dưới ánh mặt trời, làn da trắng bệch của Nasha không tì vết, đẹp hoàn hảo như búp bê. Nhưng búp bê thì không thể có biểu cảm linh động và tâm hồn như vậy.
Cô gái dùng đôi mắt xanh nước biển không chút khách khí đánh giá họ từ trên xuống dưới, đặc biệt là nhìn Trần Chi, người phụ nữ trung niên và Tề Tinh rất lâu, rất kỹ lưỡng, hành động này thật bất lịch sự, nhưng cô gái quá ngây thơ và xinh đẹp, khiến người ta không thể trách móc nặng nề.
Là đối tượng đang bị đánh giá, người phụ nữ trung niên khó khăn lắm mới cúi đầu được, cả người bà ta hơi run rẩy vì căng thẳng. Trần Chi theo bản năng nhìn ra phía sau Nasha xem còn có ai không, còn Tề Tinh thì lạnh lùng đối mặt với cô.
"Mấy người đến đúng lúc thật đó, đỡ cho tôi phải đi thêm chuyến nữa," Nasha nói: "Đoàn trưởng Hodge của chúng tôi bảo tối nay cần người hỗ trợ vận chuyển động vật dùng để biểu diễn. Thù lao không tồi đâu, nên nếu mấy người muốn thì có thể đến tìm người đánh xe ngựa trong đoàn để nhận việc."
Vậy ra đây không phải nhiệm vụ phụ do người chơi thứ bảy kích hoạt sao?
Mấy người chơi chắc chắn sẽ không từ chối chỉ dẫn từ NPC Nasha. Nhưng trước khi tìm người đánh xe ngựa, họ còn có việc quan trọng hơn cần làm.
Bát Mi, người tự nhận có tương tác tốt nhất (tự phong) trong toàn bộ những người được chọn, vội vàng chạy đến quầy bán vé để nói chuyện với Nasha: "Chúng tôi vừa đến thị trấn Meri, còn lạ nước lạ cái... À, tiểu thư Nasha lớn lên ở thị trấn này sao?"
Bát Mi cười hì hì nhìn Nasha. Nasha không nói gì, chỉ cũng cười hì hì nhìn lại anh ta. Thế là nụ cười hì hì trên mặt Bát Mi cứng đờ.
Phắc, sao mình giống mấy tên du côn đang bắt chuyện vậy.
"Khụ..." Bát Mi đưa tay lên lau mặt, tự thấy mình cũng hơi kỳ quặc: "Tôi không phải muốn bắt chuyện vớ vẩn đâu, thật ra..."
Một bàn tay thon dài, màu da bánh mật từ một bên đưa tới. Xương ngón tay rõ ràng, ngón trỏ và ngón giữa kẹp một tấm ảnh đen trắng đã ố vàng.
Đôi mắt đen thẫm của Tề Tinh trắng ra lãnh đạm nói: "Đứa bé trong ảnh này, là cô phải không?"
Nụ cười của Lục Ngữ Nông hơi cứng lại trên mặt.
Cô nhận lấy bức ảnh, cẩn thận xem cả mặt trước và mặt sau.
Cô bé trong ảnh có giống "Nasha" không? Có, thậm chí cả hai đều tên là "Nasha".
Còn vết bớt hình thoi ở mắt trái của cậu bé trong ảnh, khiến cô lập tức nhớ lại vệt sáng màu chàm che phủ trên mặt tên Hề, đôi mắt màu vàng mật ong mỉm cười của tên Hề, và cả từng câu từng chữ kia...
"Nguyện hoa tường vi nở rộ trên mái tóc cô, Nasha thân yêu..."
"Chúc cô đêm nay có giấc mộng đẹp, Nasha."
Chết tiệt!
Ngày diễn chưa đến, diễn viên còn chưa vào vai, vậy mà tên Hề đã xuất hiện trước mặt cô, đưa cho cô một sợi dây buộc tóc ren y hệt cái trong ảnh. Thế mà đến giờ, cô vẫn không thể "hồi ức" lại dù chỉ một chút kỷ niệm liên quan nào...
Không, khoan đã!
Lục Ngữ Nông chỉ cảm thấy đầu đau nhức, như có một chiếc dũa cùn đang mài.