Càng ngày càng nóng, ngay cả A Diệp và Tần Uyển cũng dùng chậu băng. Nhưng Phùng Nhạc Chân lại không dùng. Nàng vẫn mặc áo lụa mùa xuân, không chịu thay áo mỏng.
Vào một buổi sáng, A Diệp hầu hạ Phùng Nhạc Chân rửa mặt xong. Lúc đang muốn ra ngoài thì gặp Tần Uyển tiến vào, nàng ấy nhỏ giọng nói: “Điện hạ vẫn không chịu dùng băng.”
Tần Uyển khẽ nhíu mày, đợi A Diệp đi rồi mới đến bàn trang điểm: “Điện hạ, Khánh vương phi mở tiệc hoa sen, mời các quyền quý Kinh đô, cũng gửi thiệp mời cho chúng ta.”
Từ khi Khánh vương mất, tân đế lên ngôi, Khánh vương phi luôn đau yếu, không hề qua lại với phủ trưởng công chúa. Không biết lần này sao lại mở tiệc hoa sen, còn đích thân gửi thiệp mời. Hiển nhiên là không có ý tốt.
“Nếu ngài không muốn đi, nô tỳ sẽ từ chối.” Tần Uyển cầm thϊếp định đi.
“Khoan đã.” Phùng Nhạc Chân gọi lại.
Tần Uyển ngẩn người, thử dâng thiệp mời lên.
Phùng Nhạc Chân nhận lấy: “Ngươi đi nhà kho lấy vài món đồ bằng vàng, khi đi tiệc hoa sen thì mang theo.”
“Vâng.” Tần Uyển không ngờ nàng lại đi, sau khi kinh ngạc thì vội đáp.
Phùng Nhạc Chân tiện tay vứt tấm thiệp lên bàn, thấy nàng ấy chưa đi thì tò mò: “Còn không đi?”
“…Điện hạ, hay là mời đại phu đến xem bệnh?” Tần Uyển lo lắng nói.
Đầu tiên Phùng Nhạc Chân khựng lại, sau khi hiểu được thì dở khóc dở cười: “Bổn cung không sao, đừng nghe nha đầu A Diệp nói bậy.”
“Nhưng mà…”
“Yên tâm, bổn cung tự có chừng mực.” Phùng Nhạc Chân cắt ngang.
Tần Uyển thấy nàng không nghe khuyên, trên mặt đáp lời nhưng trong lòng lại tính toán tìm một danh y hỏi thăm. Để xem sao điện hạ lại đột ngột thay đổi tính tình như vậy, trước kia thì ham mát sợ nóng, nay lại…
Phùng Nhạc Chân hoàn toàn không hay biết tính toán trong lòng nàng ấy. Đợi người đi rồi nàng mới mở cửa sổ, để nắng tháng năm đổ xuống người, cho đến khi mồ hôi nhễ nhại mới miễn cưỡng quên được cảm giác lạnh cóng đầu gối trong lãnh cung.
Thiệp mời của Khánh Vương phủ vẫn để trên bàn. Nàng đứng trước cửa sổ, ánh mắt lại rơi xuống họa tiết tinh xảo trên thiệp.
Kiếp trước Khánh Vương phủ cũng đưa thiệp mời. Nàng thấy chuyện khác thường tất có vấn đề, nên tìm cớ từ chối. Sau này mới biết Khánh Vương phi đã đoán được nàng sẽ không tới, mới cố ý mở tiệc hoa sen này, chỉ để dẫn cô nương Lương gia tới cho Phó Tri Huyền.
Sau tiệc hoa sen chưa tới một tháng, Khánh Vương phi sai người ám sát nàng. Phủ Khánh Vương phủ bị liên lụy. Rồi sau đó nữa nàng bị giam cầm trong cung. Hoàng đế ban hôn cho Phó Tri Huyền và cô nương Lương gia.
Dù không muốn gặp mụ đàn bà điên Khánh Vương phi kia, nhưng yến hội vẫn phải đi.
Kiếp trước đã bỏ lỡ chuyện náo nhiệt. Kiếp này xem cho biết cũng tốt. Dù sao nàng cũng tò mò, hôn sự của Phó Tri Huyền và cô nương Lương gia có liên quan gì đến tiệc hoa sen này.
Tiệc hoa sen vào chiều mười ngày sau. Đúng đầu tháng sáu, hoa sen nở rộ.
Xe ngựa Phùng Nhạc Chân vừa tới cửa phủ Khánh Vương, Khánh Vương phi đã dẫn một cô nương ra đón.
“Không ngờ hôm nay điện hạ cũng tới.” Nàng ta mới ba mươi, mà mái tóc hai bên thái dương đã điểm bạc, quanh thân thoang thoảng mùi thuốc. Hiển nhiên là người đã uống thuốc nhiều năm.
Phùng Nhạc Chân cười nhạt, như thể không biết vẻ lãnh đạm của nàng ta: “Vương phi đã đưa thiệp mời tới, bổn cung sao tiện làm mất mặt ngươi.”
Khánh Vương phi nắm chặt khăn tay. Vẫn là cô nương bên cạnh khẽ kéo nàng ta, nàng ta mới miễn cưỡng cười: “Đa tạ điện hạ nể mặt.”
Lúc này ánh mắt Phùng Nhạc Chân mới rơi xuống mặt tiểu cô nương.
Khuôn mặt thanh tú, đoan trang, nhu thuận, rõ ràng là nữ tử khuê các.
“Lương Nguyệt Nhi?” Nàng chậm rãi mở miệng.
Tiểu cô nương ngạc nhiên: “Điện hạ biết dân nữ?”
“Lương cô nương hiền huệ đoan trang, ở kinh đô ai chẳng biết.” Phùng Nhạc Chân cười khẽ.
Tiểu cô nương đối diện với đôi mắt xinh đẹp của nàng, mặt đỏ lên.
Phùng Nhạc Chân không nhiều lời, ngước mắt nhìn sang tỳ nữ chờ dẫn đường. Tỳ nữ vội vàng tiến lên cung kính đi phía trước dẫn đường.