Hắn vẫn thao thao bất tuyệt. Trần Tẫn An không muốn nghe lần nữa chen vào đám người giành lại thùng nước và đòn gánh, không nói lời nào bắt đầu múc nước.
Thấy vậy, mọi người đều im bặt. Cả một khoảng sân cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
Lời đồn lan truyền trong phủ Trưởng Công chúa ba ngày, cuối cùng bị Tần Uyển dẹp yên.
A Diệp nhìn Tần Uyển trừng phạt những kẻ tung tin đồn một hồirồi ung dung rời đi, không khỏi nhìn về phía Trưởng công chúa điện hạ, người có vẻ như chuyện chẳng liên quan đến mình.
“Làm gì?” Trưởng Công chúa điện hạ nghiêng đầu, vẻ mặt vô tội.
A Diệp: “…Ngài gây ra chuyện lớn như vậy mà nàng ấy lại không nói gì ngài?”
“Đây thì tính là chuyện lớn gì?” Phùng Nhạc Chân hỏi lại.
A Diệp chớp chớp mắt: “Hình như… quả thật không phải chuyện lớn gì.”
Chỉ là thích một người đàn ông mà thôi, lại còn là trong phủ nhà mình nữa thì có gì to tát chứ? Nhưng nàng ấy thấy lạ là điện hạ vì người mới mà lạnh nhạt với Phó đại nhân, Tần quản sự thêd mà lại không khuyên ngài nên cân bằng, mưa móc đều dính.
“Đúng rồi, bảo ngươi tìm tiên sinh đã tìm được chưa?” Phùng Nhạc Chân hỏi.
A Diệp: “Vẫn chưa ạ.”
“Chậm thế?” Phùng Nhạc Chân cau mày.
A Diệp thở dài: “Kinh đô không thiếu danh sư, nhưng tìm được người hợp với hắn mới khó. Ngài cứ từ từ thôi, nô tỳ sẽ mau chóng tìm được.”
Phùng Nhạc Chân nghĩ cũng phải. Trần Tẫn An đã qua tuổi 19, tính tình đã thành, phải tìm người hợp ý mới được.
Trò chuyện xong, Phùng Nhạc Chân nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, hiếm khi lại không buồn ngủ, nên ra vườn dạo chơi.
“Đừng theo.” Nàng dặn dò.
“Vâng.”
Phủ Trưởng Công chúa là phủ đệ xa hoa nhất, lớn nhất Kinh đô do tiên đế ban tặng. Ngày thường, chỉ riêng việc chăm sóc cảnh trí đã cần hơn trăm người. Phùng Nhạc Chân ở đây năm năm, đã quen với cảnh sắc được người đời ca tụng. Nhưng nay trọng sinh, dạo chơi nơi này, lại thấy thú vị khác.
Nàng thong thả đi trên đường, không hay biết đã đến hậu viện.
Trời đã tối, nhóm tôi tớ đều nghỉ ngơi. Trên đường ngoài thị vệ canh gác thì không có một bóng người.
Hứng thú tới nhanh đi cũng nhanh, Phùng Nhạc Chân chỉ dạo nửa vòng đã muốn về phòng. Nhưng vừa quay người lại nghe thấy tiếng động sàn sạt sau hòn núi giả.
“Ai đó?” Nàng lớn tiếng hỏi.
Tiếng sàn sạt đột nhiên im bặt. Một lúc sau, từ sau núi giả xuất hiện một người quen thuộc.
“Trần Tẫn An?” Nàng hơi ngạc nhiên, “Ngươi ở đây làm gì?”
Trần Tẫn An muốn nói lại thôi, hiển nhiên không ngờ sẽ gặp nàng.
“Trước kia bổn cung dạy ngươi thế nào?” Phùng Nhạc Chân thấy hắn chậm chạp không đáp, liền cong môi hỏi lại.
Trần Tẫn An: “…Luyện chữ.”
“Luyện cái gì?” Phùng Nhạc Chân nghi ngờ tai mình.
Trần Tẫn An mím môi, nhích qua bên cạnh một bước nhường đường. Phùng Nhạc Chân bước tới, thấy trên mặt đất là mấy nét... chữ xiêu xiêu vẹo vẹo?
Phùng Nhạc Chân nhìn chằm chằm hồi lâu mà không nhận ra là chữ gì.
Trần Tẫn An cũng ý thức được không khí quá trầm mặc. Hắn khựng lại một lúc rồi chủ động lên tiếng: “Sao điện hạ lại đến hậu viện?”
“Ồ…” Phùng Nhạc Chân miễn cưỡng rời mắt khỏi đám chữ như quỷ vẽ bùa, “Ta rảnh rỗi không có việc gì nên ra ngoài dạo chơi. Sao ngươi không luyện chữ trong phòng?”
“Sợ làm phiền người khác nghỉ ngơi.” Trần Tẫn An giải thích.
Tuy Phùng Nhạc Chân là chủ nhân phủ Trưởng Công chúa, nhưng không biết rõ phân bố phòng ốc của hạ nhân nhà mình: “Trong phòng còn có người khác à?”
“Vâng.” Trần Tẫn An đáp.
Phùng Nhạc Chân: “Vậy cũng không cần luyện vào ban đêm, hại mắt.”
“Ban ngày phải làm việc, chỉ có giờ này rảnh.”
Phùng Nhạc Chân bật cười: “Giờ ở hậu viện, ngươi phải là đối tượng mà ai cũng nịnh bợ chứ. Còn có người dám bắt ngươi làm việc à?”
Trần Tẫn An nhìn nàng một cái, lại vội vàng cúi đầu.
“Được rồi, về nghỉ đi. Sáng sớm mai đi tìm A Diệp. Nàng ấy sẽ tìm cho ngươi một gian phòng riêng ở tiền viện. Sau này ngươi ở một mình, không cần đêm nào cũng chạy ra ngoài.” Phùng Nhạc Chân nói xong, không đợi hắn đáp đã quay người rời đi.
Trần Tẫn An nhìn theo bóng nàng đến khi đi khuất, lúc này mới chần chừ nhìn xuống những nét chữ trên đất.
…Rất khó xem à?