Tuy nhiên, dường như những lời của Mộ Hàn Giang đã khơi gợi hứng thú trò chuyện trong lòng Thái tử.
Nàng ngẫm nghĩ một lát rồi đột ngột chuyển hướng câu chuyện: "Nhắc đến tên phản tặc Mạnh Chuẩn kia, Cô chợt nhớ từng nghe ân sư Cát tiên sinh kể lại rằng, Mạnh Chuẩn tòng quân từ năm mười hai tuổi, lý lịch trước đây có thể nói là chiến công hiển hách. Đáng tiếc con đường quan lộ lại chẳng hề hanh thông, gần năm mươi tuổi đầu, mang trên mình một thân chiến công nhưng cuối cùng lại rơi vào cảnh nhà tan cửa nát. Con người ta khi lâm vào cảnh nàng độc tuyệt vọng, khó tránh khỏi sẽ đi vào con đường cực đoan... Thế nhưng lần này Giang Chiết gặp lũ lụt, lưu dân nổi lên khắp nơi, Mạnh Chuẩn lại còn nhân cơ hội đó làm loạn, quả thực càng đáng hận! Không biết công tử có biết hắn ta rốt cuộc đã gây ra tổn thất lớn đến mức nào không?"
Mộ Hàn Giang cảm thấy Thái tử hôm nay có vẻ hơi "chăm chỉ" quá mức.
Nhưng cái kiểu chăm chỉ giả tạo, rõ ràng đã bỏ bê chính sự từ lâu mà giờ lại cố tỏ ra ưu quốc ưu dân thế này, thật sự nên đến trước mặt bệ hạ mà diễn mới không uổng phí.
Hắn hiếm khi có nhã hứng trêu chọc kẻ ngốc, bèn mở miệng nói: "Mạnh Chuẩn là kẻ tham lam nịnh hót, cấu kết với thuộc hạ buôn lậu quân lương, bị đồng liêu tố cáo. Lại vì trong nhà tích trữ nhiều của cải nên bị trộm dòm ngó, họa lây sang cả vợ con, gây ra thảm kịch diệt môn. Hắn ta một mình gieo nhân quả nhưng lại giận cá chém thớt sang triều đình. Nay nhân lúc lũ lụt mà làm loạn, tự nhiên là tai họa cho bá tánh! Thái tử hỏi câu này là có ý gì?"
Diêm Tiểu Huỳnh bật cười, ý cười trong đôi mắt ấy quá đỗi rạng rỡ, khiến cho thiếu niên gầy yếu bỗng toát lên một vẻ tràn đầy sức sống lạ thường. Mộ Hàn Giang bị nụ cười ấy làm lóa mắt, thoáng chốc lơ đễnh.
"Mấy ngày nay Cô buồn chán, tình cờ xem được hồ sơ lương thảo của vùng Giang Chiết, cứ thế xem một mạch, lại tình cờ thấy được hồ sơ của bảy năm trước. Trong nhiệm kỳ của Mạnh Chuẩn, tổng cộng xảy ra ba lần lũ lụt, lần nào cũng nghiêm trọng hơn hiện tại. Thế nhưng trong suốt thời gian hắn ta tại nhiệm, số lượng lương thực hỗ trợ điều chuyển cho các phủ huyện địa phương đều rất ngay ngắn, không hề có sai lệch, thậm chí còn có phần dư ra, có thể hoàn trả lại cho Thiếu phủ để cứu tế những nơi khác. Vậy mà sau khi hắn ta tạo phản, triều đình ủy nhiệm người hiền tài khác, số lượng hao hụt lại ngày càng tăng lên. Lương thảo triều đình rót xuống vùng lũ, lúc nào cũng thấy các huyện phủ báo lên là lương thực cứu trợ không đủ, người chết đói đầy đường. Xem ra, bá tánh dưới sự cai trị của tên phản tặc Mạnh Chuẩn ngược lại còn được yên ổn hơn, ít nhiều cũng được ăn no... Tên Mạnh tặc này cũng thú vị thật, lúc làm quan, để yên khoản tiền lương cứu trợ thiên tai dễ làm giả sổ sách nhất mà không động vào, ngược lại đi tham ô số quân lương chết người kia. Kẻ này... đúng là không có não, chẳng thể phát tài lớn được đâu!"
Mộ Hàn Giang vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên, dường như chẳng mấy hứng thú với phát hiện của vị Thái tử "bao cỏ" này: "Thái tử liệu có nhìn nhầm không..."
Tiểu Huỳnh lười biếng đọc ra vài con số, sau đó cười lạnh: "Những sổ sách này cũng chẳng phải bí mật gì, chỉ cần có tâm, mang sổ sách trước và sau đó ra đối chiếu là rõ ngay thôi. Cô có thể nhìn nhầm, nhưng mắt của Mộ Tế tửu ngài chắc chắn phải tốt hơn chứ nhỉ?"
Sắc mặt Mộ Hàn Giang vẫn không đổi: "Lương thực cứu trợ thiên tai là chuyện nội vụ của Thiếu phủ, không liên quan gì đến kẻ nhàn rỗi như tại hạ. Điện hạ hà cớ gì lại nói những chuyện này với thần?"
Diêm Tiểu Huỳnh uống trà đã đủ, bèn đứng dậy vươn vai thư giãn, sau đó đi đứng xiêu vẹo đến trước xe lăn của Mộ Hàn Giang. Nàng nở nụ cười xấu xa ngồi xổm xuống, đưa tay định chạm vào đầu gối của Mộ công tử...
Thiếu niên mảnh khảnh dường như bị vẻ ngoài nam sắc mê hoặc, cử chỉ trở nên lả lơi mất chừng mực: "Chẳng phải chuyện nọ xọ chuyện kia nên mới nói đến đây sao? Cũng phải thôi, Mộ công tử xưa nay chỉ lo bắt người gϊếŧ người, điều tra tham quan ô lại, nhưng công trạng đó đâu thể lớn bằng đầu của một tên phản tặc. Còn mong công tử hãy nương tay một chút, đừng vì tham công mà hắt nước bẩn lên người vô tội... Cô hiện giờ sống cũng khó khăn lắm, thân thể mỏng manh, không chịu nổi bị hắt nước đâu!"