Chương 44

Diêm Tiểu Huỳnh chống cằm, ra hiệu cho Mộ Hàn Giang nói tiếp.

“Lúc đầu, vị Chu đại nhân cai quản nhà lao nghĩ thế nào cũng không nhớ ra có một cặp cha con như vậy. Thế là Tam hoàng tử lại cho người "tra hỏi kỹ càng" một lượt nữa, cuối cùng Chu đại nhân mới nhớ ra, cặp cha con đó là do Thiếu Phủ Đốc biện Thang Minh Tuyền nhờ ông ta bắt giữ, nói rằng đó là nô tài bỏ trốn trong phủ của hắn ta… Còn về tung tích của hai cha con họ, ông ta cũng không biết.”

Tiểu Huỳnh đương nhiên biết tung tích của hai cha con họ ở đâu, nhưng vẫn giả vờ tỏ ra hứng thú: “Vậy thì ngươi mau bảo Tam ca của ta đi bắt Thang Minh Tuyền đi chứ, biết đâu chính hắn ta là kẻ chủ mưu vụ cướp ngục thì sao. À mà này, hôm nay hình như Cô không thấy Thang Minh Tuyền đến Thiếu Phủ…”

Mộ Hàn Giang nhìn chằm chằm vào mặt Diêm Tiểu Huỳnh: “Người đã bị bắt rồi. Hắn ta không chịu nổi tra tấn, nên đã khai là phụng mệnh Thái tử, nhờ hắn ta bắt người hộ. Hắn ta nói chưa từng gặp mặt cặp cha con đó, càng không biết thân phận của họ. Tam hoàng tử sợ hắn ta khai bừa cắn càn, nên đã cho người dùng hình thêm hai lần nữa, nhưng hắn ta vẫn không đổi lời khai. Chính vì vậy, Tam hoàng tử mới ủy thác cho thần đến hỏi Thái tử, không biết ngài có biết chuyện này không?”

Diêm Tiểu Huỳnh sao lại không biết cho được? Cặp cha con bị bắt đó chính là nàng và cha nàng, Diêm Sơn.

Còn nội ứng cho vụ vượt ngục… cũng chính là hai cha con họ!

Lúc đó, nàng và cha đến Nghi Thành chính là để thăm dò tình hình, chuẩn bị giải cứu nghĩa phụ. Chỉ là sau khi cha nàng nhận ra Tống ma ma, Diêm Tiểu Huỳnh liền tương kế tựu kế, tạm thời thay đổi kế hoạch.

Trong lúc vượt ngục, nàng đã nhân lúc hỗn loạn đánh ngất cha mình khi ông ngăn cản, rồi để các huynh đệ đưa cha và nghĩa phụ đi trước, còn mình thì ở lại, mượn tay Tống ma ma để thuận lợi vào cung.

Cái gì mà Tam hoàng tử điều tra án? Cái tên hàng thịt đầu óc đơn giản như ruột thẳng đó làm gì có thủ đoạn quỷ quyệt, cay độc đến thế, vừa ra tay đã nắm ngay được mấu chốt của vụ vượt ngục.

Mộ Hàn Giang, đúng là người như tên, tâm địa sâu như sông, không thấy đáy!

Thang Minh Tuyền không dám khai ra kẻ chủ mưu thật sự phía sau là Hoàng hậu, thế mà lại một mực cắn chết, đổ vạ cho Thái tử Phượng Tê Nguyên, đúng là đồ không ra gì!

Chỉ có điều, sự lanh lợi này của Thang Minh Tuyền đã dùng sai chỗ rồi. Hắn ta nào đâu biết điều mà Hoàng hậu sợ người khác biết nhất, chính là bí mật về thân thế thật sự của Thái tử.

Nếu Hoàng hậu mà biết đứa cháu trai "thông minh" của mình lại khai ra Thái tử, rồi từ đó làm liên lụy đến bí mật tráo con năm xưa, e là bà ta sẽ tức đến mức bảy lỗ tai bốc khói mất?

Bây giờ Mộ Hàn Giang đã như chó điên cắn chặt không buông, xem ra là muốn điều tra đến cùng rồi. Đúng là có chút phiền phức đây.

Diêm Tiểu Huỳnh lại ra vẻ cà lơ phất phơ nhổ ra một hạt táo, rồi thay Mộ Hàn Giang tổng kết lại: “Ý của công tử là, Cô sai người giúp phản tặc Mạnh Chuẩn vượt ngục, sau đó lại dung túng cho phản tặc tạo phản Phượng gia của ta?”

Mộ Hàn Giang cung kính chắp tay: “Thần, không dám!”

Diêm Tiểu Huỳnh giả vờ tức giận: “Bao năm qua, Thang Minh Tuyền đội cái danh cháu trai của mẫu hậu ta, đã làm không ít chuyện tổn hại đến danh tiếng của Đông Cung. Bây giờ tự mình làm ra chuyện cướp đoạt dân nữ, lại còn muốn cắn ngược lại, mong Cô dọn dẹp mớ hỗn độn cho hắn ta, đúng là thứ gì đâu không! Công tử này, hay là ngài chịu khó một chút, dứt khoát gϊếŧ quách hắn ta đi cho rồi!”

Ánh mắt Mộ Hàn Giang sắc như chim ưng khóa chặt con mồi: “Không vội, cứ điều tra cho rõ ràng đã. Nếu hắn có dính líu đến vụ án nghịch tặc, thì dù có muốn sống cũng không sống nổi đâu…”

Thật ra, Thang Minh Tuyền là do ám vệ dưới trướng cha hắn bí mật bắt giữ trên một chiếc thuyền du ngoạn ngoài thành, tin tức vẫn chưa truyền vào trong cung.

Mộ Hàn Giang đã sớm biết, vị Thái tử này trước nay vốn không thể tự mình quyết định việc lớn, tuyệt đối không thể sai khiến được Thang Minh Tuyền. Do đó, đằng sau vụ việc này, tám chín phần là có liên quan đến Hoàng hậu.

Hôm nay hắn đến Đình Úy Phủ, chính là cố tình sắp đặt một cuộc gặp gỡ "tình cờ" với Thái tử. Cái gọi là "đánh rắn động cỏ” này, là để đánh một đòn bất ngờ, hòng cạy miệng Thái tử để moi ra chút thông tin hữu ích.

Thế nhưng, hắn vạn lần không ngờ tới, vị Thái tử vốn luôn nhu nhược yếu đuối ấy lại như thể đã uống phải Định Hải Thần Đan, từ đầu đến cuối không hề có chút hoảng loạn nào. Toàn thân toát ra một vẻ ung dung, thản nhiên, cứ như thể vụ án này thật sự chẳng liên quan gì đến mình vậy.