Tên thị vệ đành bất lực, chỉ biết trừng mắt nín thở chờ đợi. Diêm Tiểu Huỳnh lười đi cửa chính, bèn bảo tiểu thái giám kê một chiếc ghế để trèo lên bức tường thấp, rồi nhanh nhẹn như một chú thỏ, nhảy xuống ngay trước mặt Mộ Hàn Giang.
Hành động này quả không mấy phù hợp với lễ nghi hoàng gia, thế nhưng Mộ Hàn Giang lại có vẻ mặt thản nhiên như thường, chỉ tao nhã phất tay mời Thái tử vào một gian đình thất bên cạnh để dùng trà.
Mấy ngày nay Diêm Tiểu Huỳnh chỉ quanh quẩn gϊếŧ thời gian trong thư phòng. Cát đế sư tuy không chịu giảng cho nàng đạo đế vương, nhưng lại giống như một người kể chuyện, sinh động hấp dẫn kể về vài nhân vật thú vị trên dưới triều đình.
Và Mộ Hàn Giang chính là một trong số đó.
Vào năm đó, Tiên đế trung hưng Đại Phụng, gây dựng lại cơ nghiệp tổ tông từ tay bè lũ loạn thần tặc tử. Khi ấy, cũng có không ít thế lực giang hồ phò tá minh quân, nhưng thân phận của nhiều người trong số họ không thể lộ ra ngoài ánh sáng.
Thuần Đức Đế khi còn là thế tử đã trợ giúp Tiên đế, nuôi dưỡng một đội ám vệ gồm các cao thủ giang hồ, người ngoài thường gọi là “Long Lân Ám Vệ”.
Người quản lý Long Lân Ám Vệ thế hệ trước chính là cha ruột của An Khánh công chúa, con gái nuôi của Thái hậu — Kiếm Thánh Tiêu Cửu Mục, một nhân vật từng lừng lẫy trên giang hồ. Năm xưa, Tiêu Cửu Mục phò tá Tiên đế, lập nên chiến công hiển hách. Chỉ vì mất vợ từ sớm nên ông không tái giá nữa, mà gửi con gái vào cung cho Thái hậu nuôi dạy. An Khánh công chúa rất được Thái hậu yêu mến, tuy không phải con ruột nhưng còn hơn cả con ruột.
Đến triều đại này, người tiếp quản Long Lân Ám Vệ chính là con rể của Tiêu Cửu Mục, Định Quốc công Mộ Thậm.
Tiếc là Mộ Thậm những năm đầu cầm quân đánh giặc đã mang trong mình mầm bệnh, mấy năm gần đây không mấy khi ra ngoài, chỉ ở trong phủ tĩnh dưỡng. Vì vậy, phần lớn gánh nặng công vụ đều được giao cho người con trai độc nhất của ông gánh vác.
Vị Mộ công tử bị què chân này từ nhỏ đã thường được mẹ đưa vào cung, rất được Bệ hạ yêu mến. Tuy thân thủ không thể xuất thần nhập hóa như ông ngoại, nhưng lại rất giỏi quyền mưu. Bề ngoài, hắn giữ chức quan nhàn rỗi Tế tửu, nhưng riêng tư lại nắm trong tay quyền sinh sát vượt trên cả Tam Ty, thay cha thực thi nhiệm vụ, ngầm giám sát bá quan cho Bệ hạ, dẹp loạn điều tra phản nghịch, có quyền tiền trảm hậu tấu.
Nghe nói, chiến sự của Tam hoàng tử vốn không thuận lợi, nhưng sau khi vị này đến Giang Chiết, Tam hoàng tử như uống phải liều thuốc kí©h thí©ɧ, dùng thủ đoạn sấm sét, không chỉ dẹp yên giặc cướp ở nhiều nơi mà còn bày kế bắt sống được phản tặc Mạnh Chuẩn.
Diêm Tiểu Huỳnh bước vào trà thất, ngồi xuống bên bàn trà, thưởng thức kỹ thuật pha trà điêu luyện như mây trôi nước chảy của nam tử, với đôi tay áo rộng tung bay theo từng động tác.
Một nam tử tuấn tú nhường này lại có tâm cơ sâu thẳm, thật đáng tiếc cho phong thái tao nhã ấy, cuối cùng lại ẩn chứa những mưu mô đẫm máu.
Thấy Mộ Hàn Giang dường như không có ý định lên tiếng, Diêm Tiểu Huỳnh bèn đưa tay nâng chén trà, nhấp một ngụm rồi hỏi: “Công tử hôm nay mời Cô đến uống trà mà sao lại không nói gì? Lẽ nào… là Mộ tiểu thư có chuyện gì muốn ngươi chuyển lời?”
Bàn tay to lớn của Mộ Hàn Giang cầm ấm trà bằng gang rất vững, hắn bình thản nói: “Bệ hạ thương tình cha mẹ tại hạ sức khỏe yếu, đã ân chuẩn cho xá muội không cần tham gia tuyển tú nữa, để muội ấy ở nhà làm tròn chữ hiếu vài năm. Cũng xin Thái tử thương cảm cho nỗi khó xử của nữ tử, tránh để người đời dị nghị về thanh danh khuê các của xá muội.”
Diêm Tiểu Huỳnh cũng chẳng khách sáo: “Thế thì lạ thật, công tử muốn giúp muội muội mình tránh hiềm nghi thì đáng lẽ không nên gọi Cô đến uống trà. Cô có điểm nào không tốt, không xứng kết quan hệ thông với công tử hay sao? Lẽ nào ngươi vẫn còn ghi hận chuyện bốn năm trước…”
Mộ Hàn Giang hiếm khi đôi co với kẻ ngốc. Nghe Thái tử cứ mãi lôi mấy chuyện tầm phào nam nữ ra nói, hắn liền ngắt lời: “Đó chỉ là sự cố ngoài ý muốn lúc say rượu, thần không dám trút giận lên Trữ quân, là do thần không cẩn thận đứng không vững. Lần này mời Thái tử đến là vì một vụ án đào phạm do Tam hoàng tử cùng Đình úy phủ điều tra, có liên quan đến ngoại thích của Hoàng hậu. Tam hoàng tử lo sẽ mạo phạm đến Phượng giá, nên đã nhờ thần mời Thái tử qua đây để hỏi một vài điều.”
Diêm Tiểu Huỳnh vơ một nắm mứt táo ăn cùng trà, vừa nhai vừa nói giọng không rõ ràng: “Ồ, vụ án đào phạm gì thế?”
“Cựu Thống lĩnh Thủy sư Giang Chiết là Mạnh Chuẩn, bảy năm trước vì tư lợi cá nhân đã cấu kết với dân làng tạo phản. Lần này, nhân lúc Giang Chiết gặp lũ lụt, hắn ta lại cướp bóc lương thực, tiền bạc cứu tế của triều đình, tội ác tày trời. Tên giặc này đã bị Tam hoàng tử bắt giữ, mấy hôm trước vừa được áp giải đến Nghi Thành. Nhưng ngay tại Nghi Thành, hắn ta đã bị đồng bọn cướp đi mất.”
Thiếu niên lang thản nhiên nhả hạt táo ra, nói một cách bâng quơ: “Tam ca bất cẩn quá nhỉ, thế này chẳng phải là thả hổ về rừng rồi sao?”
Mộ Hàn Giang cúi mắt nói tiếp: “Chuyện cướp ngục lần này có rất nhiều điểm đáng ngờ, dường như có kẻ nội ứng ngoại hợp. Sau đó, Tam hoàng tử đã cho người đi điều tra, phát hiện ra sau vụ náo loạn, nhà lao còn thiếu mất một cặp cha con đang bị giam giữ…”