Chương 42

Thấy gã điên không có phản ứng gì, vậy là Tiểu Huỳnh bèn đặt bó cỏ lên chiếc ghế đẩu vỡ ở bên cạnh, sau đó đứng dậy trèo tường, lén lút quay về Đông Cung.

Tiểu Huỳnh cũng không lo gã điên này sẽ tiết lộ bí mật.

Bởi lẽ, ngoài việc hắn ta vốn trầm mặc ít lời, thì với hoàn cảnh của hắn ta hiện tại, cũng sẽ chẳng có ai kiên nhẫn lắng nghe hắn ta giãi bày tâm sự. Do đó, những lời nói điên khùng kiểu như có người trèo tường vào thăm hắn ta, chắc hẳn cũng sẽ chẳng ai tin là thật. Miễn là hắn ta cứ an phận không nổi điên, hai bên không ai làm phiền ai, thì sẽ thuận tiện cho việc hành sự sau này.

Tiểu Huỳnh không dám ở lại quá lâu, dự định lần sau sẽ quay lại để xem xét tình hình của a huynh ở sát vách.

Còn về phía Thiếu Phủ, công việc cũng không thể dừng lại. Hoàng hậu giám sát rất chặt chẽ, tuy rằng không còn la lối đòi Tiểu Huỳnh mang sổ sách về, nhưng bà ta lại thông qua Thang Minh Tuyền để nhét thêm không ít văn lại vào đây.

Thang Minh Tuyền kia rõ ràng đã nhận được mật chỉ của Hoàng hậu, nên ngày nào cũng bận tối mày tối mặt, đến cả vị Thái tử là nàng đây cũng chẳng thèm để ý tới.

Hôm ấy, trong tiếng chim hót líu lo buổi sớm, nàng lại đến Thiếu Phủ điểm danh, sau đó lấy một vài công văn ra để gϊếŧ thời gian nửa ngày, rồi lại cùng Lý đại nhân đi tuần tra các ty theo lệ.

Và trong lúc đang đi lang thang, trò chuyện phiếm với Lý đại nhân đi cùng, thì cách một bức tường thấp, Diêm Tiểu Huỳnh bỗng nhìn thấy một bóng người quen thuộc.

Nàng thấy Tam hoàng tử đã lâu không gặp đang ở trong sân viện sát vách Thiếu Phủ, nói chuyện cùng Mộ Hàn Giang đang ngồi trên xe lăn. Nói được vài câu, Tam hoàng tử còn ném cho nàng một cái nhìn không mấy thiện cảm qua bức tường.

Còn vị Mộ công tử suýt nữa đã trở thành đại cữu ca của nàng kia thì vẫn như cũ, trâm gỗ áo gai, toát ra khí chất đạo cốt tiên phong, tựa như một bức tranh phong cảnh.

Tiểu Huỳnh liếc nhìn một cái, rồi cười hỏi: “Lý đại nhân, bên đó cũng là nha môn của Thiếu Phủ sao? Sao Tam hoàng huynh và Mộ công tử lại ở đó vậy?”

Thượng thư Lý đại nhân vội đáp: “Bẩm Điện hạ, Đình Úy Phủ dạo trước bị hỏa hoạn nên phải tu sửa lại, vì vậy đã tạm thời mượn Bắc viện bỏ không của Thiếu Phủ chúng ta. Bức tường này cũng mới được xây gần đây thôi. Còn về Tam hoàng tử, mấy hôm trước ngài ấy vừa đi tuần tra quân doanh ở huyện bên cạnh về, có lẽ là đến Đình Úy Phủ để tra xét vụ phản tặc Mạnh Chuẩn vượt ngục chăng.”

Thiếu niên lang quân nghe đến đây thì tỏ ra rất hứng thú: “Ý ông là, Mạnh Đại Vương đã gây náo loạn cả vùng Giang Chiết đó ư? Đã tra được những gì rồi, nói ta nghe xem nào.”

Lý đại nhân vội chắp tay: “Hạ quan đâu dám biết nhiều như vậy, chẳng qua là hôm qua lúc dùng bữa trưa cùng với đại nhân bên Đình Úy Phủ, có nghe ngài ấy thuận miệng nói vài câu thôi ạ.”

Vì không hóng được chuyện gì, Thái tử tỏ ra hơi thất vọng. Nàng đi loanh quanh một lúc rồi cũng thấy mất hứng, cảm thấy đã đủ giờ làm, bèn chuẩn bị quay về Đông Cung.

Bởi vì hai hôm nay, ngày nào nàng cũng phải tranh thủ lẻn đến hoang điện để cho gã điên ăn. Trông thì có vẻ vô công rồi nghề, nhưng thực chất lại bận không ngơi tay, không thể lãng phí thời gian được.

Thế nhưng, ngay lúc Diêm Tiểu Huỳnh đang đủng đỉnh định bước ra khỏi cổng phủ, thì từ phía bên kia bức tường thấp lại có người cất cao giọng nói: “Điện hạ nếu không có việc gì, có bằng lòng sang Đình Úy Phủ ngồi chơi một lát không? Thần mới có được ít trà ngon, muốn dâng lên mời Điện hạ thưởng thức!”

Diêm Tiểu Huỳnh nhìn theo hướng phát ra âm thanh, thì ra là Mộ Hàn Giang đang ngồi ngay ngắn trên xe lăn, đợi sẵn bên tường, cách một bức tường mời nàng sang thưởng trà.

Một thị vệ đứng bên cạnh vội thấp giọng nhắc nhở: “Điện hạ, Hoàng hậu đã dặn dò, ngài phải đi sớm về sớm, không được lãng phí thời gian ạ.”

Ấy vậy mà Thái tử lại nổi hứng, trừng mắt với tên thị vệ: “Khó khăn lắm mới ra ngoài được một chuyến, ta đi uống chén trà với cữu ca tương lai mà cũng không được sao? Tận Trung, ngươi đi cùng ta sang gặp Mộ công tử!”

Chuyện Thái tử ngưỡng mộ Yên Yên, cả thiên hạ đều biết. Chính vì vậy, tiếng “cữu ca” này vừa khiến ánh mắt của Mộ Hàn Giang có phần lạnh đi, vừa thành công chặn họng được tên thị vệ.

Giữa thanh thiên bạch nhật, thị vệ không tiện dùng giọng điệu quá cứng rắn, đành phải đánh bạo đi theo. Thế nhưng, Diêm Tiểu Huỳnh lại quát lớn: “Tên thị vệ lắm lời, còn dám đi theo à! Có tin ta mượn trượng của Đình Úy Phủ để lập lại quy củ cho ngươi không?”