Chương 37: Kể chuyện

Tiểu Huỳnh bừng tỉnh gật đầu, coi như đã giải tỏa được nỗi băn khoăn bấy lâu nay của mình.

Mấy lần men theo trí nhớ, nàng đều đi đến chân bức tường cung điện cao vời vợi, chính là nơi đã gặp Hải thúc. Dù đã đi đi lại lại dò xét và phát hiện ra một cánh cửa ngầm, nhưng cánh cửa ấy lại dùng loại khóa tướng quân chống cạy phá, không có chìa khóa thì căn bản không thể nào mở được.

Hơn nữa, tường cung vừa cao vừa lớn, có thể sánh ngang với tường thành, căn bản không thể trèo qua được. Cứ thế, nàng men theo tường vây mà đi, rồi phát hiện ra đoạn tường ngăn cách hồ trong cung này.

Bây giờ nghe Tận Trung giải thích, nàng mới vỡ lẽ ra. Thảo nào khi nhìn vào bản đồ trong cung, nàng luôn cảm thấy góc Tây Bắc dường như thiếu mất một thứ gì đó, khiến cho toàn bộ cung điện trông không được đối xứng cho lắm.

Mấy ngày nay, Hải thúc đã đi khắp các ngóc ngách trong cung, nhưng không hề ngửi thấy mùi thuốc, lại càng không thể tìm ra được nơi ẩn náu của Phượng Tê Nguyên.

Liệu có khi nào hắn không ở bên trong tường cung, mà lại ở phía bên kia của bức tường phía Tây Bắc đã bị ngăn cách kia không?

Dù sao thì nơi đó cũng cách hoàng cung không xa, nếu lỡ có chuyện bất trắc xảy ra, Thang Hoàng hậu cũng có thể thông qua cánh cửa ngầm kia để nhanh chóng đưa Phượng Tê Nguyên vào trong cung...

Nghĩ đến đây, Tiểu Huỳnh liền rảo bước, quay trở về Trữ Văn Điện.

Khi nàng quay về, Tống ảo đã đứng chờ sẵn ở đó từ bao giờ, mặt già nhăn nhó như mặt lừa, trông chẳng khác nào quỷ vô thường đến đòi mạng.

Chưa đợi bà lão kia lên tiếng trách mắng, Diêm Tiểu Huỳnh đã ra tay trước: "Giang Chiết lại xảy ra lũ lụt, ta nghe Bệ hạ và Đế sư nói chuyện phiếm, rằng những khoản nợ khó đòi của Thiếu phủ, trong lòng người đã nắm rõ cả rồi. Người chỉ đang chờ kẻ có ý đồ manh động, xem ai sẽ cắn câu mà thôi. Nếu nương nương cứ nhất quyết bắt ta lấy sổ sách về vào đúng lúc này, chẳng phải là đã trúng kế của mẹ con Tây cung rồi sao? Ta thì không sao cả, nhưng nương nương liệu có chịu nổi sóng gió không? Theo ta thấy, đang có người theo dõi sát sao Thiếu phủ, nương nương vẫn nên chờ đợi thì hơn, đừng để vô tình dính phải vũng nước đυ.c này."

Tống ảo không ngờ nha đầu này lại có thể nói trúng phóc mấu chốt của vấn đề. Tuy có vài phần hợp lý, nhưng bà ta vẫn không thể tin nổi một tiểu nha đầu lại có thể nói năng đâu ra đấy như vậy.

Diêm Tiểu Huỳnh cười hì hì nói: "Ta chỉ là đọc ít sách thôi, chứ đâu có ngốc! Trước đây lúc làm thuê trong cửa tiệm, ta đã học được hết các mánh khóe trong sổ sách rồi đấy! Hãy nhớ kỹ, "Sổ sách bẩn, đừng dính vào người" – đây là danh ngôn chí lý, xin gửi tặng nương nương."

Tống ảo lườm nàng một cái, rồi quay người trở về truyền lời.

Sau lần đó, Hoàng hậu quả nhiên không đến gây phiền phức cho nàng nữa.

Rõ ràng, lời nói của Tiểu Huỳnh về việc Bệ hạ đang "câu cá" đã động đến những toan tính trong lòng Thang Hoàng hậu. Bà ta như bừng tỉnh, vội vàng triệu tập người Thang gia đến để bàn bạc đối sách!

Còn Tiểu Huỳnh, nàng cũng bận rộn với kế hoạch của riêng mình. Tận Trung đã tìm được cho nàng cuốn sổ ghi chép hoa cỏ của Nội Vụ Ty. Lướt qua từng trang sách như gió cuốn, Tiểu Huỳnh nhanh chóng tìm ra được tung tích của loài phong lan lạ kia.

Loài lan quý hiếm này là vật phẩm cống nạp từ đất Điền năm xưa, có một cái tên vô cùng tao nhã, gọi là "Tẩm Tuyết".

Năm tháng mà loài phong lan này được đưa vào cung dường như cũng đã rất xa xưa rồi. Tên của cung điện từng trồng loài lan này nghe rất xa lạ, không hề có trong bản đồ cung cấm mà Tống ảo đã vẽ cho nàng trước đây.

Thế là, Diêm Tiểu Huỳnh bèn vờ như vô tình, hỏi Tận Trung xem Thiên Lộc Cung, nơi trồng loài lan đó, nằm ở đâu.

Tận Trung nhìn một lúc, cũng không biết nó ở đâu, bèn quay về hỏi lão thái giám đã dạy dỗ mình.

Lúc quay về, vẻ mặt của hắn ta đã căng thẳng hơn rất nhiều: "Thái tử điện hạ, theo nô tài thấy, loài lan này cũng chẳng có gì đặc biệt, hay là... người đổi sang loại khác đi ạ?"

Tiểu Huỳnh liền nghiêm mặt nói rằng, gu thẩm mỹ của nàng vô cùng cao sang, người và hoa cỏ mà nàng yêu thích đều không thể tầm thường được, nàng nhất định phải có được loài lan này!

Thấy Thái tử đã nổi cơn si mê, Tận Trung vội vàng nhắc nhở: "Điện hạ,... Thiên Lộc Cung đó từ thời tiên đế đã bị ngăn ra khỏi tường cung rồi ạ, hơn nữa, bây giờ nơi đó hình như đang có vị kia ở..."

Diêm Tiểu Huỳnh giả vờ không hiểu: "Ai cơ?"

Tận Trung bất đắc dĩ thở dài: "Nơi đó... là nơi ở của Đại hoàng tử!"

Ồ, chính là vị Đại hoàng tử có bệnh lạ, bị chuyển ra khỏi nội cung kia sao? Tiểu Huỳnh nảy sinh chút tò mò, bèn hỏi Tận Trung: "Ngươi từng hầu hạ Đại hoàng huynh, có biết tại sao hắn lại mắc bệnh điên không?"

Tận Trung cố nhịn, nhưng cuối cùng vẫn không kìm được ham muốn khoe khoang của mình. Có điều, trước khi "buôn chuyện", hắn ta vẫn không yên tâm mà nói trước rằng, đây đều là những lời đồn mà hắn ta nghe được, không biết thực hư thế nào, mong Thái tử đừng kể lại với người khác.