Hắn ta biết tỏng rằng gã nhu nhược này chắc chắn sẽ cắn câu.
Chỉ cần lát nữa vào rạp hát, tiếng đàn sáo cất lên, thì tên mê tuồng này ắt sẽ nghe đến mê mẩn, hoàn toàn quên mất trời đất là gì.
Thế nhưng, khi nụ cười trên mặt Nhị hoàng tử còn chưa kịp tan, Diêm Tiểu Huỳnh đã đột nhiên vỗ trán một cái.
“Ái chà, Cô mới nhớ ra hôm nay còn phải đi làm việc công. Nhị hoàng huynh cũng biết đấy, việc ở Thiếu Phủ rất quan trọng. Nếu làm tốt, Clô có thể san sẻ nhiều việc hơn cho Phụ hoàng, giúp người vơi đi phiền muộn. Thật ngưỡng mộ Nhị ca quá đi! Chẳng vướng bận công văn giấy tờ, cả ngày nhàn rỗi, không có việc gì làm, có thể tùy ý nghe hát, trêu chim… Thật khiến cô ngưỡng mộ không sao tả xiết… Ha ha ha ha!”
Kèm theo tràng cười có phần ngông cuồng đó, Diêm Tiểu Huỳnh phất vạt áo dài, sải bước lên xe ngựa, rồi dùng tay gõ gõ vào thành xe, ra hiệu cho phu xe cứ thế nghênh ngang rời đi.
Bị mấy chữ “nhàn rỗi” trong lời của Thái tử chọc cho tức đến giật cả mí mắt, Nhị hoàng tử hung hăng nhổ một bãi nước bọt, nhưng lại không dám lớn tiếng mắng chửi Trữ quân ngay trước mặt mọi người.
Sau mấy lần phá đám không thành, hắn ta đành bất lực chạy đến chỗ Thương quý phi, để rồi lại bị bà ta mắng cho một trận, nói rằng hắn ta toàn bày ra những chiêu trò ngớ ngẩn!
“Thái tử đức hạnh thế nào, chẳng lẽ con không biết sao? Cho dù Bệ hạ có để nó đến Thiếu Phủ thì đã sao? Chuyện đó chỉ càng khiến nó tự để lộ yếu điểm của mình mà thôi!”
Nhị hoàng tử vẫn muốn biện minh: “Cho dù lão Tứ có là một tên vô dụng, thì Hoàng hậu chắc chắn sẽ cử người thay nó lo liệu. Nếu việc công của nó được giải quyết ổn thỏa, rồi được Phụ hoàng trọng dụng thì phải làm sao?”
Thương quý phi lại bật cười: “Hoàng hậu tỷ tỷ đúng là có thể làm ra những chuyện ôm đồm như vậy, nhưng con nói xem, lần này Bệ hạ bất chấp sự phản đối của Hoàng hậu, bắt Thái tử dọn ra khỏi Phượng Minh Điện là vì cái gì? Bệ hạ trước nay vốn không thích hậu cung can chính. Huống hồ, bây giờ việc điều tra khoản tiền tham ô cứu tế đang được tiến hành rất gắt gao. Người huynh trưởng thứ xuất của Hoàng hậu là Thang Chấn cũng có liên quan đến chuyện này. Nếu Hoàng hậu dám nhúng tay vào việc của Thiếu Phủ, thì con nghĩ Bệ hạ sẽ phản ứng thế nào? Đấu với hai mẹ con nhà đó bao nhiêu năm nay, chẳng lẽ con không hiểu nổi cả chuyện này sao?”
Những lời này lập tức khiến Nhị hoàng tử tỉnh ngộ. Đúng vậy, vào thời điểm mấu chốt này, việc Phụ hoàng để Thái tử đến Thiếu Phủ rèn luyện, sao lại không phải là một phép thử đối với Thái tử chứ?
Tên Thang Chấn đó bản tính tham lam, ỷ vào việc muội muội là Hoàng hậu mà gây ra bao chuyện bê bối, e rằng ngay cả cha của Hoàng hậu là Thang Hồng Thăng cũng không hề hay biết.
Hoàng hậu lại hay bao che cho người nhà, một mực che chở cho người huynh trưởng thứ xuất này, cuối cùng chỉ e rằng càng che giấu thì lại càng thối hoắc, đến lúc đó e rằng Phượng Tê Nguyên cũng khó mà thoát khỏi liên lụy!
Nghĩ đến đây, trong lòng Nhị hoàng tử đã yên tâm hơn hẳn, chỉ chờ Thái tử tự làm mình bẽ mặt.
Lại nói về Diêm Tiểu Huỳnh, nàng dẫn theo đoàn tùy tùng đông đảo đi thẳng đến Thiếu Phủ. Trong số các thị vệ đi bên ngoài xe ngựa, có mấy người là do cung của Hoàng hậu tạm thời cử đến, lấy danh nghĩa là sợ Thái tử ra khỏi cung sẽ gặp chuyện bất trắc, nhưng rõ ràng là người do Hoàng hậu tăng thêm để đề phòng nàng bỏ trốn.
Nàng thò đầu ra nhìn một lúc, rồi quay lại thưởng cho Tận Trung đang hầu hạ trong xe một nén bạc.
Tận Trung tưởng đó là phần thưởng cho việc theo dõi thị vệ lúc sáng, nên vui mừng khôn xiết mà nhận lấy.
Hắn ta nào biết, phần thưởng này, thực chất là thưởng cho việc hắn ta không phải là người của Hoàng hậu, cũng chẳng phải người của Thương quý phi, nên dùng sẽ yên tâm hơn.
Đây cũng chính là thâm ý của Tiểu Huỳnh khi một mình cử hắn ta đi theo dõi thị vệ vào buổi sáng: vừa để thăm dò Nhị hoàng tử, vừa để loại trừ khả năng Tận Trung là người của Tây cung.
Chẳng mấy chốc, đoàn xe của Thái tử đã đến trước cổng Thiếu Phủ. Tất cả quan viên đều đã chờ sẵn, cúi đầu bái lạy Trữ quân.
Cứ như vậy, Thái tử với vẻ mặt hứng khởi, dưới sự dẫn dắt của Thiếu Phủ Thượng thư Tần đại nhân, đi một vòng làm quen với công việc của các nha môn.
Thời gian trước, vùng Giang Chiết liên tục xảy ra lũ lụt, Thiếu Phủ phụ trách việc phân phát lương thực đến các nha phủ ở khắp nơi, nên có không ít văn lại đang bận rộn đối chiếu sổ sách.
Thái tử giả bộ xem xét một lúc, rồi phất tay một cái, ra lệnh cho thư lại đứng sau lưng mình rút sổ sách cứu tế ở Giang Chiết trong hai năm qua ra cho hắn xem.
Thái tử đã ra lệnh, các quan viên không dám không tuân theo. Dù sao thì những sổ sách này cũng đã được ghi chép, đóng dấu, nên họ cứ để Thái tử mang đi xem.
Ngay lúc này, có một vị lang quân cao gầy bước tới, cất tiếng chào hỏi Thái tử một cách thân quen.
“Thái tử điện hạ, ngài có gì không hiểu cứ việc hỏi thần. Những văn thư này, thần sẽ thay Bệ hạ xem xét, nếu có chỗ nào đáng ngờ sẽ sao chép lại trình lên Bệ hạ. Người đâu, mau mang ít hoa quả đến cho Thái tử, rồi đưa ngài ấy đến sảnh đường mát mẻ hơn để nghỉ ngơi.”
Nói rồi, gã gầy đó lại chẳng thèm hỏi ý Thái tử, mà quay đầu ra lệnh cho người ta đem những văn thư vừa chuyển đến vào phòng của mình.