Trước khi ra khỏi cung, Diêm Tiểu Huỳnh viện cớ mình ngủ ngon, là do thị vệ làm việc tận tâm, bèn gọi tên thị vệ đã gác cửa cho mình hôm qua đến để lĩnh thưởng.
Vị thiếu niên phong lưu phóng khoáng vừa nhấc mấy nén bạc nhỏ trong tay, vừa cười tủm tỉm nhìn qua lại gương mặt của mấy tên thị vệ.
Mấy tên thị vệ kia được thưởng, đương nhiên là nét mặt hớn hở, duy chỉ có một người khi thấy Thái tử xuất hiện thì có chút hoảng hốt.
Tiểu Huỳnh không hề biến sắc, sau khi phân phát bạc xong, liền dẫn Tận Trung và Giám Hồ ra khỏi Trữ Văn Điện.
Có điều, nàng không vội đi xa, mà lại nấp ở một góc tường cung để ăn táo tàu, tiện thể liếc nhìn động tĩnh ở cổng Trữ Văn Điện.
Tận Trung còn đang thắc mắc, bèn hỏi có phải Thái tử đã quên thứ gì không, nhưng Diêm Tiểu Huỳnh lại giơ ngón trỏ lên ra hiệu im lặng.
Ngay lúc đó, một trong những tên thị vệ vừa nhận thưởng ban nãy vội vã cất bước, đi dọc theo bức tường cung ở phía tây.
Diêm Tiểu Huỳnh khẽ vẫy tay, ra hiệu cho Tận Trung bám theo, xem thử tên thị vệ đó đi đâu làm gì, sau đó đến cổng cung điện để hội hợp với nàng.
Tận Trung nhận lệnh, lập tức lao theo như một con chó săn được thả rông.
Giám Hồ không hiểu nổi những chiêu trò của nữ lang đang giả dạng Thái tử này, bèn mất kiên nhẫn nhắc nhở: “Tốt hơn hết là cô đừng gây chuyện, làm lỡ việc... ưʍ... ưʍ...”
Thì ra Diêm Tiểu Huỳnh đã dùng một vốc táo mật để chặn cái miệng đang thao thao bất tuyệt của Giám Hồ lại: "Đúng là người của nương nương có khác, hễ dạy dỗ người khác là cứ nói mãi không thôi. Đi, đi ngay đây!"
Tiếc là, người mà Thang hoàng hậu biết dạy dỗ không chỉ có một mình Giám Hồ.
Trước khi ra khỏi cung, nàng lại bị Tống Ảo mặt lạnh như tiền chặn lại giữa đường để truyền đạt lời dặn dò của Hoàng hậu Nương nương.
Chuyện là, Thang Hoàng hậu sợ Diêm Tiểu Huỳnh dốt đặc cán mai, sẽ làm lộ thân phận trước mặt các đại thần, nên đã căn dặn nàng rất nhiều chi tiết cần lưu ý trong ngày đầu tiên đến Thiếu Phủ nhậm chức.
Ngoài ra, điều quan trọng nhất là Diêm Tiểu Huỳnh phải nhân cơ hội này, sai người soạn ra sổ sách cứu trợ thiên tai của hai năm qua, sau đó mang văn thư đến Đông Cung. Đến lúc đó, Hoàng hậu sẽ sai người giúp Diêm Tiểu Huỳnh xử lý những công vụ này, để tránh cho nàng lúng túng mà lộ tẩy.
Diêm Tiểu Huỳnh đâu thể nhét táo mật vào miệng Tống Ảo được, nên chỉ biết vâng vâng dạ dạ cho qua. Mãi mới nghe xong bà ta lải nhải, nhưng cũng đã mất không ít thời gian.
Đến khi cuối cùng cũng ra được khỏi cổng cung, Tận Trung đã sớm quay về đứng đợi ở đó.
Và Tiểu Huỳnh phát hiện, bên cạnh chiếc xe ngựa đã chuẩn bị sẵn cho mình, còn có một chiếc khác đang đỗ.
Nhị Hoàng tử mặc thường phục, dường như cũng vừa mới ra khỏi cung, đang chuẩn bị lên xe ngựa. Chỉ là, cái điệu bộ cố tình ra vẻ sắp bước lên xe đó, không biết đã diễn tập bao lâu rồi.
Đến khi hắn ra vẻ tình cờ trông thấy Thái tử, bèn tao nhã dừng lại, cười chào hỏi: "Thái tử, đệ đến đúng lúc lắm. Đệ có biết gánh hát Lê Viên ở phía đông thành vừa có một đào kép tên Tần quan nhi đến không? Có muốn cùng vi huynh đi nghe thử khúc hát mới của hắn không?"
Diêm Tiểu Huỳnh giả vờ động lòng, đưa tay ôm ngực:
Nếu là Phượng Tê Nguyên thật sự, nghe thấy lời này, e là sẽ lập tức ngứa ngáy trong lòng, dù có đến muộn cũng phải đi nghe một đoạn cho bằng được.Ngay lúc đó, Tận Trung đã đợi sẵn ở cổng cung, ghé vào tai Diêm Tiểu Huỳnh khẽ bẩm báo rằng, hắn ta đã theo dõi tên thị vệ kia suốt đường đi, và phát hiện hắn ta đã đến gặp Nhị điện hạ. Sau đó không lâu, Nhị điện hạ liền ra khỏi cung rồi lảng vảng ở đây.
Thì ra kẻ sai người chuốc mê hương cho mình đêm qua chính là người Nhị ca thân thương đây mà!
Có lẽ là do thấy Thái tử bắt đầu chấp chính, chiếc ghế nóng của lão Nhị ngày càng nguội lạnh, nên mới bắt đầu sốt ruột đến mức dùng cả những chiêu hạ sách.
Tên nhóc này, hoàn toàn là nhờ có một người mẹ tốt, cộng thêm một đám huynh đệ bất tài làm nền, mới khiến hắn ta trông có vẻ lanh lợi hơn một chút.
Nhưng suy cho cùng, vẫn chỉ là một kẻ xấu xa còn non và xanh!
Xem ra Nhị Hoàng tử thấy mê hương không có tác dụng, nên trong lúc quẫn trí đã tự mình ra tay, dùng đào kép để dụ dỗ người.
Tiểu Huỳnh nảy ra ý muốn trêu chọc hắn ta, bèn cố tình mở to mắt nói: "Nhị Hoàng huynh, huynh nói thật sao? Là vị Tần quan nhi nổi danh khắp ba quận đó ư?"
Thấy cá đã cắn câu, Nhị Hoàng tử lộ rõ vẻ đắc ý: "Đúng vậy, hôm nay có rất nhiều công tử kinh thành đến cổ vũ, thần huynh đã đặt sẵn phòng riêng rồi, điện hạ có thể yên tâm thưởng thức..."
Tiểu Huỳnh lập tức gật đầu như giã tỏi: "Đi! Chúng ta khởi hành ngay!"
Nhị Hoàng tử đã sớm đoán được tên nghiện kịch này sẽ phản ứng như vậy, vui mừng khôn xiết, bèn định lên xe ngựa khởi hành.