Diêm Tiểu Huỳnh cười như không cười: “Lần sau gặp ta, hành lễ cho phải phép một chút, nếu không, biểu ca còn phải ‘thương’ ngươi nữa đấy!”
Thang Như bị sự độc địa xa lạ của vị thái tử yếu ớt này làm cho kinh hãi, lại bật khóc nức nở. Còn Tiểu Huỳnh, khi đã hả hê rồi thì chẳng muốn nhìn cảnh nước mắt nước mũi của cô nàng ngang ngược Thang gia nữa.
Nàng nói một tiếng vất vả với Tống Ảo đang kinh ngạc đến trợn tròn đôi mắt già nua ở bên cạnh, rồi nhờ bà ta đưa người đi.
Tống Ảo tức đến mặt mày tái mét, dìu Thang Như đang khóc lóc sướt mướt về mách Hoàng hậu.
Diêm Tiểu Huỳnh chẳng sợ, nàng là một quân cờ có sức nặng, lại có củ cà rốt "Tự mình chấp chính" treo trước mặt, Hoàng hậu không nỡ phế bỏ nàng, cho dù có xót cháu gái thì cũng phải nhẫn nhịn.
Tiểu Huỳnh phất tay ra lệnh cho những người khác lui ra, chỉ giữ lại tiểu thái giám đã ra tay đánh người.
Tiểu hoạn quan tên Tận Trung này nịnh nọt hỏi: “Điện hạ, xin ngài nguôi giận, có cần nô tài bưng chút đồ ăn khuya đến không ạ?”
Diêm Tiểu Huỳnh biết, Trữ Văn Điện tuy phần lớn là cung nhân do Bệ hạ đích thân chỉ định, nhưng chắc chắn sẽ có tai mắt của Hoàng hậu hoặc Thương Quý phi cài vào.
Tiểu hoạn quan Tận Trung này không nương tay khi đánh Thang Như, vậy chắc chắn không phải là người của phe Hoàng hậu. Nếu muốn tránh phe cánh của Hoàng hậu thì có thể dùng được.
Tiểu Huỳnh muốn thăm dò thêm về hắn ta, bèn ngoắc tay gọi hắn ta lại gần hỏi: “Trước đây người làm việc ở đâu?”
Tận Trung tỏ vẻ khó xử nói: “Bẩm Điện hạ, nô tài trước đây ở trong cung của Đại… Đại điện hạ ạ…”
Đại hoàng tử? Tiểu Huỳnh có chút hứng thú: “Người của Đại hoàng huynh… sao lại chạy đến chỗ của ta rồi?”
Tận Trung tưởng Thái tử định hỏi tội, liền quỳ phịch xuống đất, dập đầu như giã tỏi: “Khởi bẩm Điện hạ, Đại hoàng tử đã chuyển đến nơi khác dưỡng bệnh được mười năm rồi ạ, chỉ là cung cũ của ngài ấy không bị giải tán, vẫn cần người chăm sóc, nên chỉ giữ lại một vài người không có gốc gác để canh cổng nhổ cỏ. Nô tài còn trẻ, không cam tâm chịu đựng như vậy, muốn đi theo một chủ tử có tiền đồ, nên đã bỏ tiền ra nhờ người, nhân cơ hội ngài chuyển cung mà phái nô tài đến đây hầu hạ ngài ạ!”
Tiểu Huỳnh thấy thái giám này sợ đến mặt xám như tro, cảm thấy có chút kỳ lạ. Giữa vị Thái tử này và Đại hoàng tử, còn có nội tình gì đó mà nàng không biết nhỉ!
Thế là nàng cố ý kéo dài giọng nói: “… Đại hoàng huynh, ài—da!”
Tận Trung méo miệng, sợ đến sắp khóc, vội vàng nằm rạp xuống đất để phân rõ quan hệ: “Lúc Đại hoàng tử bất kính với ngài, nô tài còn nhỏ, mới chín tuổi thôi ạ, lại không có ở gần, nếu không nô tài có tan xương nát thịt cũng phải bảo vệ sự an toàn của Thái tử ngài ạ!”
Cứ như vậy, Tiểu Huỳnh không tốn chút sức lực nào đã làm rõ được chuyện cũ giữa a huynh Phượng Tê Nguyên và Đại hoàng tử.
Hóa ra vị Đại hoàng tử do người vợ đã mất của Bệ hạ là Diệp thị sinh ra này từ nhỏ tính tình đã cổ quái, dường như bẩm sinh đã nóng nảy. Lúc nhỏ không rõ ràng lắm, càng lớn triệu chứng càng rõ, thường xuyên ra tay làm cung nhân bị thương.
Năm Phượng Tê Nguyên sáu tuổi, có lần không may đi một mình, ở riêng với Đại hoàng tử trong hậu hoa viên. Vị Thái tử bẩm sinh yếu ớt không biết đã chọc giận Đại hoàng tử thế nào mà lại bị hắn ta ấn đầu vào trong nước. Nếu không phải mẫu thân của Mộ Hàn Giang là An Khánh công chúa đi ngang qua, kịp thời phát hiện và ngăn cản, thì suýt chút nữa đã chết đuối.
Thảo nào khi a huynh Phượng Tê Nguyên nhắc đến Đại hoàng tử lại sợ đến mức mặt mày trắng bệch, ngay cả nói cũng không dám nói, đủ thấy tình hình lúc đó hung hiểm đến mức nào!
Đại hoàng tử này lại là một kẻ điên!
Thảo nào lại tuyên bố với bên ngoài rằng Đại hoàng tử mắc bệnh nan y, mặc kệ lễ tết cũng chưa bao giờ thấy mặt hắn ta!
Nghe Tận Trung nói, sau này bệnh tình của Đại hoàng tử ngày càng nghiêm trọng, mấy lần làm kinh động đến các phi tần đang mang thai trong cung, thế là Thương Quý phi bèn bàn với Bệ hạ, chuyển hắn ta đến nơi khác dưỡng bệnh, đợi bệnh tình khá hơn rồi hãy quay về.
Chỉ là từ đó về sau, không còn tin tức gì của Đại hoàng tử nữa, chỉ để lại một tòa tẩm cung trống rỗng, và mấy thái giám không nơi nương tựa.
Tận Trung này rất có chí tiến thủ, để nộp “đầu danh trạng”, mới liều mình tát Thang Như.
Tiểu Huỳnh đã biết lai lịch của Tận Trung, bèn rút một tấm vải lụa từ trong cuộn sách bên cạnh ra: “Ta vừa chuyển đến cung mới, cảm thấy hoa cỏ trong sân không được vừa ý. Không biết trong cung có loại hoa cỏ này không, nếu có thể trồng trước sân thì mới tao nhã.”
Tận Trung thấy Thái tử không còn tính sổ cũ nữa thì cuối cùng cũng yên tâm, nhưng sau khi xem bức vẽ lại bị sốc bởi nét vẽ vụng về của Thái tử. Hắn ta thật sự không thể nhận ra Thái tử vẽ lá hẹ hay là cái gì, bèn nảy ra một ý nói: “Trong cung đều là các vị quý nhân, việc cấy ghép cây cỏ đều cần Nội Vụ Ty xét duyệt và đóng dấu, để tránh có cỏ độc lẫn vào làm ô uế sân vườn. Nếu Điện hạ muốn tìm, có thể cho gọi Nội Vụ Ty mang sổ đăng ký cây cỏ đến, tất cả danh mục cây cỏ trên dưới khắp cung đều có thể tra được.”