Nói đến cuối cùng, nàng dứt khoát nằm vật ra đất, như một cái xác chết chờ người đến gϊếŧ!
"Ngươi..." Thang Hoàng hậu bị bộ dạng vô lại của tiểu nha đầu này làm cho tức đến nghẹn họng.
Bà ta có ngàn vạn thủ đoạn sấm sét để khống chế tiểu nha đầu này, nhưng ngày mai là Thái tử vào Thiếu Phủ gặp đại thần, nếu trên người nha đầu chết tiệt này có vết thương, hoặc làm mình làm mẩy, thì không hay chút nào.
Hơn nữa, nha đầu này quả thực có chút tài năng lấy lòng người, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã khiến Bệ hạ liên tục để mắt tới, Phượng Tê Nguyên thật sự có đánh chết cũng không làm được!
Hiện tại bà ta đang cần nha đnày, hà cớ gì phải trở mặt với nàng, tự dưng gây thêm chuyện?
Thế là Hoàng hậu nắm chặt góc bàn, nuốt giận mỉm cười: "Bổn cung cũng là do quá tức giận, nên mới coi ngươi như con ruột mà dạy dỗ. Chỉ là bị đánh mấy thước, cũng không nặng lắm, chẳng phải ngươi muốn làm con gái ruột của Bổn cung sao? Tại sao khi Bổn cung thật lòng đối đãi, ngươi lại làm mình làm mẩy?"
Một tràng lời lẽ an ủi, nghe mà con bê con đang nằm chết dí trên đất cũng rưng rưng nước mắt, nức nở nhào đến bên chân Hoàng hậu, ôm lấy đùi bà ta khóc lóc: "Con từ nhỏ đã không có mẹ, như con khỉ đá từ trong đá chui ra vậy, chịu đủ mọi lời chế giễu, làm sao biết được thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi? Hóa ra nương nương yêu thương con đến vậy! Nương nương ơi... Ân đức lớn lao của người, con không biết lấy gì báo đáp!":
Tiểu cô nương khóc lóc thảm thiết, nhưng lực tay lại như kìm kẹp trâu, siết đến Hoàng hậu phải hít một hơi khí lạnh, vậy mà vẫn phải cố nhịn, kẻo không kiềm chế được mà cho nha đầu nhà quê này một trận đòn ra trò!
Nút thắt trong lòng "mẹ con" tuy đã được gỡ bỏ, nhưng Diêm Tiểu Huỳnh vẫn tức con nhỏ Thang A Như kia đáng ghét, nếu không nghe được cô biểu muội này xin lỗi, sợ là sẽ tức đến phát bệnh, kiểu bệnh mà ngày hôm sau không thể nào dậy nổi.
Hoàng hậu nghiến răng ken két, nhưng cuối cùng cũng đành nhịn xuống, sai Tống ma ma truyền lời cho Thang Như vào cung.
Chiều hôm đó, khi mặt trời sắp lặn, Thang A Như với vẻ mặt đầy ấm ức đến Trữ Văn Điện, để xin lỗi nhận tội với "Thái tử".
Diêm Tiểu Huỳnh ngồi vẹo một bên trên chiếu, liếc mắt nhìn tiểu nha đầu mặt mũi tràn đầy vẻ không phục kia như một tên sơn tặc.
Hôm đó, nàng nói chuyện với Thái tử, hỏi han chi tiết về cách Thái tử chung sống với người thân. Phượng Tê Nguyên, ngoài việc đã kết oán thù với Mộ Hàn Giang, còn nhắc đến tiểu biểu muội Thang gia này.
Theo lời Thái tử, cô con gái út Thang gia này rất được coi trọng, từ nhỏ đã được nuông chiều, lại được Thang Hoàng hậu yêu quý, lâu dần còn giống con ruột của Hoàng hậu hơn cả một vị Hoàng tử như hắn.
Cứ như vậy, Thang Như càng được nước lấn tới, coi thường vị Thái tử nhu nhược, luôn thích trêu chọc hắn, rồi lại chạy đến trước mặt Hoàng hậu mách lẻo, cắn ngược lại một miếng, có khi còn hùa với đám con cháu Thang gia bày ra mấy trò mèo không ra gì.
Từ nhỏ đến lớn, Phượng Tê Nguyên vì Thang Như mà chịu không ít oan ức, bị phạt bằng thước kẻ, đến nỗi mỗi lần gặp Thang Như, hắn đều không muốn nói chuyện, trốn được thì trốn.
Diêm Tiểu Huỳnh thấy mấy mối thù vặt vãnh trẻ con này cũng chẳng to tát gì, không cần để qua đêm, cứ nhân lúc còn nóng hổi mà trả đũa ngay cho xong!
Nói đến Thang Như, lúc tuyển tú đã bị vị Thái tử này sỉ nhục, cô ruột là Hoàng hậu không những không bênh vực mà còn bắt nàng ta đi xin lỗi, trong lòng quả thực ấm ức vô cùng!
Nàng ta vẫn giữ thái độ như trước đây với Phượng Tê Nguyên, lớn tiếng nói móc: "Thái tử điện hạ oai phong quá nhỉ, hôm nay triệu thần nữ đến mà chẳng nói chẳng rằng, rốt cuộc là muốn làm gì đây?"
Diêm Tiểu Huỳnh một tay chống cằm, hỏi Tống ma ma: "Nàng ta là con gái của bề tôi, diện kiến Trữ quân mà chưa hỏi đã tự ý lên tiếng, theo cung quy là phạm tội gì?"
Tống ma ma nhìn nha đầu chết tiệt kia cáo mượn oai hùm, nén giận nói: "Đáng lẽ phải vả miệng hai mươi cái, nhưng Thang tiểu thư là người thân cận nhất của Hoàng hậu, dù ở trước mặt nương nương cũng không cần phải giữ quy củ, Điện hạ hà tất phải..."
Chưa đợi Tống ma ma nói hết lời, Diêm Tiểu Huỳnh đã ra vẻ đau lòng nói: "Tống ma ma, bà cũng nghiêm khắc quá rồi! Đã là biểu muội của mình, cần gì phải phạt nặng đến hai mươi cái như thế? Cô đây là biểu ca của A Như, đương nhiên là đau lòng rồi, nể mặt mẫu hậu, phạt nhẹ mười cái là được rồi!"
Nói xong, nàng phất tay, ra lệnh cho các hoạn quan đang hầu hạ trong cung đi thi hành cung quy.
Tống ma ma tức đến trợn trắng cả mắt, không nói nên lời: Nha đầu chết tiệt này lại còn biết đóng vai người tốt! Bà ta có nói phải vả miệng hai mươi cái đâu?
Nhưng đám tiểu hoạn quan đứng một bên đều cúi gằm mặt, không ai dám nhận cái việc dễ đắc tội người này.
Thang Như bật cười, nàng ta là cháu gái thân thiết của Thang Hoàng hậu cơ mà, xem thử đứa nào không có mắt dám động đến nàng ta?
Diêm Tiểu Huỳnh cũng cười, uể oải hỏi: "Cơ hội thế này quả thực hiếm có, nay ta được tái lập Đông cung, nếu các ngươi không dốc lòng tận sức, làm sao ta có thể nhớ được tên các ngươi chứ?"
Đúng lúc này, một tiểu hoạn quan tên Tận Trung đầu óc không được lanh lợi cho lắm, muốn thể hiện trước mặt Thái tử, bèn nhanh chân bước đến trước mặt Thang Như, vung tay tát tới.
Mười cái tát đó xuống rất nhanh, như mưa rào quất xuống lá sen, Tống ma ma còn chưa kịp ngăn cản thì Thang Như đã bị đánh đến hai má sưng vù, đầu óc choáng váng.
Nàng ta ôm mặt, nhất thời ngây người nhìn Thái tử: "Ngươi... ngươi lại dám đánh ta thật sao!"