Thuần Đức Đế không nặng không nhẹ khiển trách Thái tử một phen, bảo hắn đừng làm ô uế thanh danh của biểu muội, Thang gia nuôi ra con gái, chung quy cũng không thể sai được.
Sau đó, ông ta lại sai Lý Tuyền đến Ngự thiện phòng, lấy cho Thái tử một bát cơm trắng. Ngô quá cứng, người trẻ tuổi ăn không quen, lão Tứ đang tuổi lớn, phải ăn chút gì đó mới tốt.
Diêm Tiểu Huỳnh ở trong cung Hoàng hậu bị người ta quản thúc quy củ, trước nay ăn không đủ no, bây giờ cũng không quan tâm đối diện là ai, ôm bát cơm ăn ngấu nghiến.
Nhìn thấy vậy, Bệ hạ lại có chút vui mừng: Con trai, ăn uống cần gì phải e dè? Cách ăn như hổ đói xuống núi thế này, rất tốt, rất tuyệt!
Nhưng sau khi Thái tử ăn cơm xong, đột nhiên quỳ xuống lạy Bệ hạ, xin Phụ hoàng cứu hắn.
Hỏi ra mới biết, hắn bị Hoàng hậu đánh, sợ về lại tiếp tục bị phạt.
Bệ hạ dựa vào đệm mềm, giọng nói lạnh lùng: "Con muốn Trẫm cứu con thế nào? Khiển trách Mẫu hậu của con dạy con không đúng sao?"
Diêm Tiểu Huỳnh giả vờ không hiểu lời nói bóng gió của Hoàng đế, tự mình nói: "Mẫu hậu luôn không yên tâm về nhi thần, quản thúc nhi thần như Lục đệ tám tuổi vậy. Nhưng nhi thần rốt cuộc không phải là trẻ con, sao có thể cứ mãi ở thiên điện của Mẫu hậu được? Nếu chuyển đi xa hơn một chút, nhi thần... Nnhi thần cũng có thể thở một hơi, nếu không những lão ma ma bên cạnh Mẫu hậu cũng có thể làm phiền chết người!"
Thuần Đức Đế hôm nay tâm trạng rất tốt, đối với sự "đại nghịch bất đạo" của Thái tử, cũng có chút mặc kệ.
Phượng Tê Nguyên nuôi dạy ra tính cách nhút nhát, quả thực là do Hoàng hậu quản giáo quá nghiêm khắc, thế là ông ta gật đầu: "Ừ, cũng nên chuyển ra ngoài rồi. Trẫm sẽ nói với Mẫu hậu của con, quỳ an đi."
Diêm Tiểu Huỳnh vẻ mặt cảm động đứng dậy, lại chu đáo múc thêm cho lão Phụ hoàng một bát cơm, lúc này mới quỳ an.
Thuần Đức Đế vốn rất ghét lão Tứ này, trước kia thỉnh thoảng tâm trạng tốt, định vun đắp tình cảm cha con, thì tên nhóc này mở miệng ngậm miệng đều là "Mẫu hậu nói... Mẫu hậu không cho", giống như là một con rối bị mẫu hậu của nó giật dây. Vốn không trông mong thằng nhóc này có thể làm nên trò trống gì. Không ngờ con trai lớn rồi, lại sinh ra chút can đảm.
Như vậy rất tốt, cũng nên cho thằng nhóc này chút rèn luyện, kẻo lại chẳng có chút chủ kiến nào của riêng mình.
Sau bữa cơm đó, cả cung đều biết, Thái tử vừa gặp đã yêu Mộ gia tiểu thư Yên Yên.
Dù Mộ gia không muốn nhưng Thái tử vẫn một lòng si tình. Hắn thưa với Bệ hạ rằng, tình cảm nam nữ, cốt ở hai bên cùng yêu mến, hắn không muốn dùng quyền thế hoàng gia ép buộc, chỉ nguyện nước chảy đá mòn, cảm hóa Mộ gia tiểu thư, khiến nàng thay đổi ý định mới thôi.
Thái tử chưa đến tuổi nhược quán, cưới vợ còn sớm, đã một lòng với Mộ Yên Yên, định từ từ tính kế, chuyện tuyển tú này, cứ thế mà bỏ qua.
Bệ hạ lại triệu Hoàng hậu đến, tỏ ý Thái tử là Trữ quân, Hoàng hậu nên giữ chút thể diện cho hắn, sao có thể tùy tiện ra lệnh đánh đòn được?
Nay Thái tử đã lớn, không tiện ở chung với Hoàng hậu nữa. Kể từ hôm nay, Thái tử dời khỏi Phượng Minh Điện của Hoàng hậu, chuyển đến Đông Cung Trữ Văn Điện, nơi ở riêng của các Thái tử từ xưa đến nay, mọi cung nhân thị giả đều do Bệ hạ ban thưởng.
Hoàng hậu nghe vậy sững sờ, định lấy cớ Thái tử chưa thể tự lo liệu mọi việc, cần phải dạy dỗ thường xuyên để khuyên Bệ hạ thu hồi mệnh lệnh.
Nhưng Bệ hạ lại nói, Thái tử đã ở riêng, nên rèn luyện thêm, chi bằng trước tiên đến Thiếu Phủ, học hỏi chút về thuế má nội cung, dù không học được, cũng coi như được tiếp xúc, làm quen.
Hoàng hậu nghe vậy vừa mừng vừa sợ, sợ là Thái tử giả sắp dọn ra khỏi thiên điện của bà ta, ván cờ này có chút khó kiểm soát. Vui là, Bệ hạ cuối cùng cũng ân chuẩn cho Thái tử làm việc!
Như vậy, Hoàng hậu cũng không tiện ngăn cản Thái tử dọn đi. Sau khi diện kiến Bệ hạ, bà ta vội vàng triệu Diêm Tiểu Huỳnh đến, hỏi rốt cuộc nàng đã nói gì với Bệ hạ.
Diêm Tiểu Huỳnh bịa chuyện lung tung: "Chỉ là nhận lỗi với Bệ hạ thôi, nương nương. Ta không nên vì cãi nhau với A Như kia mà lòng dạ hẹp hòi, trả thù riêng, tùy tiện đưa trâm. Người cứ tổ chức lại một lần nữa, lần này ta nhất định sẽ đưa trâm cho Thang tiểu thư."
Hoàng hậu nào có tâm trí lo chuyện tuyển tú. Thái tử dọn ra ở riêng rồi, có thể vào Thiếu Phủ nhận việc, chẳng phải là sắp được tham gia bàn chính sự rồi sao? Chuyện này còn khiến Hoàng hậu vui mừng hơn cả việc tuyển phi nữa.
Nhưng nha đầu chết tiệt này nghe nói Bệ hạ ân chuẩn cho Thái tử nhận việc, lại bắt đầu làm mình làm mẩy, đòi xin Bệ hạ từ chức.
Hoàng hậu cảm thấy nàng đang uy hϊếp mình, giọng nói lạnh lùng, ánh mắt lộ rõ sát khí: "Ngươi... nghĩ rằng dọn ra khỏi thiên điện của Bổn cung thì không còn chịu sự quản thúc của Bổn cung nữa sao?"
Diêm Tiểu Huỳnh nghiêng người dựa vào chiếu, miệng ngậm một quả nho Tây Vực, lười biếng nói: "Ta từ nhỏ đã có tính này, ai đối tốt với ta, ta tự khắc một lòng báo đáp. Nhưng nếu cứ động một chút là đánh đòn, lập quy củ, thì tính khí ngang bướng bẩm sinh của tiểu nương này không chịu nổi đâu! Đóng vai Thái tử chó má gì chứ? Ngay cả một tiểu thư Thang gia vừa mới cập kê cũng dám bất kính với ta! Còn là Trữ quân nữa chứ! Hóa ra chó đi ngang qua cũng có thể giẫm một cái! Ta không dọn đi, cũng không dám uy hϊếp nương nương, chỉ là cảm thấy vở kịch này diễn thật ấm ức! Nương nương người muốn phạt thế nào thì phạt, gϊếŧ cả ta và cha ta cũng được, hai cha con ta sớm đầu thai, kiếp sau tranh giành làm người nhà giàu có, làm một Lang quân thực thụ mới đã!"