Chương 27: Là con cháu Phượng gia

Diêm Tiểu Huỳnh chú ý thấy, khác với các cung điện khác, hai bên cung điện của Thuần Đức Đế có xây đường dốc thoai thoải. Nếu người đi lại khó khăn ra vào, sẽ không cần phải khiêng lên khiêng xuống ở chỗ bậc thang, quả là thuận tiện hơn.

Thảo nào bốn năm trước, Thuần Đức Đế vì chuyện Mộ Hàn Giang bị tật ở chân mà nổi trận lôi đình, giam lỏng Thái tử.

Mộ Hàn Giang này... xem ra giữ chức Tế tửu nhàn rỗi không quan trọng, nhưng lại thường xuyên ra vào hoàng cung diện kiến Thánh thượng, rất được Bệ hạ sủng ái mà!

Đợi đến khi vào tẩm cung của Bệ hạ, Thuần Đức Đế đang dùng bữa, món ăn không hề có sơn hào hải vị, chỉ là cơm gạo kê thô, ba đĩa rau dưa bình thường. Bệ hạ xuất thân nơi thôn dã cho nên ăn uống vẫn giữ thói quen thời trẻ.

Ông ta vẫy tay gọi Thái tử cùng ăn với mình, chậm rãi lên tiếng hỏi: "Lần tuyển tú này, mẫu hậu của con không chỉ định trước người phù hợp cho con sao?"

Thiếu niên lang cung kính đáp: "Nhi thần không dám lừa gạt Phụ hoàng, mẫu hậu đã chỉ định nữ lang của Thang gia là A Như cho nhi thần."

Hoàng đế húp một ngụm canh, vẻ như vô tình nói: "A Như của Thang gia có dung mạo xinh đẹp dễ mến, không hề thua kém nữ lang của Mộ gia, sao con lại không muốn?"

Diêm Tiểu Huỳnh nhân lúc trong miệng còn cơm kê, chậm rãi nhai nuốt, kéo dài thời gian để suy nghĩ cách nói.

Nàng không thể nói rằng, nàng sớm muộn gì cũng sẽ cứu huynh trưởng ra khỏi cung, không tiện kéo một nữ lang trẻ tuổi vào cung ở goá chứ?

Hơn nữa a huynh từng nói nữ lang Thang gia luôn bắt nạt hắn, hắn nhìn thấy con cháu Thang gia là đau đầu.

Lỡ như Hoàng hậu gấp gáp muốn thành hôn, a huynh chẳng phải sẽ bị ép buộc động phòng với nữ lang chua ngoa này sao?

Nhưng nếu chọn nữ lang Mộ gia kia, thì sẽ có chỗ để xoay xở.

Chuyện Mộ Hàn Giang thay cha vào cung tâu xin Bệ hạ, nói rằng muốn giữ muội muội mình ở nhà thêm một thời gian, nàng đã nghe loáng thoáng được từ cuộc nói chuyện phiếm của Hoàng hậu và Tống ma ma. Lúc đó nàng đã có dự tính: Nếu chọn Yên Yên, đừng nói Mộ gia sẽ nhảy ra ngăn cản, mà Hoàng hậu và Thang gia cũng không thể đồng ý.

Nhưng bây giờ, làm sao để qua mặt được cửa ải Hoàng đế hỏi han này đây?

Diêm Tiểu Huỳnh nuốt cơm kê xuống, quyết định nói một phần sự thật: "Nhi thần không thích A Như, nàng ta... quá ngang ngược rồi."

Hoàng đế cũng đã nghe chuyện Thái tử và Thang Như cãi nhau trước buổi tuyển tú, nhưng chỉ giả vờ không biết, nhấn mạnh giọng khiển trách: "Nói bậy bạ! Thang gia là thế gia công thần hiển hách, một lòng phò tá Tiên đế và trẫm lên ngôi, công lao rất lớn, con cháu trong tộc nhân tài lớp lớp, làm quan ở các bộ các ty, sao có thể nuôi dạy ra một đứa con gái ngang ngược được?"

Những ngày này, Diêm Tiểu Huỳnh sớm tối đều phải vào tẩm cung Hoàng hậu dập đầu vấn an, mười lần thì có đến chín lần gặp nữ quyến Thang gia vào cung, thay người Thang gia truyền lời, bàn bạc chuyện tiền triều.

Diêm Tiểu Huỳnh đã học không ít cung quy, ngoại thích vào cung thường xuyên như vậy là không hợp quy củ.

Chỉ là Hoàng hậu là chủ hậu cung, trên đầu cũng không có Thái hậu còn tại thế, ngoài Bệ hạ ra không ai dám quản. Tẩm cung Hoàng hậu này người ra vào tấp nập, trong thoáng chốc như một tiểu triều đình khác của Đại Phụng.

Còn về những gì người Thang gia cầu xin, Diêm Tiểu Huỳnh lúc đi lại cũng nghe lỏm được một ít, có những việc làm của con cháu Thang gia, dùng từ "tùy tiện ngang ngược" cũng không đủ để hình dung.

Vào khoảnh khắc Bệ hạ nghiêm giọng trách vấn, Diêm Tiểu Huỳnh như có tia chớp lóe lên trong đầu, đột nhiên hiểu ra câu "cây lớn đón gió" mà Cát lão từng nói.

Cây đại thụ che trời này, ngoài Thang gia ra, còn nhà ai có thể sánh bằng?

Thang gia hành sự như vậy, ngay cả việc chọn phi cho Thái tử tương lai cũng muốn tự quyết định, không cho phép rơi vào tay nhà khác, thân là Đế quân sao có thể dung thứ?

Nghĩ đến đây, nàng đặt bát đũa xuống, thăm dò nói: "Dù là thế gia huân quý đến đâu, cũng chỉ là thần tử của Bệ hạ, phải dạy con gái cho đàng hoàng! Con là Hoàng tử của Bệ hạ, sao có thể để một phụ nhân áp chế? Nàng ta xinh đẹp thì sao chứ, nhi thần... nhi thần nhìn thấy nàng ta là thấy ghét!"

Thuần Đức Đế vẫn luôn tiếc nuối lão Tứ sinh ra không giống mình, bẩm sinh nhát gan như chuột, bị mẫu phi của hắn dạy dỗ đến mức không còn chút tính tình nào.

Nhưng những lời này của lão Tứ hôm nay, thật sự nói trúng tim gan của ông ta – bị giam cầm bốn năm, đứa con trai này cuối cùng cũng có chút khí phách của Hoàng tử rồi.

Năm đó loạn Định Canh, căn nguyên chính là do ngoại thích lớn mạnh.

May mắn thay, cha của Thuần Đức Đế là Tiên đế lúc đó vẫn còn là Lĩnh Tây thiên vương đã xoay chuyển tình thế, thân là một nhánh phụ không được coi trọng, dưới sự giúp đỡ của vài thế gia, đã một đường đánh về kinh thành, khiến Đại Phụng trung hưng, không đến nỗi phải thay triều đổi đại.

Nhưng mấy năm chiến loạn đã làm tổn thương quốc thể, cần phải bình định giặc cướp bốn phương, đề phòng nước Ngụy bên kia sông manh động, trong triều Đại Phụng tuyệt đối không thể xảy ra loạn lạc.

Hiện nay, đám công thần lão thần do Thang gia đứng đầu đã ăn sâu bén rễ, khiến ông ta nhất thời không biết phải bắt đầu từ đâu, đến nỗi có ý muốn phế bỏ Thái tử nhu nhược, cũng phải nể mặt Thang gia và Hoàng hậu, cứ trì hoãn mãi.

Đứa trẻ này cuối cùng cũng có chút chính trực, là con cháu Phượng gia của ông ta, cho dù sinh ra yếu ớt cũng không thể để người khác bắt nạt!