Tin tức về Lý gia vẫn bám trụ trên bảng hot search của các nền tảng lớn suốt ba ngày liền, chưa hề có dấu hiệu hạ nhiệt.
Số lượng cư dân mạng tham gia bàn luận càng lúc càng nhiều, toàn bộ internet đều dõi theo tiến triển vụ việc của Lý Tử An.
Sản phẩm của Lý gia, dù là bán online hay tại cửa hàng, đều bị gỡ bỏ.
Nhiều cư dân mạng còn gửi đơn tố cáo, yêu cầu các cơ quan chức năng điều tra toàn bộ Lý gia.
Một tập đoàn niêm yết vốn đang hoạt động rất tốt, chỉ trong ba ngày đã bốc hơi hàng chục tỷ giá trị cổ phiếu, rơi vào khủng hoảng phá sản.
Trong ba ngày đó, Kiều Tư Ngọc vẫn ở yên trong nhà Kiều gia, không đi đâu cả.
Ăn no xong thì lại lên phòng, đến cửa lớn cũng không bước ra.
Hôm đó, Kiều Tư Ngọc vừa ngáp vừa xuống lầu ăn cơm, thì nghe thấy Đỗ Hồng Nguyệt đang gọi điện thoại.
"Chuyện buổi tiệc tùng đừng nhắc nữa, ai mà ngờ con bé đó tự nhiên nổi điên như thế."
Không biết bên kia nói gì, Đỗ Hồng Nguyệt khẽ bĩu môi, giọng đầy coi thường.
"Nó phát điên đắc tội với nhà Hứa gia, nhà Lý gia với cả nhà Phương gia. Chẳng qua là may mắn thôi, Lý gia gặp chuyện. Chứ không thì Lý gia sao bỏ qua cho nó được."
"Kêu nó đi xin lỗi mà dám giở giọng hăm dọa, bà nói xem đâu còn là con nít nữa?"
"Tưởng nó lớn rồi, cứng cáp rồi đấy à? Có bản lĩnh thì đừng xài tiền trong nhà, tôi thì không quản nữa đâu, muốn làm gì thì làm."
Kiều Tư Ngọc khẽ cười khẩy, kéo ghế ngồi xuống.
Toàn thân Đỗ Hồng Nguyệt khựng lại, tự dưng thấy cổ lạnh toát, nhanh chóng cúp máy rồi giả bộ như không có chuyện gì.
"Con nhìn xem mấy giờ rồi, ngủ đến tận trưa mới dậy."
"Chuyện của Lý gia cũng do con gặp may thôi, đợi Lý gia xử lý xong việc, nhất định sẽ đến xử lý con."
Khi nói câu này, vẻ mặt Đỗ Hồng Nguyệt đầy vẻ hả hê, như thể đang chờ xem trò vui.
Kiều Tư Ngọc không buồn để ý, cô đang đói, chỉ muốn ăn cơm.
"Bà làm gì vậy? Dao Dao và Chính Hạo còn chưa về, đợi hai đứa nó về rồi ăn."
Đỗ Hồng Nguyệt nhíu mày, cực kỳ không vui, câu cuối cùng là nói với người giúp việc.
Người giúp việc dĩ nhiên nghe theo Đỗ Hồng Nguyệt, dù gì cũng là bà ấy trả lương.
Kiều Tư Ngọc lạnh lùng liếc bà ta một cái, rồi đứng dậy vào bếp tự lấy thức ăn.
Đỗ Hồng Nguyệt cực kỳ khó chịu: "Tôi đã nói rồi mà..."
Kiều Tư Ngọc "bốp" một tiếng đập đũa lên bàn: "Không muốn ăn thì cút."
Đối diện với đôi mắt lạnh như băng ấy, Đỗ Hồng Nguyệt mở miệng ra định nói gì lại lập tức im bặt.
Kiều Tư Ngọc yên lặng ăn cơm, bên kia Đỗ Hồng Nguyệt nhận được một cuộc gọi, là Kiều Chính Hạo gọi, nói đang ăn với Kiều Tống Dao ở bên ngoài.
Đỗ Hồng Nguyệt ngay lập tức bảo người giúp việc: "Bày cơm lên."
Động tác ăn của Kiều Tư Ngọc khựng lại, cô nheo mắt lại, có vẻ đang suy nghĩ điều gì đó.
Tính toán thời gian, giờ này chắc Kiều Chính Hạo và Kiều Tống Dao đang đến công ty giải trí mà hắn ký hợp đồng để bàn chuyện ký kết.
Năm mười tám tuổi, Kiều Chính Hạo tham gia chương trình tuyển chọn và được debut, ký hợp đồng với một công ty giải trí. Hè năm nay, anh ta nhận một show truyền hình thực tế.
"Tôi và gia đình tôi."
Chương trình này sẽ quay tại nhà trong vài ngày, chủ yếu ghi lại sinh hoạt hàng ngày của Kiều Chính Hạo cùng gia đình.
Nghĩ đến kiếp trước, đũa trong tay Kiều Tư Ngọc bị cô bóp mạnh đến mức gãy làm đôi.
Đỗ Hồng Nguyệt giật mình, nhìn gương mặt lạnh lùng đến đáng sợ của Kiều Tư Ngọc, vô thức nhỏ giọng giải thích:
"Dao Dao với Chính Hạo đang ăn ở ngoài."
Kiều Tư Ngọc không thèm liếc bà ta lấy một cái, chỉ lạnh nhạt bảo người giúp việc đổi đũa cho mình.
Vừa lúc người giúp việc bày cơm xong, Kiều Chí Hoành và Kiều Chính Hiên cũng vừa về đến.
Chỉ là sắc mặt của cả hai người đều không tốt lắm.
Đỗ Hồng Nguyệt bước tới đỡ lấy áo vest mà Kiều Chí Hoành vừa cởi ra: "Xảy ra chuyện gì vậy?"
Kiều Chí Hoành nhìn Kiều Tư Ngọc đang cúi đầu ăn cơm, trong lòng cảm xúc phức tạp vô cùng.
Kiều Chính Hiên chưa từng nhìn thấy dáng vẻ cầm dao sắc bén của Kiều Tư Ngọc, ánh mắt trầm xuống, đi thẳng vào vấn đề.
"Kiều Tư Ngọc, chuyện Hứa gia, Lý gia và Phương gia, rốt cuộc làm sao mà em biết được?"
Kiều Tư Ngọc ngẩng mắt liếc anh ta một cái, nhướng mày: "Muốn biết à?"
Kiều Chính Hiên cau mày, sắc mặt càng thêm khó coi.
Kiều Tư Ngọc rút điện thoại ra lắc lắc: "Trả tiền."
Sắc mặt Kiều Chính Hiên lại càng đen hơn.
Ánh mắt Đỗ Hồng Nguyệt đảo qua lại giữa hai cha con Kiều Chí Hoành, nghi hoặc hỏi:
"Hứa gia và Phương gia cũng xảy ra chuyện rồi à?"
Kiều Chính Hiên nhìn thoáng qua Kiều Tư Ngọc, chậm rãi mở miệng: "Hai đứa con của Hứa gia không phải do Hứa phu nhân sinh, mà là do người giúp việc trong nhà sinh. Bây giờ Hứa gia đang làm thủ tục ly hôn."
Chuyện của Hứa gia vốn định âm thầm giải quyết.
Nhưng vì Kiều Tư Ngọc bóc trần ngay trước mặt nhiều người, nên ngay lập tức có vô số ánh mắt đổ dồn về phía bọn họ.
Chưa kể sau khi Hứa phu nhân rời khỏi bữa tiệc ở nhà Kiều gia hôm đó, đã đến địa chỉ mà Kiều Tư Ngọc đưa, tận mắt thấy chồng mình và hai đứa con đang vui vẻ tổ chức sinh nhật cho cô giúp việc đó.
Cú sốc đó quá lớn, khiến Hứa phu nhân ngất xỉu ngay tại chỗ.
Tỉnh lại là bắt đầu đòi ly hôn.
"Còn Phương phu nhân với Phương Thiến cũng đã bị đưa đến đồn cảnh sát lấy lời khai. Chuyện Phương Thiến ép người khác nhảy lầu là thật."
Không chỉ vậy, Phương Thiến ỷ vào gia thế, ức hϊếp người khác là chuyện như cơm bữa.
Ghen tị vì người khác học giỏi hơn, xinh đẹp hơn.
Lần này điều tra ra thì còn nhiều nạn nhân khác nữa, chỉ là trước đây chưa có ai chết nên mới không bị phanh phui.
Nghe đến đây, trong lòng Đỗ Hồng Nguyệt bỗng căng thẳng, ánh mắt nhìn Kiều Tư Ngọc cũng có phần thay đổi.
"Chắc... chỉ là trùng hợp thôi?"
Kiều Tư Ngọc vừa ăn xong, nghe vậy liền bật cười: "Bà Đỗ nói đúng, đúng là trùng hợp thật."
Cô cầm điện thoại định lên lầu, khi đi ngang qua Kiều Chính Hiên thì giơ điện thoại lên.
"Tôi cũng biết hơi nhiều mấy chuyện trùng hợp này lắm. Nếu muốn biết gì thì cứ đến tìm tôi, không muốn trả tiền thì đừng hỏi."
Kiều Chính Hiên: "..."
Ý cô là... phải trả tiền thì mới nói?
Kiều Chí Hoành đã sớm quen với trò này, khóe mắt giật giật đứa con gái bất hiếu này đúng là muốn tức chết ông mà.
...
Chuyện của Hứa gia, Lý gia và Phương gia rầm rộ khắp nơi.
Mấy bà phu nhân nhà giàu vốn thích tụ tập uống trà, đi shopping, đổi tin tức cho nhau, dĩ nhiên là không thể thiếu chuyện ăn dưa và hóng chuyện.
So với dân mạng, bọn họ còn hóng drama nhiệt tình hơn nhiều.
Hôm đó dự tiệc ở nhà Kiều gia cũng không ít người, giờ biết ba nhà kia thật sự gặp chuyện, lại càng thêm phần xác thực, nói chuyện cứ như chính mắt thấy tai nghe.
"Tin tức do con gái út nhà Kiều gia bóc ra sao? Con bé đó làm sao biết được mấy chuyện này?"
"Con bé đó nhìn có gì đó rất tà môn, khiến người ta thấy không thoải mái một chút nào."
"Thoải mái làm sao nổi, người bình thường ai lại giữa bao nhiêu người mà dám đánh cả anh cả chị mình chứ?"
"Chuyện nhà Hứa gia thì đã hơn hai mươi năm rồi, tất cả chúng ta đều bị che giấu, một đứa con gái nhỏ như vậy làm sao biết được?"
"Rồi cả Lý gia nữa, biết chuyện giả mạo học thuật thì còn hiểu được, chứ chuyện giam giữ người, cưỡng bức, gϊếŧ người phi tang xác mà cũng biết? Nghe cứ như chuyện hoang đường vậy."
"Phương gia cũng vậy, một lần cô ta nói trúng cả ba nhà, đúng là trúng phóc."
"Hôm đó có bao nhiêu người ở đó, sao cô ta lại chỉ đích danh ba nhà này? Nhìn kiểu gì cũng thấy có gì đó lạ lạ."
"Không cần biết cô ta biết kiểu gì, dù sao thì Lý gia với Phương gia coi như xong đời rồi."
Chuyện của Hứa gia dù sao cũng là vấn đề đạo đức, cùng lắm là bị lên án một vài câu.
Còn Lý gia và Phương gia là phạm pháp.
Giữa lúc mọi người đang bàn tán rôm rả, số phận cuối cùng của Hứa gia, Lý gia và Phương gia cũng chính thức được định đoạt.