Nữ cảnh sát xinh đẹp trừng to mắt, kinh ngạc đứng bật dậy, làm đổ chiếc ghế phía sau, vội vàng hỏi:
"Em chắc chắn trong biệt thự còn một xác phụ nữ nữa sao?"
Kiều Tư Ngọc bịt miệng, chớp chớp mắt, trông sợ hãi đến mức không chịu nổi.
"Á... sao em lại nói ra chứ? Không được đâu, bọn họ nhất định sẽ trả thù em, hu hu..."
"Kiều Tư Ngọc, tao phải gϊếŧ mày!"
Nghe Kiều Tư Ngọc nói trong biệt thự giấu xác, Lý phu nhân như phát điên, lao đến định ra tay.
Kiều Tư Ngọc sợ hãi co cổ lại, cúi đầu khóc nức nở: "Chết chắc rồi."
Nữ cảnh sát xinh đẹp nhìn vợ chồng nhà Lý gia đang trừng mắt như muốn ăn tươi nuốt sống Kiều Tư Ngọc, lạnh mặt đập bàn một cái:
"Trước mặt cảnh sát mà còn dám đe dọa nhân chứng, hô đánh hô gϊếŧ, các người còn coi pháp luật ra gì nữa không?"
Nói xong, cô cảnh sát gọi hai người đồng nghiệp đến dẫn vợ chồng nhà Lý gia đi.
Nữ cảnh sát xinh đẹp nhìn Kiều Tư Ngọc co rúm lại, run rẩy không ngừng, bèn đứng dậy rót nước cho cô.
Kiều Tư Ngọc ngoái lại nhìn vợ chồng Lý gia bị dẫn đi, lúc này Lý Đông cũng quay đầu lại.
Chạm phải ánh mắt âm trầm của Lý Đông, Kiều Tư Ngọc nghiêng đầu, cười toe toét với hắn, còn vẫy tay.
"…"
Lý Đông suýt chút nữa không kiềm chế được, muốn xông lên gϊếŧ người ngay tại chỗ.
Nữ cảnh sát xinh đẹp mang nước quay lại, Kiều Tư Ngọc ngay lập tức biến thành một cô gái nhỏ đáng thương sợ bị trả thù.
Nữ cảnh sát dịu dàng nói: "Kiều tiểu thư, đừng sợ, chỉ cần em nói thật, cảnh sát chúng tôi nhất định sẽ bảo vệ em."
Kiều Tư Ngọc cúi đầu, vai run lên, giọng như sắp khóc: "Nhưng nhà Lý gia có thế lực lớn lắm. Hôm qua em báo cảnh sát xong, Kiều tiên sinh bắt em quỳ cả đêm trong từ đường, sáng nay còn bắt em đến nhà Lý gia xin lỗi."
Kiều Tư Ngọc vốn đã nhỏ tuổi, gương mặt lại xinh xắn ngoan ngoãn, nhìn qua cứ như cô bé luôn bị bắt nạt.
Nữ cảnh sát nghe xong cảm thấy thương xót: "Không đâu, chúng tôi nhất định sẽ bảo vệ em, xin em hãy tin vào cảnh sát."
Kiều Chí Hoành xoa thái dương nổi gân xanh, từ khi gặp vợ chồng nhà Lý gia là ông ta đã biết...
Xong rồi.
Giờ nghe Kiều Tư Ngọc nói, lại thêm ánh mắt trách móc của nữ cảnh sát, ông ta nghẹn một bụng tức không biết xả đâu.
Nhưng đến nước này rồi, Kiều Chí Hoành chỉ đành gượng gạo vá víu:
"Hôm qua con bé không nói rõ, tôi chỉ sợ làm tốn công sức mọi người, không ngờ thằng con nhà Lý gia lại làm chuyện như vậy..."
Kiều Tư Ngọc bất ngờ ngẩng đầu, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn nữ cảnh sát xinh đẹp.
Cô quả quyết nói: "Em tin chị cảnh sát."
"Lý Tử An nói anh ta thích một chị gái, nhưng chị ấy không biết điều nên anh ta siết cổ gϊếŧ người ngay tại chỗ. Xác là nhờ quản gia xử lý, chôn sau núi biệt thự."
Nữ cảnh sát xinh đẹp hít sâu một hơi, sắc mặt trở nên nghiêm trọng và giận dữ, dặn một câu "đợi chút" rồi ra ngoài gọi điện.
Kiều Tư Ngọc ngồi trên ghế, cả người rất thảnh thơi, thậm chí còn lười biếng chống cằm lên bàn, tò mò quan sát khắp đồn cảnh sát.
Khóe môi cong lên thành một nụ cười nhạt, đâu còn dáng vẻ sợ hãi ban nãy.
Kiều Chí Hoành thấy vậy: "Kiều Tư Ngọc, con..."
Cô nãy giờ đều đang diễn.
Tất cả mọi người đều bị lừa.
Kiều Tư Ngọc liếc ông ta một cái, giọng lành lạnh: "Đừng nói chuyện với tôi."
Kiều Chí Hoành: "…"
Thật tức chết mà.
Nhưng ở đây là đồn cảnh sát, ông ta không tiện đôi co.
Khoảng nửa tiếng sau, nữ cảnh sát xinh đẹp quay lại, sắc mặt còn nghiêm trọng và tức giận hơn khi nãy.
"Cảm ơn Kiều tiểu thư đã phối hợp, chúng tôi đã tìm thấy thi thể rồi."
...
Ra khỏi đồn cảnh sát, Kiều Tư Ngọc vui vẻ vừa đi vừa ngân nga.
Kiều Chí Hoành nhức đầu không thôi, thắc mắc hỏi: "Sao con biết những chuyện này?"
Kiều Tư Ngọc lấy điện thoại ra, mở mã QR thu tiền.
Kiều Chí Hoành giật khóe miệng, lặng lẽ đi mở cửa xe.
Kiều Tư Ngọc thở dài: "Đây là tư thế của gia chủ Kiều gia sao? Ông Kiều à, đừng để tầm nhìn quá hạn hẹp."
Kiều Chí Hoành đen mặt: "Chúng ta cho con thiếu ăn thiếu mặc sao?"
Kiều Tư Ngọc nhìn ông ta như phát hiện ra lục địa mới: "Mới lạ ghê đó, không ngờ ông cũng nói được mấy câu kiểu đó."
"Chẳng lẽ trong mắt ông, ngoài ăn uống ra thì không cần tiêu tiền à?"
Kiều Chí Hoành như thấy đầu mình bốc khói: "Tôi không cho con tiền tiêu vặt sao?"
Kiều Tư Ngọc nhướng mày: "Ông từng cho à?"
Kiều Chí Hoành sững lại.
Chuyện trước đây ông thật sự không nhớ nổi.
Ông từng cho Kiều Tư Ngọc tiền tiêu vặt chưa?
Hình như là chưa.
Kiều Tư Ngọc thấy thế, cười khẩy: "Mau đi lái xe đi. Nếu tôi bị Lý gia trả thù, tôi nhất định sẽ kéo ông chôn cùng."
Kiều Chí Hoành: "..."
Đồ thần kinh.
Biết rõ Lý gia sẽ trả thù, thế lúc trước mà vẫn làm?
Xe chạy tới, Kiều Tư Ngọc ngồi vào ghế sau, thắt dây an toàn.
Kiều Chí Hoành quay đầu nhìn cô.
Kiều Tư Ngọc nói: "Nhìn cái gì mà nhìn? Mau lái đi."
Kiều Chí Hoành: "..."
Cô coi tôi là tài xế rồi à?
Không tức, không tức.
Con gái bất hiếu chính là muốn chọc tôi tức chết.
Không thể để cô được toại nguyện.
Kiều Tư Ngọc chẳng rảnh để quan tâm ông nghĩ gì, cô lấy điện thoại ra, mở lại tin nhắn do phóng viên gửi cách đây hai mươi phút.
Bên đó đã chỉnh lý lại tài liệu cô cung cấp và đăng lên mạng.
Chỉ trong vòng hai mươi phút ngắn ngủi, tin tức đã được chia sẻ nhanh đến chóng mặt, leo thẳng lên vị trí số một của bảng hot search.
Lý Tử An, con trai út của tập đoàn niêm yết Lý gia, từ nhỏ được tung hô là thiên tài, không ngờ cái gọi là thiên tài ấy lại đi ức hϊếp người khác, cướp đoạt thành quả của người ta.
Giả mạo học thuật, giam giữ người trái phép, cưỡng bức, gϊếŧ người, chồng chất từng ấy tội danh đủ để hắn lãnh án tử hình.
Nếu chuyện này không làm ầm lên, Lý gia có lẽ vẫn còn cơ hội thao túng để đè xuống.
Nhưng hiện giờ đã bị phát hiện, trước áp lực dư luận khủng khϊếp từ cộng đồng mạng...
[Đã là năm 2024 rồi, mà vẫn còn loại tội ác man rợ này tồn tại, quá ngông cuồng, chuyện này không phải con người làm nổi đâu.]
[Nhìn trong video là biết, tên Lý Tử An này không phải người tốt, chẳng ai ngờ mấy lời hắn nói lúc say lại là thật. Hắn không những không sợ, mà còn lấy đó làm kiêu ngạo. Đây là người sao? Là súc sinh thì đúng hơn.]
[Gọi hắn là súc sinh cũng là khen hắn rồi, rốt cuộc loại gia đình nào lại nuôi ra được thứ không bằng cầm thú thế này.]
[Đau lòng quá, Lý Tử An gϊếŧ người còn có người nhà giúp xử lý xác, hai năm trời không ai phát hiện, đây là năm 2024 sao?]
[Lý Tử An không chết thì trời đất khó dung.]
[Lý Tử An chết cũng đáng.]
[Lý Tử An chết chưa đủ đền tội.]
[Lý Tử An đáng chết!]
Có phóng viên đứng sau thúc đẩy sự việc, hot search vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt, toàn bộ tội ác của Lý Tử An đều bị phơi bày trước ánh sáng.
Đồng thời cũng gây bão toàn mạng.
Lý gia cũng bị cư dân mạng đào lại, đồng loạt lên án vì bao che cho con trai sát nhân, đồng thời kêu gọi tẩy chay tất cả sản phẩm dưới tên Lý gia.
[Che giấu kẻ gϊếŧ người, kiếm tiền từ chúng tôi rồi đem đi hại dân thường, Lý gia các người thật đáng chết.]
[Con mình là thứ gì không tự biết sao? Chuyện giả mạo học thuật có khi cũng là do người Lý gia đứng sau, mong cơ quan chức năng vào cuộc điều tra làm rõ.]
[Đến gϊếŧ người còn dám bao che, huống chi là giả mạo học thuật, giam giữ người trái phép rồi cưỡng bức. Tôi không tin trong nhà Lý gia không ai biết gì.]
[Toàn bộ người Lý gia đều đáng chết.]
[Xin hãy trả lại công lý cho nạn nhân.]
Những hành vi của Lý Tử An thật sự ghê tởm đến tột cùng, cư dân mạng ùn ùn phản ánh lên các cơ quan chức năng, yêu cầu gỡ bỏ toàn bộ sản phẩm liên quan đến Lý gia.
Trong giây phút đó, Lý gia đã trở thành chuột chạy qua đường, ai ai cũng muốn đánh.
Nhìn màn hình tràn ngập tin tức về Lý gia, Kiều Tư Ngọc vui vẻ ngân nga một khúc hát.
Mà đây mới chỉ là bất đầu.
Cô phải dùng trong thời gian giới hạn này, loại bỏ từng trợ thủ có ích cho Kiều Tống Dao.
Loại được một người là một người.
Thật quá sung sướиɠ!