Chương 6

Kiều Chí Hoành: "..."

Một hơi tức nghẹn ở l*иg ngực, lên không được, xuống chẳng xong, chỉ có thể hít thở sâu để điều hòa.

Kiều Tống Dao nhẹ giọng khuyên: "Ba à, ba bớt giận đi. Có gì thì đợi ăn xong rồi nói tiếp."

Chỉ một câu nói, cơn giận của Kiều Chí Hoành liền dịu xuống đôi chút.

Nói xong, Kiều Tống Dao quay sang đỡ Đỗ Hồng Nguyệt.

Đỗ Hồng Nguyệt bị Kiều Tư Ngọc dọa đến hồn bay phách lạc, chân vẫn còn run, vừa đứng dậy liền để lộ phần váy phía sau đã ướt sũng.

Kiều Tống Dao cau mày ghét bỏ, nhưng không nói gì, liếc nhìn Kiều Tư Ngọc một cái, ánh mắt đầy nghi ngờ.

Đối diện với ánh mắt dò xét đó, Kiều Tư Ngọc cười toe toét như không có chuyện gì, còn nhướng mày trêu ngươi Kiều Tống Dao.

"Mẹ, để con đỡ mẹ lên lầu thay đồ nhé."

Kiều Tống Dao thu lại ánh nhìn, dìu Đỗ Hồng Nguyệt lên lầu.

Nụ cười trên mặt Kiều Tư Ngọc chậm rãi tắt dần, ánh mắt cụp xuống.

Sau khi trải qua nhiều kiếp luân hồi, cô đã rút ra được không ít kinh nghiệm.

Kiều Tống Dao là nữ chính, cô không thể trực tiếp gây tổn thương quá lớn cho cô ta, hai cái tát hôm trước đã là giới hạn rồi.

Nhưng… cô có thể ra tay với những người xung quanh Kiều Tống Dao.

Hừ.

Không hổ là nữ chính, con cưng của thiên đạo cơ mà.

Kiều Tư Ngọc nâng con dao trên tay lên, vung vẩy mấy đường qua không khí, lưỡi dao sắc lẹm rít gió đầy sát khí.

"Choang!" một tiếng.

Kiều Chính Hạo mặt mày tái mét, trượt khỏi ghế ngã bệt xuống đất, kéo theo cả cái ghế đổ kêu rầm rầm.

Kiều Tư Ngọc thu dao lại, quay đầu nhìn hắn.

Ánh mắt Kiều Chính Hạo dán chặt vào con dao sáng loáng, nuốt nước bọt cái ực.

"Kiều Tư Ngọc, gϊếŧ người là phạm pháp đó."

Kiều Tư Ngọc ra vẻ ghê tởm, khinh bỉ: "Gϊếŧ mấy người á? Tôi còn chê bẩn tay. Đồ hèn."

Con dao này chém cái bàn mà lưỡi đã mẻ một đường rồi.

Không thuận tay bằng con dao găm đời trước, mà người kia tặng cho cô.

Thôi thì tạm dùng vậy.

Kiều Tư Ngọc cầm dao, thong thả lên lầu.

"Ba… cô ta… cô ta lên lầu rồi, cô ta không định xách dao chém mẹ với Dao Dao chứ?"

Kiều Chính Hạo quay sang nhắc nhở Kiều Chí Hoành đang thất thần.

Không trách hắn nghĩ vậy, khí thế của Kiều Tư Ngọc lúc cầm dao lên lầu thật sự quá hung hãn.

Kiều Chí Hoành day day huyệt thái dương, mấy chuyện xảy ra từ hôm qua tới nay, đã khiến ông choáng váng đến đau đầu.

"Người lớn chừng này rồi, mà đầu óc vẫn còn chưa phát triển à?"

Kiều Chí Hoành mắng thẳng vào mặt Kiều Chính Hạo.

Dù Kiều Tư Ngọc có điên đến đâu, cũng chưa đến mức xuống tay với cha mẹ ruột.

Kiều Chính Hạo xoa cổ, lẩm bẩm: "Cô ta suýt nữa thì bốp cổ chết con đấy."

Bị Kiều Tư Ngọc đánh, siết cổ đến nghẹt thở, cảm giác như cận kề cái chết vẫn còn ám ảnh hắn.

Hắn còn tận mắt chứng kiến cảnh cô ta cầm dao đuổi mẹ như bà điên, thật sự là bóng ma tâm lý.

Vốn định đến công ty, nhưng cơn đau rát trên mặt khiến Kiều Chí Hoành đổi ý.

Nửa bên mặt sưng vù như vậy, ra ngoài còn ra thể thống gì nữa?

Tầng ba.

Đỗ Hồng Nguyệt vừa tắm xong, thay đồ rồi vẫn còn chưa hoàn hồn, vỗ ngực trấn tĩnh.

Kiều Tống Dao nắm lấy tay bà, nhẹ giọng an ủi: "Mẹ à, em gái..."

"Đừng nhắc đến nó trước mặt mẹ."

Chỉ cần nghe thấy cái tên Kiều Tư Ngọc là Đỗ Hồng Nguyệt ngay lập tức nhớ tới con dao kề cổ mình, chưa nói xong đã phát hiện giọng điệu mình quá gay gắt.

"Dao Dao, mẹ không cố ý nặng lời với con đâu, chỉ là..."

Đỗ Hồng Nguyệt áy náy nói: "Về sau con tránh xa nó một chút, mẹ sợ nó lên cơn điên thì sẽ làm hại con."

Kiều Tống Dao bất chợt đỏ hoe mắt, gương mặt lộ rõ vẻ giằng xé.

"Mẹ, con xin lỗi... Nếu không phải vì con, có lẽ em gái đã không trở nên thế này."

Đỗ Hồng Nguyệt thấy vậy thì xót con gái đến rơi nước mắt, lập tức ôm chầm lấy cô ta an ủi:

"Đây là lỗi của con bé Kiều Tư Ngọc chứ sao lại trách con được. Con yên tâm, mẹ sẽ bảo vệ con."

Kiều Tống Dao lặng lẽ rơi lệ, vẻ mặt u ám: "Mẹ à, hồi trước... em gái con như thế nào?"

Đỗ Hồng Nguyệt sững người.

Hồi trước ư...

Bà ta bỗng ngơ ngác, chính bản thân còn chẳng nhớ nổi trước đây Kiều Tư Ngọc là người thế nào.

"Nó trước kia... không hay nói chuyện, cả người âm u, đến cả gọi ba mẹ cũng không thèm. Con đừng bận tâm đến nó, sau này cứ tránh xa là được."

Hồi đó, sự tồn tại của Kiều Tư Ngọc trong ngôi nhà này gần như mờ nhạt.

Đôi lúc, bọn họ thậm chí còn quên mất sự tồn tại của cô.

Kiều Tống Dao không hỏi thêm gì nữa.

Lần đầu tiên cô ta gặp Kiều Tư Ngọc khi trở về, đúng thật y như lời Đỗ Hồng Nguyệt nói.

Kiều Tư Ngọc không thích nói chuyện, cũng chẳng gọi ai, dễ bị người khác lờ đi, là một kẻ bên lề trong gia đình này.

Muốn thể hiện sự thân thiện, cô ta đã từng chủ động đến phòng Kiều Tư Ngọc.

Cô ta phát hiện trong phòng Kiều Tư Ngọc có rất nhiều loại sách, đồng thời cũng nhận ra, Kiều Tư Ngọc rất thông minh, trí nhớ lại cực kỳ tốt.

Cô ta tiện tay rút một quyển, đọc vài dòng, vậy mà Kiều Tư Ngọc có thể nói ngay tên sách, số trang, thậm chí còn nhắc cả phần chú thích.

Điều đó khiến cô ta vừa kinh ngạc, lại vừa... ghen tị.

Rõ ràng đều là con gái của Kiều gia, vậy mà cô ta lại bị thất lạc bên ngoài suốt mười tám năm.

Nếu cô ta cũng lớn lên trong Kiều gia, chắc chắn sẽ giỏi hơn Kiều Tư Ngọc.

Ý nghĩ đó bắt đầu bén rễ trong lòng cô ta.

Cô ta không muốn ai biết Kiều Tư Ngọc giỏi đến mức nào. Nếu trước kia đã là kẻ bên lề, thì cứ làm kẻ bên lề cả đời đi.

Trong cái nhà này, chỉ cần có một đứa con gái xuất sắc là đủ rồi.

Kiều Tư Ngọc về phòng, đặt con dao lên bàn, bật máy tính lên kiểm tra tin tức trên mạng.

Không thấy tin tức gì liên quan đến Hứa gia.

Còn Lý gia và Phương gia...

Tìm thấy rồi.

Mặc dù có tin tức, nhưng rõ ràng đã bị đè xuống, không có nhiều người biết.

Kiều Tư Ngọc cười nhạt, những ngón tay thon dài nhanh chóng lướt trên bàn phím máy tính.

Khoảng nửa tiếng sau, cô gửi toàn bộ tài liệu cho một trang báo mạng tên là [Người hậu ruộng dưa].

Cô vừa đi vệ sinh quay lại, bên kia đã gửi tin nhắn đến.

Người hậu ruộng dưa: "Thông tin bạn gửi đều là thật chứ?"

Kiều Tư Ngọc gửi thẳng đường link các bản tin đã bị đè xuống của Lý gia và Phương gia.

"Nếu sợ, thì khỏi đăng."

Người hậu ruộng dưa: "Bạn hiểu nhầm rồi. Không phải chúng tôi sợ, mà là đang xác minh có đúng sự thật không. Nếu đúng là sự thật, chúng tôi sẽ không bỏ qua."

Người hậu ruộng dưa: "Cảm ơn vì nguồn tin. Chúng tôi nhất định sẽ đăng bài tử tế."

"Nửa tiếng nữa, tôi muốn thấy bài đăng."

Người hậu ruộng dưa: "…Chúng tôi sẽ cố gắng."

Kiều Tư Ngọc thẳng tay tắt khung chat.

Đừng nhìn cái tên trang báo nghe không đáng tin, thật ra hậu trường của nó rất mạnh, lai lịch còn rất thần bí.

Thứ mà người khác không dám đăng, bọn họ đều có thể đưa tin, chỉ cần có chứng cứ đầy đủ.

Trang này từng khiến người ta hiểu nhầm là truyền thông chính phủ.

Nhưng thực ra thì không phải.

Kiều Tư Ngọc biết rõ ông chủ đứng sau trang này là ai.

"Kiều Tư Ngọc, hôm qua mày báo cảnh sát, giờ bên cảnh sát tới tìm rồi, mau mở cửa."

Bên ngoài vang lên giọng điệu hả hê của Kiều Chính Hạo.

Kiều Tư Ngọc tắt máy tính, xách túi ra khỏi phòng.

Kiều Chính Hạo đứng từ xa ở đầu cầu thang, cười nhạo cô:

"Hôm qua mày báo cảnh sát thì sướиɠ lắm. Có ngờ là cảnh sát sẽ đến tìm mày không?"

Kiều Tư Ngọc trợn mắt: "Đồ ngu."

Kiều Chính Hạo xoa xoa cổ, ngẩng đầu để lộ vết bầm, giọng đầy ác ý:

"Nếu tao nói với cảnh sát là mày suýt nữa bốp cổ chết tao, mày có phải ngồi tù không nhỉ?"

Kiều Tư Ngọc nhướng mày, dửng dưng: "Vậy đi báo đi."

Kiều Chính Hạo vốn định nhìn thấy cô sợ hãi, cầu xin tha thứ. Không ngờ lại bị nghẹn họng, nghiến răng ken két:

"Kiều Tư Ngọc, mày cứ chờ đấy!"

"Câm mồm đồ ngu phế vật."

Kiều Tư Ngọc vừa bước xuống lầu, liền thấy Đỗ Hồng Nguyệt và Kiều Chính Hạo cũng giống nhau, cái bản mặt ngu ngốc không giấu nổi vẻ hả hê.

"Ngay cả ba mẹ mà cũng dám đánh, giờ gặp báo ứng rồi."

Tốt nhất là bị bắt đi đừng thả ra nữa.

Kiều Chí Hoành liếc nhìn bà ta một cái cảnh cáo. Ông ta xưa nay khéo mồm dẻo miệng khi giao tiếp bên ngoài, lúc này lại tỏ ra đầy quan tâm quay sang nói với hai viên cảnh sát:

"Con gái tôi còn nhỏ, hôm qua chỉ là bốc đồng nhất thời mới báo cảnh sát. Mong các anh chị rộng lượng bỏ qua cho con bé."

Hai viên cảnh sát đến là một nam một nữ còn khá trẻ, nghe xong lời ông ta nói thì liếc mắt nhìn nhau, đồng thời nhíu mày.

Vừa lúc đó, Kiều Tư Ngọc đã bước tới, nghe câu đó thì không nhịn được, bật cười thành tiếng.

"Rộng lượng bỏ qua? Ông Kiều à ông Kiều, tôi chỉ đi hỗ trợ điều tra thôi, mà tới miệng ông đã biến thành phạm nhân rồi à?"

"Ông dù sao cũng là gia chủ Kiều gia, mà lại chẳng biết tí luật nào, như vậy thì không ổn đâu nha."

"Tôi khuyên ông nên mua vài cuốn sách luật về đọc đi, dẫu sao thì cũng điều hành công ty lớn như vậy, mù luật pháp là không được rồi. Nhỡ đâu một ngày..."

Nói tới đây, sắc mặt Kiều Tư Ngọc đột nhiên thay đổi, nghiêm túc nhìn hai viên cảnh sát:

"Chú cảnh sát, con nghi ngờ tập đoàn Kiều thị có dấu hiệu trốn thuế."

Hai viên cảnh sát: "???"