Kiều Tư Ngọc vừa dứt lời "rầm" một tiếng, cửa phòng bị đóng mạnh đến rung chuyển.
"Khụ khụ..."
Kiều Chính Hạo chân tay bủn rủn, vô lực trượt dọc theo tường rồi ngồi bệt xuống đất, thở hổn hển, trên cổ hằn rõ dấu vết bị bóp siết.
"Chính Hạo, con sao rồi? Đồ con gái bất hiếu đó thật sự vô pháp vô thiên, tôi..."
Đỗ Hồng Nguyệt chẳng thèm để tâm đến lời Kiều Tư Ngọc nói, vẫn muốn lên lầu tính sổ.
Kiều Chính Hạo theo phản xạ túm lấy tay bà: "Mẹ... đừng lên, đỡ con xuống dưới."
Chỉ vừa nãy thôi, nỗi sợ hãi cái chết đã bao trùm lấy hắn.
Nếu không có Đỗ Hồng Nguyệt xông lên, hắn thật sự nghĩ mình sẽ chết trong tay Kiều Tư Ngọc.
...
Kiều Tư Ngọc quay lại giường nằm, nhắm mắt nhưng chẳng sao ngủ được, trằn trọc mãi rồi dứt khoát ngồi bật dậy.
Cúi đầu, mái tóc rủ xuống hai bên, cả người trông thật thê lương, cảm xúc rơi vào vực thẳm.
Ngồi thất thần mười phút, Kiều Tư Ngọc không biểu cảm đứng dậy, rửa mặt thay đồ rồi bước xuống lầu.
Vừa đặt chân xuống, một chiếc tách trà trắng bay thẳng về phía mặt cô.
Kiều Tư Ngọc phản ứng cực nhanh, nghiêng đầu né tránh, tách trà rơi xuống nền nhà sau lưng cô, vỡ tung tóe thành hàng đống mảnh sứ.
"Đồ nghiệt chủng, mày còn dám né?!"
Ngẩng đầu lên liền thấy khuôn mặt giận tím tái của Kiều Chí Hoành, cô nghiêng đầu cười lạnh:
"Không né thì để ông đập chết tôi à? Tôi ngu vậy sao?"
"Con..."
Giọng điệu chế giễu ấy làm cho Kiều Chí Hoành nghẹn cứng cổ họng, không nói thành lời.
"Mới vậy mà đã nổi giận rồi à?"
Kiều Tư Ngọc tặc lưỡi, mặt đầy vẻ chán ghét bước tới.
Cô tự nhiên ngồi phịch xuống bàn ăn, tiện tay cầm một cái bánh bao lên cắn.
"Ông đúng là vô dụng thật đấy ông Kiều à. Dù gì ông cũng là gia chủ của Kiều gia, có tí chuyện cỏn con mà đã mất bình tĩnh, như vậy thì quản lý công ty kiểu gì?"
Đỗ Hồng Nguyệt nhìn cô không thể tin nổi: "Mày dám nói chuyện với ba mày như thế sao?"
Lửa giận trên mặt Kiều Chí Hoành càng bốc cao: "Ai cho mày ăn? Tối qua từ đường có phải do mày đốt không?"
Kiều Tư Ngọc vẫn ngồi đó không nhúc nhích, thản nhiên ăn bánh bao uống cháo ngon lành.
"Ông hỏi mà chẳng phải đã biết sẵn đáp án rồi à?"
Trong bàn ăn, ngoài Kiều Chính Hiên đã đi làm từ sớm, Kiều Chính Dương chẳng biết trốn đi đâu, những người còn lại đều có mặt.
Lúc này không ai dám hé răng.
Kiều Tống Dao cúi đầu, không lên tiếng khuyên can, chỉ lặng lẽ nhìn Kiều Tư Ngọc đang "tự tìm đường chết".
Cả bàn ăn yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Chỉ có tiếng nhai bánh bao nhóp nhép của Kiều Tư Ngọc vang lên.
"Các người không muốn ăn, có thể tránh xa tôi một chút được không? Nhìn mấy người tôi muốn ói."
Kiều Tư Ngọc ngẩng đầu khó chịu, vừa khéo nhìn thấy ngực Kiều Chí Hoành phập phồng dữ dội vì giận.
"Con nghiệt chủng, mày điên chưa đủ đúng không? Rốt cuộc mày muốn gì?"
Đang ăn bánh bao, Kiều Tư Ngọc dừng lại.
Cô muốn làm gì?
Cô chỉ muốn sống cho đàng hoàng một lần thôi.
Nhưng cái gọi là kịch bản ấy lại không cho cô được toại nguyện.
Tại sao chứ?
Chỉ vì muốn tôn vinh Kiều Tống Dao, làm nổi bật nhân vật chính, thì em gái nữ chính như cô phải chết thảm sao?
Cô đã làm gì sai?
Dù làm gì cũng sẽ chết.
Vậy thì cứ chơi cho đã đi.
Tốt nhất là kéo tất cả chết theo.
Không thì được một đứa cũng lời rồi.
Không thể để mình chịu thiệt.
Bị phớt lờ hoàn toàn, Kiều Chí Hoành không chịu nổi nữa, tức tối lao tới giơ tay định đánh cô.
Kiều Tư Ngọc ra tay còn nhanh hơn: "Bốp—"
Một cái tách trà bay thẳng vào mặt Kiều Chí Hoành.
Ông bị đập choáng váng, nửa khuôn mặt lập tức sưng vù, chỗ da bị nứt còn rỉ máu.
Đỗ Hồng Nguyệt há hốc miệng vì kinh ngạc, định hét lên nhưng cổ họng nghẹn ứ.
Kiều Chính Hạo trợn tròn mắt, vô thức sờ lên cổ mình.
Kiều Tống Dao chỉ hơi nhíu mày, nghi hoặc nhìn Kiều Tư Ngọc.
Cô chẳng quan tâm ai nghĩ gì, nhìn Kiều Chí Hoành nói: "Tỉnh ra chưa?"
Lúc này Kiều Chí Hoành mới bừng tỉnh, nếu không phải cảm giác đau rát trên mặt, ông ta không dám tin chính mình vừa bị con gái đánh.
Thật là bất hiếu!
Là nỗi sỉ nhục quá lớn đối với ông!
"Kiều Tư Ngọc!"
Đỗ Hồng Nguyệt cuối cùng cũng hoàn hồn, gào lên: "Mày điên rồi! Mày thật sự điên rồi! Có ai không, bắt nó lại cho tao!"
"Ông à, Kiều Tư Ngọc điên rồi! Nó không chỉ đốt từ đường, giờ còn dám đánh ông. Nó mà không bị nhốt thì còn làm ra chuyện gì nữa?"
"Liên hệ bệnh viện tâm thần đi, không thể để nó tiếp tục điên như thế này!"
Vừa dứt lời, lúc này Kiều Tư Ngọc đã ăn xong và lao thẳng vào nhà bếp, vớ lấy con dao thái to bản rồi xông ra, vung về phía Đỗ Hồng Nguyệt.
"Aaaa!!!"
Tiếng hét hoảng loạn vang dội, Đỗ Hồng Nguyệt la to vừa chạy khắp nhà tìm chỗ trốn.
Kiều Tư Ngọc cầm dao rượt theo như điên, cả nhà náo loạn gà bay chó chạy. Cuối cùng, Đỗ Hồng Nguyệt chân mềm nhũn, ngã phịch xuống đất, ôm đầu run lẩy bẩy, mắt nhắm chặt.
Lưỡi dao rơi phập xuống bàn ăn cạnh bà ta, ngập sâu vào gỗ tới ba phần.
Tiếng hét vẫn vang vọng, Kiều Tư Ngọc rút dao ra, gí thẳng vào cổ Đỗ Hồng Nguyệt, gào lên đầy bực bội: "Im miệng."
Đỗ Hồng Nguyệt vừa thấy con dao kề cổ liền trợn trắng mắt, suýt nữa thì ngất xỉu.
Kiều Tư Ngọc cảnh cáo: "Bà dám ngất, tôi đảm bảo con dao này sẽ dính máu."
Đôi mắt Đỗ Hồng Nguyệt đảo liên tục, nhưng cuối cùng cũng không dám lăn ra bất tỉnh.
Dưới sàn, có chất lỏng rỉ ra từ hai chân run rẩy của Đỗ Hồng Nguyệt. Kiều Tư Ngọc nhìn mà nhăn mặt, thu dao lại rồi quay lại ghế ngồi xuống.
"Bà Đỗ à, bà phản ứng nhanh như vậy, nghĩ đến việc liên hệ tới "Viện số Bốn", chắc không phải lần đầu bà làm chuyện này đâu nhỉ?"
Viện số Bốn là tên gọi tắt của Bệnh Biện Tâm Thần Số Bốn.
Đây là bệnh viện tâm thần nổi tiếng nhất ở thủ đô, không có cái thứ hai.
Với bốn mươi năm lịch sử, một khi đã vào, chưa từng có ai bước ra một cách bình thường. Hệ thống an ninh bên trong cực kỳ nghiêm ngặt.
Mỗi phòng ít nhất có hai camera giám sát, bảo vệ toàn là lính xuất ngũ, ba bước một chốt, năm bước một trạm, tay ai cũng có dùi cui điện.
Xung quanh bệnh viện còn có hàng rào điện. Nếu không có giấy xuất viện, tự ý rời khỏi sẽ bị điện giật chết.
Vì thế chi phí điều trị ở đây rất đắt đỏ, người bình thường không thể chi trả nổi.
Nói cách khác, đây là bệnh viện tâm thần dành riêng cho nhà giàu.
Trùng hợp thay...
Ở kiếp thứ tám, cô từng bị nhốt ở đó đến chết.
Đỗ Hồng Nguyệt ánh mắt lấp lóe, sắc mặt trắng bệch thêm mấy phần: "Tôi... tôi không hiểu cô đang nói gì."
Đồng thời trong lòng cũng hổ thẹn cùng phẫn nộ, bà ta thực sự hận đứa con gái này đến tận xương tủy.
Dám đối xử với bọn họ như vậy!
Hành động điên cuồng của Kiều Tư Ngọc khiến cho Kiều Chí Hoành tức đến mức huyệt thái dương giật giật, vừa hoảng vừa giận.
"Con nghiệt chủng! Tao không cần biết mày định làm gì, bây giờ ngay lập tức theo tao đến Hứa gia, Lý gia, Phương gia xin lỗi!"
Kiều Tư Ngọc xoay xoay con dao trong tay: "Ông thích xin lỗi thì tự đi mà xin."
"Mày..."
Cơn giận của Kiều Chí Hoành khiến mắt ông tối sầm.
Kiều Tư Ngọc lắc đầu thở dài: "Ông Kiều à, ông cũng có tuổi rồi. Hở tí là tức giận, cẩn thận đứt mạch máu đấy."
Máu nóng trào lên, Kiều Chí Hoành cảm thấy như có luồng huyết khí dồn thẳng lên đầu, suýt nữa thì thổ huyết.
"Đứa con bất hiếu! Mày định làm tao tức chết phải không?"
Kiều Tư Ngọc bĩu môi: "Tôi cũng muốn lắm, nhưng ông mạng lớn quá."
Ít nhất thì... sống còn dai hơn tôi.
Thật là bất công.