Kiều Tư Ngọc không thèm nói chuyện với bọn họ mà bảo người giúp việc mang hết quần áo lên lầu.
Đỗ Hồng Nguyệt tức giận đến mặt đỏ bừng, không dám trực tiếp xung đột với Kiều Tư Ngọc.
Bà chỉ biết nắm tay Kiều Tống Dao an ủi: “Không sao đâu Dao Dao, mẹ sẽ mua cho con những món đồ khác tốt hơn.”
Kiều Tống Dao nhìn Kiều Tư Ngọc tự tin giật lấy chiếc váy mình muốn, cắn môi dưới, cảm thấy tủi thân.
Kiều Tư Ngọc vào bếp tìm bánh mì, lấy hộp sữa ra thì nghe Đỗ Hồng Nguyệt nói.
Cô vui mừng: “Bà Đỗ, tôi nghe thấy rồi.”
Vừa nói cô vừa giơ hai ngón tay lên.
Trong mắt Kiều Tống Dao, Kiều Tư Ngọc chỉ là sự so sánh.
Nhưng Đỗ Hồng Nguyệt biết đó là gấp đôi.
Đỗ Hồng Nguyệt sắc mặt hết lần này đến lần khác đều cứng đờ: “Cô lấy mấy chục bộ quần áo đó, nhưng Dao Dao vẫn chưa có.”
Kiều Tư Ngọc cắn một miếng bánh mì: “Bà đang trách tôi à?”
Đỗ Hồng Nguyệt không nói gì.
Kiều Tống Dao cảm thấy bầu không khí kỳ quái, nhưng lại không phân biệt được là kỳ quái gì.
Sau khi Kiều Tư Ngọc ăn xong, Kiều Chí Hoành quay lại cùng với thư ký cầm cặp tài liệu, vẫy tay gọi Kiều Tư Ngọc.
“Tư Ngọc lại đây.”
Kiều Tư Ngọc ngồi đó bất động.
Kiều Chí Hoành đành phải tự mình bước tới, thư ký mở cặp lấy ra những thứ bên trong.
"Con chỉ cần những này, ký tên liền có thể làm thủ tục chuyển nhượng, con trước xem một chút đi."
Kiều Tư Ngọc cầm bản thỏa thuận lên xem lướt qua rồi dùng điện thoại di động chụp ảnh gửi cho Trình Mộ Ngôn.
Năm phút sau, Trình Mộ Ngôn gửi tin nhắn: [Có thể ký ].
Kiều Tư Ngọc trực tiếp ký mà không nói gì.
Kiều Chí Hoành thu lại bản hợp đồng nói: “Vậy thì đi chuyển quyền sở hữu ngay đi.”
Kiều Tư Ngọc không muốn đi, nhưng thấy ông nóng lòng nên đành giao cho Trình Mộ Ngôn thay mình xử lý.
Kiều Chí Hoành và thư ký đến rồi đi vội vã, rõ ràng là đang rất lo lắng.
Kiều Chí Hoành rời đi không lâu, Kiều Tư Ngọc mới nhớ ra kiếp này cô không có bằng lái xe, cần phải đăng ký thi bằng lái xe.
Vừa quay đầu lại, cô liền đối mặt với ánh mắt ghen tị của Kiều Tống Dao, cô ấy chưa kịp thu lại, cô cười liền khinh thường cùng chế nhạo.
Kiều Tống Dao tuy rằng sắc mặt khó coi, nhưng trong mắt không giấu được vẻ kiêu ngạo: “Em gái, em lại muốn tranh giành với chị phải không?”
Kiều Tư Ngọc nhìn cô ấy không nói gì.
Kiều Tống Dao lại nói: "Mặc kệ là nhà ở vẫn là xe, liền mẹ mua cho tôi váy em đều phải tranh giành sao."
Kiều Tư Ngọc cười buồn: “Cô nói đúng, thứ gì thuộc về cô thì tôi sẽ cướp lại, nếu không giành được liền hủy đi.”
Đây là thái độ mà một phụ độc ác nên có.
Kiều Tống Dao sắc mặt nháy mắt liền thay đổi: "Cô không thể làm như vậy được!"
Kiều Tư Ngọc nhìn cô ấy bằng ánh mắt khinh miệt và khinh thường: "Làm người vẫn là chân thành một chút, Kiều Tống Dao cô thật sự là con người dối trá làm cho người khác buồn nôn, chỉ cần trông thấy cô thì cả người tôi cảm thấy kinh tơm đến phát ốm."
"Mấy thứ bẩn thỉu, về sau cách xa tôi một chút, nếu không tôi sợ mình sẽ nhịn không được đem đầu của cô vặn xuống và đưa tới cho Vân Khải ca ca của cô làm bồn tiểu."
Kiều Tống Dao sắc mặt tái nhợt, vô thức lùi về sau vài bước, mặt đầy cảnh giác.
Kiều Tư Ngọc đi lên lầu với nụ cười nham hiểm.
Về phòng, cô thay bộ quần áo thể thao, áo phông rồi xuống lầu xin tiền Đỗ Hồng Nguyệt.
"Cô lại muốn tiền à? Không phải hôm qua cha cô mới đưa cho cô sao?" Đỗ Hồng Nguyệt giật mình.
Kiều Tư Ngọc tự tin nói: “Hôm qua là hôm qua, hôm nay là hôm nay, hôm qua ăn rồi hôm nay còn ăn sao?”
“Tiền hôm qua Lão Kiều đưa qua, không phải của bà.”
Đỗ Hồng Nguyệt: "..."
Thật tức giận.
Nhưng bà không dám không cho.
Có được một vạn tệ đến tay.
"Lão Kiều vẫn hào phóng."
Kiều Tư Ngọc vừa đi vừa nói vừa lấy tiền tiêu vặt.
Ngoài cộng đồng, không chỉ có kẻ chó săn mà còn có những fan cuồng của Kiều Chính Hạo, hay còn gọi là fan lậu.
Vừa bước ra, cô đã nhìn thấy vài bóng người đang ẩn nấp trong bóng tối, Kiều Tư Ngọc giả vờ như không nhìn thấy rồi công khai bước ra khỏi cộng đồng.
Không ngờ cô lại bị đám cho săn chặn lại khi đang chờ xe buýt.
“Bạn đồng học này, cô có biết Kiều Chính Hạo không?”
Kiều Tư Ngọc cất điện thoại di động, cũng không vội rời đi, nhưng ánh mắt lạnh lùng, hai tay đút túi quần, uể oải.