Lúc này, cô ấy bật khóc: “ Nếu như sự xuất hiện của chị để em gái mất hứng như vậy, vậy chị rời đi là được.”
Kiều Tư Ngọc hai mắt sáng lên: “Người nói không giữ lời sẽ trở thành người quái dị, toàn thân bị mục nát nha ”
Kiều Tống Dao một nghẹn.
Kiều Tư Ngọc vẻ mặt nghiêm túc: "Vậy cô mau rời đi đi. Lão Kiều bọn người đó không có ở đây, cô mau rời đi. Có cần tôi gọi taxi cho cô không?"
Kiều Tống Dao: ". . ."
Cô ấy tức giận đến mức quên cả rơi nước mắt.
Đỗ Hồng Nguyệt cũng là giận mà không dám nói gì, dùng khăn lau tóc cho cô ấy: "Dao Dao, con không sao chứ, mẹ không phải nói qua. . ."
Đúng lúc này, một cuộc điện thoại đã cứu Kiều Tống Dao khỏi xấu hổ.
"Học trưởng, có chuyện gì vậy?"
Kiều Tống Dao quay người đi, quay lưng lại với Kiều Tư Ngọc nghe điện thoại.
Học trưởng?
Kiều Tư Ngọc hơi nheo mắt lại, cuối cùng hừ lạnh một tiếng.
"Cái gì? Không phải, em không có, em cùng Vân Khải ca ca chỉ là anh em, trên mạng đều là nói lung tung, anh phải tin tưởng em đúng không?"
Kiều Tống Dao vẫn chưa biết chuyện giữa nhà Tống Trần đã trở nên nghiêm trọng, chẳng qua không quan hệ, học trưởng nhất định sẽ tin tưởng cô ấy.
Quả nhiên, Kiều Tống Dao cười nói: "Cảm ơn học trưởng đã nói cho em biết chuyện này, sau khi tan học em sẽ mời anh ăn cơm. Tạm biệt."
Cúp điện thoại xong, Kiều Tống Dao liếc nhìn Kiều Tư Ngọc, không hề nghi ngờ sự việc trên mạng có liên quan đến Kiều Tư Ngọc.
Cô ấy bấm điện thoại, mạng tràn ngập những lời chửi bới cô ấy cùng Tống Vân Khải.
Kiều Tống Dao cắn môi dưới, nước mắt tủi thân chảy dài trên khuôn mặt.
Không quan tâm đến điều gì khác, cô ấy gọi điện cho Tống Vân Khải trước mặt Kiều Tư Ngọc, lần này cô ấy đã kết nối được.
"Vân Khải ca ca, trên mạng làm sao vậy? Rất nhiều người đang mắng chửi chúng ta."
Trong giọng nói của cô ấy vang lên kèm tiếng khóc khiến Tống Vân Khải ở đầu dây bên kia điện thoại đau lòng.
Không biết đối phương nói gì, Kiều Tống Dao đứng dậy chạy ra ngoài.
Bên ngoài cộng đồng, cũng tại nơi này, Tống Vân Khải đứng trước đầu xe, cằm hếch một góc 45 độ, vẻ mặt buồn bã.
Kiều Tống Dao giơ điện thoại lên lao vào vòng tay anh với vẻ mặt hoảng sợ.
"Vân Khải ca ca, chúng ta làm sao bây giờ?"
Tống Vân Khải chưa kịp nói gì thì đã nghe thấy tiếng răng rắc răng rắc cách đó không xa.
"Đây là em gái của Kiều Chính Hạo. Chụp nhanh lên, nhớ chụp trọn mặt cô ấy nhé!"
Kiều Tống Dao nghe xong liền nhanh chóng buông Tống Vân Khải ra, trên mặt rốt cuộc lộ ra vẻ hoảng sợ thực sự.
“Vân Khải ca ca.” Cô ấy thì thầm.
Tống Vân Khải vô thức mắng chữi bọn chó săn: "Đưa ra những gì anh đã chụp!"
Các tên chó săn đã nhanh chóng chụp được vài bức ảnh rồi rất có kinh nghiệm quay đầu liền chạy.
Tống Vân Khải: "?"
Nhìn thấy mấy tên chó săn rời đi, anh cũng không để ý mà chỉ vuốt ve khuôn mặt Kiều Tống Dao với vẻ mặt đau khổ: “Dao Dao đừng sợ, không có việc gì, mọi chuyện sẽ ổn thôi.”
Kiều Tống Dao lộ ra nụ cười yếu ớt, không khỏi thở phào nhẹ nhõm: “Chị Thiên Lan hiểu lầm chúng ta, chúng ta đến chỗ chị ấy giải thích đi.”
Tống Vân Khải trong mắt chỉ có Kiều Tống Dao, không muốn nhìn thấy cố ấy bị oan ức. Khi nghe cô ấy nói muốn tìm Trần Thiên Lan, anh cau mày vẻ mặt chán ghét.
"Không cần, chuyện này anh sẽ tự mình giải quyết, em không cần lo lắng."
Nghe vậy, Kiều Tống Dao cảm thấy sự việc không có gì nghiêm trọng liền đi theo Tống Vân Khải lên xe.
Ngay khi hai người đang trò chuyện với nhau, bầu không khí có vẻ mập mờ, Tống Vân Khải chợt nhận ra điều gì đó. Khi ngước mắt lên bắt gặp ánh mắt giận dữ ngoài cửa sổ xe, anh giật mình.
Kiều Tống Dao lo lắng hỏi: "Vân Khải ca ca, anh làm sao vậy?"
Dưới ánh mắt sửng sốt của Kiều Tống Dao, Tống Vân Khải đột nhiên buông cô ra.
"Dao Dao, chú ở bên ngoài."
Tống Vân Khải trầm giọng nhắc nhở, Kiều Tống Dao sửng sốt, chậm rãi quay đầu lại.
Không biết từ lúc nào Kiều Chí Hoành đã đứng ngoài xe, trừng mắt giận dữ nhìn bọn họ.
"Cha."
Kiều Tống Dao mở cửa xe với vẻ mặt vui mừng: "Cha về rồi."
Kiều Chí Hoành nhìn cô con gái ngoan ngoãn hiểu chuyện, cơn tức giận trong lòng cũng nguôi đi đôi chút.
Ông kéo Kiều Tống Dao ra phía sau, cảnh giác nhìn Tống Vân Khải.
"Tống thiếu gia, anh và Dao Dao đã trưởng thành. Dù quan hệ có tốt đến đâu cũng phải giữ một khoảng cách nhất định. Nếu không, hoặc bị người khác hiểu lầm, Dao Dao sẽ là người bị tổn thương."