"Ở đồn cảnh sát nhiều việc, ai mà ngờ được bọn họ lại làm như vậy. Chuyện này không liên quan đến chị. Chị cảnh sát đến thăm em là em đã vui lắm rồi."
Kiều Tư Ngọc cúi thấp đầu, vẻ mặt mỏi mệt, nhưng vẫn cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo.
Cao Hạ không biết nên an ủi thế nào, con bé vừa xinh đẹp, thành tích lại tốt, tính cách ngoan ngoãn mềm mại như vậy mà bị bôi nhọ đến mức này.
May mà chuyện cũng đã được giải quyết.
Cô ấy chỉ muốn đến thăm cô một chút, thấy Kiều Tư Ngọc vẫn ổn là yên tâm rồi.
Lúc ra về, hai người còn trao đổi cả phương thức liên lạc.
"Sau này có chuyện gì, cứ gọi cho chị."
Kiều Tư Ngọc gật đầu: "Vâng, chị cảnh sát."
Cao Hạ bật cười: "Gọi chị là chị Cao cũng được."
"Vâng, chị Cao, tạm biệt chị Cao."
Đến khi xe Cao Hạ khuất bóng ở góc rẽ, Kiều Tư Ngọc mới thu lại dáng vẻ ngoan ngoãn vừa rồi, ánh mắt trở nên thâm trầm khó đoán.
Cao Hạ…
Ai mà ngờ, cháu gái duy nhất của Cao gia lại là một cảnh sát nhỏ bé thế này.
Mối quan hệ tự dâng đến tay thế này, không tận dụng thì phí.
…
Ở một nơi khác, một cô gái mặt tròn nhận được điện thoại rồi vội vàng đến một tiệm trà sữa.
"Vương Doanh!"
Vừa nhìn thấy cô gái mặt trái xoan, cô gái mặt tròn liền mừng rỡ chạy lại.
Cô gái tên Vương Doanh mặt mày lạnh tanh, vừa ngồi xuống đã lôi ra một xấp tiền trong túi.
"Trả lại cho cậu."
Nụ cười trên mặt Trịnh Viện Viện cứng lại.
Vương Doanh nói thẳng: "Từ giờ trở đi, tớ không còn nợ gì cậu nữa."
Trịnh Viện Viện không ngờ người bạn thân nhất lại tuyệt tình như vậy.
Cô bé thấy tủi thân, mắt đỏ hoe, không cam lòng hỏi: "Chỉ vì tớ nói Kiều Chính Hạo vài câu mà cậu muốn cắt đứt với tớ à?"
Vương Doanh mất kiên nhẫn: "Gì mà vài câu? Cậu có biết cậu nói khó nghe thế nào không? Tớ đã bảo rồi, anh ấy là thần tượng của tớ! Anh ấy hoàn hảo như vậy, vậy mà cậu lại ghét bỏ anh ấy?"
"Nếu cậu thật lòng xem tớ là bạn, cậu sẽ không bôi nhọ người mà tớ thích, trong khi cậu biết rất rõ tình cảm của tớ. Tớ không cần người bạn như cậu."
Trịnh Viện Viện rơi nước mắt vì đau lòng, nhưng trong lòng cô bé vẫn không thấy mình sai.
"Tớ nói bội nhọ anh ta chỗ nào? Ngoài gương mặt đó ra thì anh ta có gì? Cậu thích anh ta chẳng qua vì cái mặt đó thôi. Cậu mê thần tượng, tớ chưa từng có ý kiến, nhưng tớ thật sự không hiểu anh ta có gì đáng để cậu mê mẩn như thế."
Trịnh Viện Viện công nhận Kiều Chính Hạo có chút nhan sắc, nhưng cô bé đã tìm hiểu rồi, ngoài gương mặt đó ra thì không còn gì nổi bật cả.
"Không cho phép cậu nói anh ấy như vậy!"
Vương Doanh giận dữ đến đỏ mặt: "Cậu cũng nói Kiều Tư Ngọc lợi hại lắm sao? Vậy cậu nhìn xem toàn mạng xã hội, toàn tin xấu về cô ấy, điều đó chứng minh anh trai của tớ không hề sai!"
"Nếu cậu còn muốn làm bạn với tớ, bây giờ phải xin lỗi anh trai tớ!"
Trịnh Viện Viện chỉ cảm thấy không thể tin nổi, đây không còn là hâm mộ thần tượng nữa mà là cuồng đến mất lý trí.
"Những tin xấu trên mạng tớ có xem, nhưng đều không có chứng cứ cụ thể. Nếu cô ấy thật sự tệ như vậy, tại sao bây giờ mới bị phanh phui?"
"Dù tớ không quen biết Kiều Tư Ngọc, nhưng tớ tin chắc chuyện này nhất định sẽ có cú lật ngược."
Vương Doanh lạnh lùng nói: "Nếu đã vậy, giữa chúng ta không còn gì để nói."
Ngay trước mặt Trịnh Viện Viện, cô ta xóa luôn liên lạc, rồi quay người bỏ đi.
Trịnh Viện Viện nhìn bóng lưng quyết tuyệt ấy, không kìm được mà gục đầu xuống bàn, òa khóc nức nở.
…
Lý gia và Phương gia bị các tài khoản marketing cùng studio thủy quân trở mặt, đưa ra hết bằng chứng.
Bọn họ tìm đến Trình Mộ Ngôn, biết được Kiều Tư Ngọc không chấp nhận xin lỗi hay hòa giải, nên chỉ đành quay sang tìm Kiều Chí Hoành.
Trưa hôm ấy, Kiều Chí Hoành từ bên ngoài trở về nhà ăn cơm.
"Tư Ngọc."
Ăn xong, ông ta ấp a ấp úng nói: "Dù sao thì chuyện cũng giải quyết xong rồi, người ta cũng xin lỗi rồi, hay là… thôi bỏ qua đi."
Kiều Tư Ngọc mặt không cảm xúc, chỉ liếc ông một cái: "Bọn họ tìm đến ba, chắc cũng hứa cho không ít lợi lộc nhỉ?"
Sắc mặt Kiều Chí Hoành cứng đờ, lộ rõ vẻ lúng túng khó xử.
"Dù sao thì con cũng không bị thiệt hại gì cả, con nói một tiếng với Trình Mộ Ngôn là được rồi mà."
Kiều Tư Ngọc thở dài, lắc đầu: "Kiều Chí Hoành, con phát hiện da mặt của ba thật sự dày quá rồi đấy."