Càng xem Kiều Tống Dao càng hoảng sợ, sắc mặt cũng ngày càng khó coi.
Trong thư phòng, Kiều Chí Hoành vẫn đang nghiền ngẫm lời nói vừa rồi của Kiều Tư Ngọc, thì điện thoại ông ta reo lên là thư ký gọi đến.
"Kiều tổng, chuyện của Tư Ngọc tiểu thư trên mạng đã được giải quyết rồi."
Kiều Chí Hoành như sực tỉnh từ cơn mộng mị, ngạc nhiên hỏi lại: "Thật sự giải quyết rồi?"
Giọng thư ký có phần nhẹ nhõm: "Vâng, Kiều tổng. Những tài khoản marketing từng bôi nhọ Tư Ngọc tiểu thư hoặc là đang xin lỗi, hoặc là xóa tài khoản. Bọn họ sợ rồi."
Kiều Chí Hoành cảm thấy mơ hồ không rõ chuyện gì: "Rốt cuộc là chuyện như thế nào?"
Thư ký đáp: "Luật sư Trình Mộ Ngôn đã gửi thư kiện cho các tài khoản kia. Không biết anh ấy lấy từ đâu được bằng chứng phạm pháp của bọn họ, nghe nói còn báo lên cấp trên. Lần này đám đó chắc chắn sẽ bị xử lý nặng."
"Kiều tổng, đã có Trình Mộ Ngôn đích thân ra tay, thì đảm bảo chuyện sẽ được lo liệu đâu vào đấy."
Kiều Chí Hoành chết lặng: "Trình Mộ Ngôn, tại sao lại nhúng tay vào chuyện này?"
Thư ký cũng sửng sốt: "Không phải do Kiều tổng mời anh ấy sao?"
Kiều Chí Hoành: "..."
Ông ta không có mời.
Chuyện này cũng chưa đến mức cần mời luật sư can thiệp.
Mà cho dù có mời, thì Trình Mộ Ngôn có chịu nhận hay không lại là chuyện khác.
Nếu không phải ông ta, vậy thì...
Là Kiều Tư Ngọc sao?!
Sao có thể chứ?
Kiều Tư Ngọc từ trước đến nay vẫn luôn như cái bóng mờ trong nhà, làm sao có thể quen biết Trình Mộ Ngôn được chứ?
Kiều Chí Hoành cúp máy, ngay lập tức đi tìm Kiều Tư Ngọc.
"Trình Mộ Ngôn tại sao lại ra mặt vào chuyện này? Con quen cậu ta à?"
Kiều Tư Ngọc ngáp một cái, vẻ mặt mệt mỏi: "Không quen."
"Thế nhưng cậu ta..."
"Ba chuyển tiền thì con nói cho."
Khóe miệng Kiều Chí Hoành co giật.
Nhưng vẫn nhanh chóng chuyển khoản cho cô một vạn.
Kiều Tư Ngọc dù có chút khinh thường, nhưng ngay lập tức nhận tiền không do dự.
"Chờ con ngủ dậy rồi nói."
Cạch một tiếng, cửa phòng đóng lại.
Giọng Kiều Tư Ngọc từ bên trong vọng ra: "Ngủ không ngon thì con sẽ nổi cáu đấy."
Kiều Chí Hoành, người đang giơ tay định gõ cửa: "..."
Đám marketing vô đạo đức, studio thủy quân, ai mà chưa từng ăn bánh bao tẩm máu người.
Vì tiền, việc gì cũng dám làm, kể cả giẫm lên ranh giới pháp luật.
Nhưng bọn chúng đâu ngờ rằng có một ngày, vì một cô gái vừa mới thi đại học xong, mới mười tám tuổi xuân xanh, mà bọn chúng sẽ đối mặt với cảnh tù tội.
Lúc đó dù có xin lỗi, dù có xóa tài khoản cũng vô ích.
Để tự cứu mình, nhóm tài khoản marketing và studio thủy quân đã tung ra bằng chứng về người đứng sau thuê bọn họ bôi nhọ Kiều Tư Ngọc.
Bọn họ chỉ mong Kiều Tư Ngọc có thể tha cho một con đường sống.
Nhưng Kiều Tư Ngọc từng nói rõ: Cô không chấp nhận xin lỗi, và thái độ thì vô cùng cứng rắn.
[Cái quái gì vậy? Cô ấy là thủ khoa khối Tự nhiên với 738 điểm mà cũng bị bôi nhọ thế này à, đúng là không còn nhân tính.]
[Lôi một cô gái mới vị thành niên mà dùng những chiêu trò dơ bẩn như thế, không chỉ vu khống mà còn dựng chuyện không có thực về tìиɧ ɖu͙©, thật sự quá đáng.]
[Có thù oán gì ghê gớm lắm sao? Không biết còn tưởng Kiều Tư Ngọc gϊếŧ cả nhà bọn họ không đó.]
[Phải điều tra rõ! Nhất định phải điều tra đến cùng!]
Nhưng mà, điều tra thì Kiều Tư Ngọc đã tự mình làm rồi.
Người đứng sau là Lý gia và Phương gia đã thuê nhóm marketing, mua tin, thuê người bôi nhọ cô.
Và Kiều Tư Ngọc cũng biết rõ: Người giật dây phía sau chính là Tống Vân Khải.
Không sao cả.
Có qua thì phải có lại, cô đã chuẩn bị cho Tống Vân Khải một "món quà lớn", không biết hắn có đỡ nổi hay không.
Chưa dừng lại ở đó, Kiều Tư Ngọc còn âm thầm gửi toàn bộ bảng thành tích từ nhỏ đến lớn của mình đến các cơ quan truyền thông, dưới danh nghĩa ẩn danh.
Các cơ quan truyền thông bắt đầu lên tiếng làm rõ cho cô.
Sự việc gây chấn động đến mức không chỉ mạng xã hội dậy sóng, mà ngay cả cảnh sát cũng đã nắm được thông tin.
Sáng sớm hôm sau, khi Kiều Tư Ngọc còn đang ngủ, người giúp việc đến gọi: Có cảnh sát đến tìm.
Người đến là nữ cảnh sát xinh đẹp lần trước.
"Chị cảnh sát ơi, chị tìm em có việc gì ạ?"
Lúc Kiều Tư Ngọc xuống lầu, cô vẫn còn mặc đồ ngủ rộng thùng thình, tóc tai hơi rối, vẻ mặt lơ ngơ ngái ngủ, dưới mắt còn có chút thâm quầng.
"Kiều tiểu thư, lần này là lỗi của chúng tôi. Không xử lý tốt khiến cô phải chịu uất ức lớn như vậy."
Cảnh sát Cao Hạ đặt hộp quà bổ dưỡng mang theo lên bàn trà, nghĩ rằng Kiều Tư Ngọc vì bị bôi nhọ toàn mạng mà mất ngủ, trên mặt lộ rõ vẻ mặt áy náy và bức xúc thay cho cô.
Kiều Tư Ngọc ngay lập tức hiểu được mục đích lần này của đối phương, cô tỉnh táo hẳn.