Cho nên, dựa vào cái gì muốn cô rời khỏi Kiều gia.
Thấy cô không nói gì, Kiều Chính Hạo càng thêm đắc ý.
Kiều Tống Dao cúi đầu lau nước mắt, nhưng trong lòng thì mừng như trẩy hội.
Kiều Tư Ngọc à Kiều Tư Ngọc...
Là chính cô tự nói đó, đừng trách tôi độc ác.
"Tư Ngọc." Kiều Chí Hoành lên tiếng.
"Lần này đối phương ra tay quá mạnh, Kiều gia thật sự hết cách rồi. Nếu còn chút đường lui, ba cũng sẽ không làm như vậy."
"Con là con gái của ba, sao ba có thể..."
Kiều Chí Hoành nhớ lại những ngày gần đây, đứa con gái bị ông lạnh nhạt suốt mười tám năm bỗng trở nên sống động hẳn.
Vừa xinh đẹp vừa học giỏi.
Dù đầu óc có hơi... bất thường một chút, nhưng cũng là do sự lạnh nhạt của bọn họ mà ra.
Nhìn cô bây giờ đây đứng im ở cửa, cụp mắt xuống, trông như một con mèo nhỏ ngoan ngoãn mà cô độc, lòng ông lại dấy lên chút áy náy ít ỏi còn sót lại.
"Tư Ngọc, hay là thế này đi, ba có một căn hộ gần đại học Kinh Đô, con tạm thời chuyển qua đó ở. Đợi khi chuyện này lắng xuống, con hãy về."
Kiều Chí Hoành thấy sắp xếp của mình rất ổn, dù sao Kiều Tư Ngọc cũng định học ở đại học Kinh Đô.
"Ba, sao ba lại..." Kiều Chính Hạo là người đầu tiên phản đối.
Kiều Chí Hoành trừng mắt lườm hắn: "Câm miệng."
Kiều Chính Hiên thấy cách này hợp lý nên không lên tiếng.
Kiều Chí Hoành thở phào: "Thôi được, chuyện này cứ quyết định vậy đi."
"Quyết định xong rồi à?"
Kiều Tư Ngọc ngẩng đầu nhìn ông: "Ba nói là xong, ba có hỏi qua ý con chưa?"
Sắc mặt Kiều Chí Hoành cứng đờ.
Kiều Chính Hiên cau mày khó chịu: "Kiều Tư Ngọc, đừng có không biết điều."
"Câm miệng đi đồ ngu."
Kiều Tư Ngọc chữi thẳng, nhìn thêm một cái cũng thấy chướng mắt.
Kiều Tống Dao biết ngay là Kiều Tư Ngọc sẽ không chịu rời khỏi Kiều gia, nên ngay lập tức đổ thêm dầu vào lửa: "Em gái, ba đã cố gắng hết sức rồi. Nếu không phải bất đắc dĩ, ba tuyệt đối sẽ không làm như vậy."
"Mỗi ngày ba phải làm việc cực khổ như thế, chúng ta không giúp được gì, cũng chẳng thể san sẻ gánh nặng, chị thấy mình rất có lỗi."
Những lời này khiến cho Kiều Chí Hoành cảm thấy thật ấm lòng.
Đây mới là đứa con gái hiểu chuyện, biết điều, thấu tình đạt lý.
Không như con tiện nhân bất hiếu kia, không nghe lời lại còn dám ra tay đánh ba mình.
Chút áy náy trong lòng ông nhanh chóng biến mất sạch sẽ.
"Nhìn chị kìa, xúc động chưa. Nếu chị gái của em hiểu chuyện như thế, sao chị nói thì cứ nói mãi mà không chịu đi cho rồi?"
Kiều Tư Ngọc lạnh lùng nói câu mỉa mai.
"Cả nhà các người lén lút bàn chuyện đuổi tôi ra khỏi nhà, chẳng lẽ không định hỏi qua ý kiến người liên quan trực tiếp như tôi à?"
Kiều Chính Hạo trừng mắt nhìn cô, dáng vẻ tức tối mà chẳng dám cãi lại: "Không phải cô cũng đến rồi sao?"
"Nếu tôi không đến, làm sao biết được các người đang định đuổi tôi đi?"
Kiều Tư Ngọc thản nhiên đáp.
Kiều Chính Hạo: "..."
Sắc mặt những người còn lại trong phòng cũng không khá hơn là bao.
Kiều Tư Ngọc khẽ thở dài, có chút uể oải nói: "Ban đầu tôi chỉ định đến nói với ông Kiều một tiếng, rằng chuyện này tôi đã giải quyết xong rồi. Nhưng xem ra bây giờ... các người đều đã quyết định cả rồi, chắc cũng không cần tôi phải giải quyết nữa đâu nhỉ?"
"Con nói cái gì cơ?"
"Con giải quyết xong rồi?"
"Con giải quyết kiểu gì?"
Kiều Chí Hoành kinh ngạc nhìn cô.
"Kiều Tư Ngọc, cô tưởng cô là ai, nói giải quyết là giải quyết được à?"
Kiều Chính Hạo đương nhiên là không tin.
Hắn lăn lộn trong giới giải trí, những chuyện kiểu này không cần chứng cứ, bịa đặt rồi bôi nhọ danh tiếng người khác vốn là chuyện thường như cơm bữa.
Huống hồ lần này Kiều Tư Ngọc bị toàn mạng tấn công, sao có thể giải quyết đơn giản như vậy?
"Tin thì tin, không tin thì cút, đồ ngu."
Kiều Tư Ngọc ngáp một cái, cô còn phải về ngủ bù.
Vừa xoay người định đi, Kiều Tống Dao ngay lập tức chặn lại: "Em gái... em thật sự đã giải quyết xong rồi sao?"
Nghe thì có vẻ quan tâm, nhưng ánh mắt lại lóe lên sự khinh bỉ khó giấu.
Kiều Tư Ngọc bật cười khẽ, đột nhiên nghiêng đầu sát vào tai Kiều Tống Dao thì thầm: "Không những tôi đã giải quyết xong chuyện trên mạng, mà còn tiện tay gửi cho anh trai mơ mộng của chị một món quà bất ngờ đấy."
Nói rồi cô đứng thẳng người, vỗ nhẹ lên vai Kiều Tống Dao:
"Không cần cảm ơn em đâu nhé~"
Kiều Tống Dao toàn thân cứng đờ, chết lặng tại chỗ.
Cô ấy biết, anh Vân Khải sao...?
Đột nhiên, tim Kiều Tống Dao đập thình thịch, một cảm giác bất an khó tả tràn lên.
Cô ta vội vàng rút điện thoại ra, những bài viết chửi bới, xúc phạm ngập tràn trên mạng đã biến mất sạch sẽ. Thay vào đó là hàng loạt tài khoản marketing đang xin lỗi, xóa bài, thậm chí có tài khoản còn trực tiếp khóa luôn.