Chương 21

Kiều Chính Hiên nhíu mày thật chặt: "Kiều Tư Ngọc đã ảnh hưởng đến Kiều gia chúng ta. Bây giờ cách tốt nhất là cắt đứt quan hệ với nó."

Kiều Chí Hoành lại quay sang nhìn Kiều Chính Hạo.

Sau khi tự mình nhận lấy hậu quả, cả người Kiều Chính Hạo tiều tụy hẳn đi, nhìn có phần tinh thần sa sút.

Ngay khi biết Kiều Tư Ngọc bị cả mạng xã hội ném đá, ánh mắt hắn liền sáng rực.

"Tôi đồng ý với đề nghị của anh cả. Kiều Tư Ngọc đã phát điên rồi. Nếu còn để nó ở lại trong nhà, ai biết được nó sẽ gây thù chuốc oán với ai nữa. Chuyện nó làm, nó phải tự gánh lấy."

Nói xong, Kiều Chính Hạo cảm thấy bao uất ức trong ngực cuối cùng cũng được trút ra.

Kiều Chí Hoành lại nhìn sang Đỗ Hồng Nguyệt.

Đỗ Hồng Nguyệt sắc mặt phức tạp, nội tâm giằng xé. Kiều Tư Ngọc bị đuổi đi thì bà ta tất nhiên vui mừng, nhưng trong tay Kiều Tư Ngọc lại nắm giữ điểm yếu của bà.

Kiều Chí Hoành thấy được sự lưỡng lự trong mắt bà, chỉ nghĩ bà không nỡ xa con gái, dù sao cũng là đứa con rứt ruột sinh ra.

Kiều Tống Dao cũng hiểu nhầm điều đó.

Cô ta mang vẻ mặt đau lòng, nhìn Kiều Chí Hoành nói: "Ba ơi, em gái là vô tội mà."

Kiều Chí Hoành cảm thấy rất an ủi: "Ba biết con là đứa con ngoan. Nếu như em con có một nửa hiểu chuyện như con, thì ba cũng không phải khó xử như bây giờ."

Kiều Chính Hiên nói: "Bây giờ có vô tội hay không không còn quan trọng nữa. Là nó đã đắc tội với người khác. Bây giờ những người đó đang muốn kéo nó xuống bùn, chúng ta căn bản không ngăn nổi, còn có thể khiến cho cả nhà Kiều gia bị liên lụy."

Kiều Tống Dao mắt ngấn lệ: "Vậy phải làm sao đây? Thật sự không còn cách nào khác sao?"

Vừa nói xong, một giọt nước mắt rơi xuống má.

Kiều Chính Hạo không hiểu nổi: "Dao Dao, nó đối xử với em như vậy, sao em còn cầu xin cho nó? Theo anh thấy thì nó đáng bị như thế. Anh giơ hai tay tán thành việc đuổi nó ra khỏi nhà."

Kiều Chính Hiên: "Tôi cũng đồng ý."

Kiều Chí Hoành nhìn Đỗ Hồng Nguyệt: "Hồng Nguyệt, anh biết em không nỡ, nhưng đây là cách duy nhất cứu được nhà Kiều gia lúc này."

Đỗ Hồng Nguyệt cắn răng nhịn, nét mặt vặn vẹo: "Anh quyết định là được rồi."

Dù sao cũng là Kiều Chí Hoành ra tay đuổi người, không liên quan đến bà.

Kiều Tống Dao vừa khóc vừa cầu xin: "Ba ơi, có thể nghĩ thêm cách khác không? Đừng đuổi em con đi."

"Tất cả là lỗi của con. Nếu con không quay về thì chuyện này đã không xảy ra rồi. Con không nên quay về..."

"Dao Dao."

Kiều Chính Hạo có phần tức giận, nói: "Chuyện này chẳng liên quan gì đến em cả. Là nó độc ác, nó điên rồi. Tất cả đều là do nó tự chuốc lấy."

"Ba biết con tốt bụng, nhưng tốt cũng phải đúng người. Nó không xứng đáng để con cầu xin cho nó."

Kiều Tống Dao nước mắt rơi lã chã: "Nhưng nó là em gái chúng ta, là con của ba mẹ mà..."

Một câu này khiến cho bầu không khí trong thư phòng trở nên vi diệu.

Lông mày Kiều Chí Hoành nhíu lại càng sâu, trong đầu ông bắt đầu tua lại ký ức về Kiều Tư Ngọc, mà cũng chỉ mới có từ vài ngày trước đây thôi.

Ngay lúc này, cánh cửa thư phòng đột nhiên bị đẩy ra...

Kiều Tư Ngọc lười biếng tựa vào khung cửa, hai tay khoanh trước ngực, nửa cười nửa không nhìn mọi người trong phòng.

"Các người bàn bạc xong hết rồi à?"

Ngay khoảnh khắc Kiều Tư Ngọc xuất hiện, cả thư phòng ngay lập tức im phăng phắc.

Vừa lúng túng vừa chột dạ.

Kiều Tư Ngọc khẽ cười khẩy một tiếng: "Vậy ra, bàn xong rồi là định đuổi tôi ra khỏi nhà Kiều gia sao."

Không biết vì sao, khi bị ánh mắt Kiều Tư Ngọc quét tới, Kiều Chí Hoành lại không dám nhìn thẳng vào mắt cô.

Kiều Chính Hiên chỉ khẽ nhíu mày, trong mắt lộ ra một tia chán ghét: "Chuyện do cô gây ra, là cô liên lụy đến nhà Kiều gia."

Kiều Tư Ngọc nhướn mày: "Thế thì sao?"

Lúc này, Kiều Chính Hạo bật cười khinh miệt: "Kiều Tư Ngọc, cô đắc tội với người ta, khiến cho cả nhà bị kéo theo, mà còn muốn chúng tôi thay cô giải quyết hậu quả sao? Cô mơ đẹp thật đấy."

Kiều Tư Ngọc chưa từng đặt hy vọng gì vào cái nhà này.

Bị đuổi khỏi nhà, cũng chẳng sao.

Chỉ có điều...

Ở kiếp đầu tiên, chuyện giống hệt như thế này cũng từng xảy ra.

Khi Kiều Tống Dao vu oan cho cô lần thứ n, cô đã bị đuổi khỏi nhà Kiều gia.

Lúc đó cô nghĩ: Bị đuổi thì bị đuổi thôi, cô có thể tự mình kiếm tiền, tự mình học hết đại học.

Thế nhưng... cô ngàn vạn lần không ngờ rằng...

Dù đã bị cắt đứt quan hệ, nhà Kiều gia vẫn không buông tha cho cô.