Chương 16

Mục đích Kiều Tư Ngọc ra ngoài hôm nay là để mở một tài khoản ngân hàng.

Dù cô muốn kéo cả nhà Kiều gia cùng xuống địa ngục, điều đó cũng không cản được cô đe dọa Đỗ Hồng Nguyệt và tiêu tiền của Kiều gia.

Đây là thứ cô đáng được hưởng, thì tại sao lại không lấy?

Ra khỏi ngân hàng, Kiều Tư Ngọc sang phía đối diện mua một cốc trà sữa, gọi thêm một phần bánh ngọt, trông vô cùng nhàn nhã.

Cô gửi số tài khoản ngân hàng cho Đỗ Hồng Nguyệt.

Đỗ Hồng Nguyệt không trả lời, có vẻ như đang giả chết.

Kiều Tư Ngọc thoát khỏi WeChat, ngay lập tức trên điện thoại hiện ra tin tức liên quan đến cô.

Cô nghe thấy hai nữ sinh ở bàn bên cạnh thì thầm nói chuyện:

"738 điểm, mẹ ơi, thật sự là quá giỏi luôn."

"Mẹ tớ bảo, nếu tớ thi đại học mà được 600 điểm thôi, bà ấy sẽ quỳ lạy tổ tiên mười cái, còn làm cái băng rôn treo ở cổng khu nhà, mời hết bà con họ hàng tới ăn mừng."

"738 điểm, tớ nằm mơ cũng chẳng mơ nổi, quá đỉnh! Cái này mà gọi là học sinh cá biệt thi ra được chắc? Đây là đang dằn mặt tụi mình không thi nổi sao?"

"Đây chẳng phải là idol của cậu sao? Đẹp trai thì đẹp trai đấy, nhưng cái cách nói chuyện thật sự khiến người ta khó chịu, đúng kiểu vừa mỉa mai vừa chua ngoa."

"Mẹ anh ta nói chuyện cũng chẳng dễ nghe, con gái thi đại học mà còn không biết, còn dám lên mạng nói năng lung tung."

Cô gái còn lại không vui, lên tiếng:

"Anh trai tớ bình thường không như thế đâu, cậu không được nói xấu anh ấy! Chắc chắn là do em gái kia không đáng yêu, là lỗi của cô ấy. Dù sao thì anh trai tớ cũng không sai! Cậu còn nói nữa, cẩn thận tớ nghỉ chơi với cậu luôn!"

Kiều Tư Ngọc quay đầu nhìn sang, là hai nữ sinh trung học. Một cô mặt tròn với mái bằng, tóc ngắn kiểu học sinh, cô còn lại mặt trái xoan, tóc dài ngang eo.

Cô gái mặt trái xoan kia chính là fan của Kiều Chính Hạo.

Không chỉ là fan bình thường, mà còn là fan cuồng cấp độ não tàn.

Là kiểu fan vì Kiều Chính Hạo mà mất hết lý trí.

Ở kiếp thứ 2, lần đầu cô sống lại, Kiều Tư Ngọc muốn trả thù Kiều Tống Dao và Kiều gia.

Sau một lần gây rắc rối cho Kiều Tống Dao, cô bị fan cuồng của Kiều Chính Hạo tạt axit.

Người tạt axit lên người cô, chính là cô gái mặt trái xoan ấy.

Kiều Tư Ngọc khẽ chặc lưỡi: "Gì mà xui dữ vậy, vừa ra khỏi cửa đã đυ.ng mặt người quen."

Cô ăn xong bánh, uống hết trà sữa, cô gái mặt tròn vẫn chưa rời đi, ánh mắt thỉnh thoảng lại hướng ra cửa, như đang trông mong cô bạn mặt trái xoan sẽ quay lại tìm mình.

Kiều Tư Ngọc đứng dậy, gõ vài cái lên bàn của cô gái mặt tròn.

Cô gái ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy nghi hoặc và kinh ngạc, Kiều Tư Ngọc mỉm cười nói:

"Em gái, kết bạn thì phải cẩn thận, không khéo mất mạng đó."

Nói xong, cô xoay người bỏ đi.

Ở kiếp thứ hai, sau khi bị tạt axit, cô mới biết một chuyện: Cô gái mặt trái xoan từng vì đuổi theo thần tượng mà khiến một người bạn bị tai nạn xe, tử vong ngay tại chỗ.

Kiều Tư Ngọc không rõ người bạn ấy có phải là cô gái mặt tròn này không, nhưng tiện miệng nói một câu, nghe hay không thì tùy đối phương.

Xem như hôm nay làm một việc thiện một lần.

Không còn cách nào khác, ai bảo cô... lương thiện cơ chứ.

Kiều Chính Hạo lái xe đến một hội quán cao cấp chính quy.

Vừa bước vào phòng riêng, đã có người xúm lại:

"Kiều tam thiếu gia, cậu đến trễ rồi, tự phạt ba ly đi!"

"Nghe nói em gái cậu thi đậu thủ khoa khối tự nhiên, sao trước giờ chẳng thấy cậu nhắc tới cô ấy chứ? Giấu kỹ như báu vật vậy?"

"738 điểm đấy! Tôi sống hai kiếp cũng chưa chắc được điểm đó. Đúng là học bá!"

"Học bá gì, phải gọi là học thần ấy chứ! Trừ ngữ văn ra thì tất cả các môn còn lại đều đạt điểm tuyệt đối, điểm kiểu này người thường có mơ cũng không có được."

Mọi người vây quanh Kiều Chính Hạo, nhưng sau ba ly rượu đầu tiên, anh ta đã bắt đầu cảm thấy bực bội.

"Lải nhải cái gì mà lắm thế, muốn uống thì uống, không thì tôi đi đây."

Ngồi ở đây đều là người có gia thế, nghe vậy cũng có người khó chịu, nhưng không ai tỏ rõ thái độ.

Kiều Chính Hạo rót thêm một ly, uống cạn.

Uống xong, sắc mặt anh ta vẫn u ám như cũ.

Kiều Tư Ngọc.

Đi đến đâu cũng là tên cô ấy.

Kiều Chính Hạo thật sự thấy phiền chết đi được.

Có người nhìn thấy, cố tình hỏi:

"Kiều tam thiếu gia, em gái cậu thi đậu thủ khoa mà cậu không vui à?"

Kiều Chính Hạo chẳng buồn nhìn ai hỏi, đáp thẳng thừng:

"Vui cái con khỉ! Tôi với Kiều Tư Ngọc thề không đội trời chung!"

Mọi người nhìn nhau rồi đồng loạt lộ vẻ hóng chuyện.

"Rốt cuộc là sao, Kiều tam thiếu gia kể thử nghe xem? Biết đâu bọn này góp ý được cho cậu vài chiêu."

Uống thêm vài ly, mấy ngày bực bội khiến Kiều Chính Hạo bùng nổ, kiếm nơi để cơn trút giận.

Tất nhiên anh ta không nói chuyện mình bị đánh, mà bắt đầu kể tội Kiều Tư Ngọc bắt nạt Kiều Tống Dao, bịa đâu nói đấy, càng độc ác càng tốt, nói chẳng khác nào mong cô ấy chết quách đi cho rồi.

"Hay là anh em tụi này giúp cậu nghĩ cách dạy dỗ con bé không biết điều đó, cậu thấy thế nào?"

Trong lòng Kiều Chính Hạo khẽ động:

"Cách gì?"

Mọi người liền tụm lại, nhỏ giọng bàn bạc. Không biết kết quả cuối cùng thế nào, mà Kiều Chính Hạo vừa đi vừa ngân nga hát rời khỏi đó.

Sau khi anh ta rời đi, có người lo lắng hỏi:

"Dương thiếu gia, liệu có xảy ra chuyện gì không?"

Dương Văn Thông nâng ly rượu, bắt chéo chân, lạnh lùng cười:

"Xảy ra chuyện gì được? Mà cho dù có xảy ra, thì cũng là do Kiều Chính Hạo gây ra, liên quan gì đến bọn mình."

...

Kiều Tư Ngọc hoàn toàn không hay biết Kiều Chính Hạo đang lên kế hoạch trả thù cô.

Về đến nhà, vừa bước vào đã thấy Đỗ Hồng Nguyệt và Kiều Tống Dao đang ngồi trong phòng khách, thì thầm chuyện gì đó, mặt mày vui vẻ.

Vừa nhìn thấy Kiều Tư Ngọc, hai mẹ con ngay lập tức tách ra.

Đỗ Hồng Nguyệt giả vờ không nhìn thấy cô.

Còn Kiều Tống Dao thì vẫn giữ hình tượng dịu dàng hiền thục:

"Em gái về rồi à."

Kiều Tư Ngọc chẳng buồn đáp, chỉ cười, rồi quay sang hỏi Đỗ Hồng Nguyệt:

"Bà Đỗ, ông Kiều có ở nhà không? Tôi có chuyện muốn gặp ông ấy."

Nghe vậy, đối diện với ánh mắt như cười như không, nhưng đầy ác ý của cô, tim Đỗ Hồng Nguyệt chợt thắt lại.

"Ông ấy đi công ty rồi."

Kiều Tư Ngọc cố ý giơ điện thoại lên lắc lắc trước mặt bà ta:

"Thế thì đáng tiếc thật."

Nói xong, cô xoay người lên tầng.

Vừa đặt túi xuống, rửa mặt xong, Đỗ Hồng Nguyệt đã đến gõ cửa.

"Có chuyện gì?"

Kiều Tư Ngọc mở cửa, khoanh tay đứng lười biếng tựa vào khung cửa.

Sắc mặt Đỗ Hồng Nguyệt rất khó coi:

"Vào trong rồi nói."

Kiều Tư Ngọc không nhúc nhích, chỉ lạnh lùng nhìn bà ta.

Đỗ Hồng Nguyệt khẽ ho, hạ giọng như thể đang làm chuyện gì mờ ám:

"Một ngàn vạn (10 triệu tệ) nhiều quá, tôi chưa xoay kịp."

Kiều Tư Ngọc thản nhiên nói:

"Đó là chuyện của bà."

Khuôn mặt Đỗ Hồng Nguyệt co giật, nghiến răng nói:

"Tôi chẳng phải đã đưa cho con một trăm vạn (một triệu) rồi còn gì?"

Kiều Tư Ngọc khẽ cười mỉa, ngay lập tức cầm điện thoại gọi cho Kiều Chí Hoành.

Đỗ Hồng Nguyệt vội vàng chặn lại:

"Được! Tôi đưa! Nhưng đưa một lúc nhiều tiền như vậy, ba con sẽ nghi ngờ. Hay là chia ra đưa từng đợt nhé?"

Chia ra?

Trong đầu Kiều Tư Ngọc vụt qua một ý nghĩ, ánh mắt bỗng lóe sáng, môi cong cong:

"Cũng được thôi. Nhưng đồ bà cho Kiều Tống Dao, tôi phải nhận được gấp đôi."