"Thủ khoa khối Tự nhiên?"
"738 điểm?"
Đỗ Hồng Nguyệt chết lặng.
"Em có nghe anh nói gì không đấy? Bây giờ đừng đi đâu cả, anh lập tức về ngay!"
Trong điện thoại, Kiều Chí Hoành gần như tức đến phát điên vì hai mẹ con không có não này.
Tiếng tút tút vang lên từ đầu dây bên kia, Đỗ Hồng Nguyệt vẫn giữ nguyên tư thế đang nghe điện thoại, như hóa đá tại chỗ.
"Nếu Kiều Tư Ngọc nó thích nổi tiếng như vậy, tôi sẽ cho nó mất mặt một trận ra trò, ha ha ha…"
Kiều Chính Hạo ngồi vắt vẻo trên ghế sofa, đắc ý vừa ăn nho vừa đăng bài lên Weibo.
Kiều Tống Dao thấy sắc mặt mẹ mình không ổn lắm, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác bất an khó hiểu.
"Mẹ, có chuyện gì vậy ạ?"
Đỗ Hồng Nguyệt hoàn hồn lại: "Kiều Tư Ngọc thật sự là thủ khoa khối Tự nhiên."
Nụ cười vừa mới nở trên khuôn mặt Kiều Chính Hạo, sau khi đăng bài bỗng cứng đờ: "Không thể nào, sao nó có thể thi cao điểm hơn Dao Dao được chứ?"
Sắc mặt Kiều Tống Dao ngay lập tức trắng bệch.
Kiều Chính Hạo hỏi: "Mẹ, ai gọi điện thoại cho mẹ thế?"
Đỗ Hồng Nguyệt đáp: "Là ba các con, ông ấy đã gọi lên trường xác minh rồi là thật."
Chùm nho trong tay Kiều Chính Hạo rơi xuống đất.
Nỗi bất an trong lòng Kiều Tống Dao càng lúc càng lớn, cô ta siết chặt tay thành nắm đấm.
Kiều Tư Ngọc thật sự là thủ khoa khối Tự nhiên sao?
Nhưng tại sao trường lại không gọi cho Đỗ Hồng Nguyệt và Kiều Chí Hoành, mà phải để cho ba tự mình gọi lên hỏi?
Kiều Tống Dao nhanh chóng nghĩ đến một khả năng, Kiều Tư Ngọc căn bản không để lại số điện thoại của hai người bọn họ!
Kiều Tống Dao khép mắt lại, vốn tưởng làm cho đối phương thành trò cười.
Không ngờ chính cô ta mới là trò cười thực sự.
…
Kiều Chí Hoành về đến nhà rất nhanh, vừa bước vào liền mắng xối xả Đỗ Hồng Nguyệt và Kiều Chính Hạo.
"Kiều Chính Hạo, đầu óc của con như vậy sao có thể lăn lộn trong giới giải trí, con ngu nhốc như vậy sao không chết quách đi cho rồi."
"Còn bà nữa…"
Kiều Chí Hoành chỉ vào Đỗ Hồng Nguyệt, nhưng nghĩ đến bọn trẻ có mặt nên vẫn chừa cho bà một chút thể diện.
"Tôi đã bảo Chính Hiên nhờ quan hệ với báo chí rồi, xem có cách nào đè xuống mấy cuộc phỏng vấn của hai người hay không."
Kiều Chí Hoành chỉ cảm thấy mệt mỏi, việc công ty đã quá mệt rồi, giờ thêm người nhà còn làm vướng chân vướng tay.
"Kiều Tư Ngọc đâu?"
Kiều Chí Hoành bình tĩnh trở lại, ông mới hỏi đến Kiều Tư Ngọc.
Đỗ Hồng Nguyệt liếc mắt nhìn lên lầu: "Ở trên lầu."
Kiều Chí Hoành liền sai người hầu lên gọi cô xuống.
Thấy chồng không còn nổi giận nữa, Đỗ Hồng Nguyệt mới nói: "Em cũng không cố ý, nếu con bé thật sự thi đậu thủ khoa, thì sao lại không có ai gọi cho em?"
Kiều Chí Hoành lại đau đầu: "Đến giờ mà em còn không hiểu sao? Không phải người ta không muốn gọi, mà là bọn họ không biết số điện thoại của em."
Đỗ Hồng Nguyệt: "…"
Đúng lúc này, Kiều Chính Hạo nhận được điện thoại từ quản lý, liền đứng dậy ra ngoài nghe máy.
Vừa bắt máy, tiếng gào của người quản lý đã vang dội qua điện thoại.
"Kiều Chính Hạo, cậu một ngày không gây chuyện là chịu không nổi đúng không? Ai cho cậu tự tiện nói với phóng viên vậy? Ai cho cậu tự ý đăng Weibo vậy? Cậu muốn rút khỏi giới giải trí luôn à…"
Chẳng bao lâu sau, người giúp việc đi xuống, dưới ánh mắt nóng bỏng của mọi người, người hầu cắn răng nói:
"Tiểu thư Tư Ngọc nói là không xuống. Nếu ông chủ có việc thì lên tìm cô ấy. Cô ấy còn nói nếu là chuyện liên quan đến kỳ thi đại học, thì ông cứ chuyển tiền cho cô ấy là được."
Nghe thấy chữ "tiền", Đỗ Hồng Nguyệt người từng bị uy hϊếp, ngay lập tức bùng nổ.
"Tiền, tiền, tiền, nó chỉ biết đòi tiền! Nó đã trưởng thành rồi, không thể nuông chiều nó mãi như vậy được, thật sự tưởng tiền nhà chúng ta là gió thổi đến chắc!"
Kiều Chí Hoành chỉ lạnh lùng liếc bà một cái, rồi quay đầu chuyển ngay cho Kiều Tư Ngọc mười vạn.
Đỗ Hồng Nguyệt tức đến phát điên nhưng không làm gì được.
Kiều Tống Dao nhìn tất cả cảnh tượng đó, trong lòng âm thầm cười lạnh, cụp mắt xuống, móng tay bấm chặt vào lòng bàn tay.
Lúc mới về, bọn họ còn nói thương cô ta, sẽ bù đắp cho cô ta. Nhưng rốt cuộc vẫn không bằng Kiều Tư Ngọc, người lớn lên bên cạnh bọn họ.
Trở về phòng, Kiều Tống Dao mắt đỏ hoe, gửi đi một tin nhắn WeChat.
Chưa đầy một phút, cô ta liền thu hồi lại tin nhắn đó.
Ngay sau đó, điện thoại cô ta vang lên là cuộc gọi video.
"Anh Vân Khải."
Video được kết nối, khi nhìn thấy người đàn ông tuấn tú ở đầu dây bên kia, ủy khuất trong lòng cô ta ngay lập tức trào ra, nước mắt tuôn ra như mưa.
Tống Vân Khải thấy cô ta khóc, đau lòng nhíu chặt mày, vội vàng hỏi:
"Dao Dao, em làm sao vậy? Người Kiều gia bắt nạt em à? Em đợi đấy, anh đến đón em ngay."
Kiều Tống Dao lắc đầu, vừa lau nước mắt vừa mỉm cười nói: "Không phải đâu, bọn họ đối xử với em rất tốt… chỉ là em nhớ anh quá thôi."
Tống Vân Khải cau mày chặt hơn, trong mắt hiện rõ vẻ sắc bén. Dù cô ta không nói, anh cũng sẽ điều tra.
Tốt nhất đừng để anh phát hiện Kiều gia dám đối xử không tốt với Dao Dao, nếu không…
…
Kiều Tư Ngọc không biết chuyện gì đang xảy ra dưới lầu.
Ting- một tiếng thông báo vang lên.
Là Kiều Chí Hoành chuyển cho cô mười vạn.
Kiều Tư Ngọc ngay lập tức nhận tiền ngay, không một chút do dự.
Nhìn vào số dư trong ví WeChat, cùng với mười triệu chưa đến từ chỗ Đỗ Hồng Nguyệt, cô khẽ cong môi cười.
Cô cất chứng minh thư và điện thoại vào túi, xuống lầu.
"Con đi đâu đấy?"
Vừa định ra cửa, giọng nói Kiều Chí Hoành vang lên.
Kiều Tư Ngọc không thèm liếc mắt, dứt khoát bước ra ngoài.
Kiều Chí Hoành tức đến nỗi huyệt thái dương giật liên hồi: "Con bé bất hiếu này, càng ngày càng không coi tôi ra gì nữa rồi!"
Đỗ Hồng Nguyệt thì chỉ mong Kiều Tư Ngọc không thèm nói chuyện với Kiều Chí Hoành.
Kiều Chính Hạo lạnh lùng nhìn theo bóng lưng Kiều Tư Ngọc, nghiến răng ken két.
Tất cả là tại cô! Không những đánh anh, sỉ nhục anh, mà còn khiến anh bị quản lý mắng chửi te tua.
Anh giận đến phát điên, vừa hay đám bạn nhậu gọi ra ngoài uống rượu, anh liền đi ngay.
Chiếc siêu xe của Kiều Chính Hạo vừa lao ra khỏi cổng, thì đυ.ng ngay Kiều Tư Ngọc đang đi bộ.
Anh bật cười khẩy, bấm còi inh ỏi, đeo kính râm rất vênh váo: "Kiều Tư Ngọc, có muốn anh cho đi nhờ một đoạn không?"
Kiều Tư Ngọc chẳng cần nhìn cũng biết hắn có ý đồ xấu.
Kiều Chính Hạo nắm chặc vô lăng, cười đầy tự mãn: "Chỉ cần em năn nỉ anh, anh sẽ cho em đi nhờ. Nếu không... em cứ đi bộ dưới cái nắng này đi."
Khu này toàn biệt thự cao cấp, taxi không vào tận nơi được, phải đi hơn một cây số mới ra được chỗ đón xe.
Thời tiết nắng nóng thế này, Kiều Chính Hạo rất tự tin rằng cô sẽ chịu thua mà cầu xin.
Kiều Tư Ngọc cúi đầu nghịch điện thoại, rồi ngước lên nhìn hắn một cái, nghiêng người tránh sang một bên: "Đồ ngu si đần độn, tránh ra xa dùm."
Nụ cười trên mặt Kiều Chính Hạo đông cứng: "Đừng có không biết điều!"
Ánh mắt Kiều Tư Ngọc sắc lạnh liếc sang, khiến cho Kiều Chính Hạo rùng mình, vội vàng lái xe đi.
Tuy nhiên, hắn chạy rất chậm, như thể cố tình muốn nhìn thấy cô bị bỏ lại phía sau.
"Bên kia là Kiều Chính Hạo kìa!"
"Mau chụp đi!"
"Anh ơi, nhìn em nè!"
Tách tách tách toàn là tiếng máy ảnh của đám chó săn.
Kiều Chính Hạo cau mày, khó chịu bấm còi liên tục.
Sau buổi livestream, địa chỉ nhà hắn bị lộ, khiến ngoài khu biệt thự đầy rẫy chó săn và fan cuồng.
Trong lúc Kiều Chính Hạo đang bị bao vây, Kiều Tư Ngọc nhẹ nhàng rời khỏi khu biệt thự.
Chẳng bao lâu, một chiếc taxi dừng lại trước mặt cô, cô lên xe.
Hạ cửa kính xuống, Kiều Tư Ngọc quay đầu lại, dành cho Kiều Chính Hạo một nụ cười khinh thường cùng ánh mắt kiểu "đồ ngốc".
Sắc mặt Kiều Chính Hạo xanh lè, tức đến mức mặc kệ đám chó săn và fan, đạp ga đuổi theo.