Cô cười một cách vô tư vô lo, nhưng những lời nói ra lại như từng chiếc gai nhọn.
Đâm thẳng vào tim.
Nụ cười trên mặt Kiều Tống Dao cứng lại.
"Em gái đúng là rất tự tin đấy."
Kiều Tư Ngọc lắc đầu: "Làm người tất nhiên phải tự tin một chút, dù sao em xinh đẹp như thế này, nhưng vẫn không bằng chị tự tin, tự tin đến mức ai cũng phải yêu thích chị."
Câu này là nói thật lòng, nhưng lọt vào tai Kiều Tống Dao lại chẳng khác gì một cái tát mỉa mai.
Không còn ai xung quanh, Kiều Tống Dao cũng dứt khoát không giả vờ nữa.
Cuối cùng cũng tháo bỏ chiếc mặt nạ giả tạo.
Cô ta bước đến gần Kiều Tư Ngọc, cố ý thì thầm bên tai cô:
"Kiều Tư Ngọc, em cố tình phát điên chẳng phải vì sợ chị cướp mất ba mẹ và các anh trai của em, nên mới làm mấy trò gây chú ý đó sao?"
"Nhưng đáng tiếc, chị đã quay về rồi. Trong nhà này, chỉ cần một người con gái là đủ."
Kiều Tống Dao cứ ngỡ nói như vậy, sẽ khiến cho Kiều Tư Ngọc phát điên, thậm chí ra tay.
Không ngờ Kiều Tư Ngọc chỉ cười nhạt, ánh mắt đầy châm biếm.
"Làm con gái Kiều gia khiến chị tự hào đến vậy sao?"
Thật ra, sống lại bao nhiêu kiếp, Kiều Tư Ngọc cũng không hiểu nổi mình đã đắc tội gì với nữ chính Kiều Tống Dao.
Không ngờ lý do lại là chuyện nực cười như thế.
Chỉ vì Kiều Tống Dao muốn làm con gái duy nhất của Kiều gia, nên mình phải chết?
"Em thì biết gì chứ?"
Câu nói ấy như chọc trúng dây thần kinh nào đó của Kiều Tống Dao, cô ta nhìn Kiều Tư Ngọc bằng ánh mắt ghen tị và đố kỵ.
"Từ nhỏ em đã sống sung sướиɠ ở Kiều gia, làm đại tiểu thư, còn chị thì sao? Từ lúc biết nhận thức đã phải làm việc nhà, nấu cơm cho cả nhà."
"Em ở biệt thự, ngủ trên giường nệm êm ái, còn chị chỉ được co ro trên ban công, nằm trên tấm phản chưa đến một mét, mùa đông thì lạnh, mùa hè thì nóng, mưa gió thì nước tạt ướt hết..."
Kiều Tư Ngọc mất kiên nhẫn, giơ tay ngắt lời: "Chị bị ngu à? Kể khổ với tôi làm gì?"
"Chị nghĩ tôi không biết gì chắc? Gạt được mấy đứa ngu trong nhà Kiều gia thì thôi, còn tôi thì đừng mơ."
Toàn bộ nội dung truyện nằm trong đầu cô, không ai hiểu rõ hơn cô cả.
Những gì Kiều Tống Dao nói, chỉ diễn ra chưa đầy một năm. Sau đó, cha nuôi của cô ta vì đánh bạc mà nợ nần chồng chất, mẹ nuôi thì đem cô ta bán cho một thương nhân họ Tống.
Người đàn ông họ Tống đó có một cậu con trai độc nhất, lớn hơn Kiều Tống Dao hai tuổi.
Sau khi đến nhà Tống gia, Kiều Tống Dao liền trở thành con gái cưng của bọn họ, không chỉ được hai vợ chồng cưng chiều, mà ngay cả cậu con trai đó cũng coi cô ta như em gái ruột.
Có thể nói, cuộc sống của Kiều Tống Dao còn tốt hơn rất nhiều so với cuộc sống đại tiểu thư trong Kiều gia.
Kiều Tống Dao không ngờ Kiều Tư Ngọc lại phản ứng như vậy, theo bản năng lên tiếng giải thích:
"Chị không kể khổ, không giả đáng thương, cũng chẳng có lý do gì phải lừa em."
Kiều Tư Ngọc thờ ơ đáp: "Vậy tức là Tống gia đối xử với chị chưa đủ tốt, nên chị mới có nhiều bất mãn đến thế?"
Kiều Tống Dao trợn mắt nhìn cô đầy sửng sốt.
Kiều Tư Ngọc nói: "Chị khổ hay không, có đáng thương hay không, thì liên quan gì đến tôi? Là tôi làm chị thất lạc sao?"
Thấy Kiều Tống Dao đứng ngẩn ra tại chỗ, Kiều Tư Ngọc bực bội đảo mắt, bưng đĩa trái cây đi lên lầu.
Vừa mới bước lên hai bậc thang, cô cắn một miếng táo, uể oải nói:
"Kiều Tống Dao, nếu chị muốn làm con gái duy nhất của Kiều gia, thì cứ nói với Kiều Chí Hoành và Đỗ Hồng Nguyệt, nói với tôi thì vô ích, tôi đâu phải mẹ chị."
Cái quái gì vậy chứ.
Chỉ vì Kiều Tống Dao ghen tị mà mình phải chết sao?
Còn bị gán cho cái mác nữ phụ độc ác một cách vô lý.
Cho xin bình yên đi.
Muốn chết thì chết.
Tất cả biến đi cho khuất mắt.
Kiều Tư Ngọc mỗi lần nổi giận lại muốn làm gì đó cho bớt giận.
Nhìn thấy đoạn phỏng vấn trực tiếp của Kiều Chính Hạo và Đỗ Hồng Nguyệt trên livestream, ánh mắt Kiều Tư Ngọc tối lại, nhìn hai người này chẳng khác gì đang nhìn hai kẻ sắp chết.
Cô từ nhỏ đến lớn đã học dốt?
Một tên "chín lỗ rò"* như hắn mà dám nói cô học dốt?
*(Chín lỗ rõ : Ý chê bai là một kẻ không có thực lực, chỉ giỏi thể hiện bên ngoài, vô dụng mà còn dám đi phán xét người khác.)
Từ tiểu học đến trung học, cô lúc nào cũng đứng nhất toàn khối!
Cô là người có vấn đề về nhân cách?
Ha.
Nhân cách của cô làm sao có vấn đề được chứ.
Người có vấn đề rõ ràng là bọn họ mới đúng.
Ngón tay Kiều Tư Ngọc lướt qua lướt lại trên ảnh của Đỗ Hồng Nguyệt và Kiều Chính Hạo.
Cuối cùng chỉ thẳng vào Kiều Chính Hạo.
Dù sao, số tiền mười triệu kia từ Đỗ Hồng Nguyệt vẫn chưa tới tay.
...
Sự việc thủ khoa khối tự nhiên ngày càng nóng, đến mức cả những người ít khi lên mạng cũng đều nghe tới.
"Chúc mừng tổng giám đốc Kiều, lần trước tiệc rượu tôi đi công tác đột xuất không đến được, lần này nhất định sẽ tham dự."
Kiều Chí Hoành vừa ăn xong với đối tác làm ăn, đã được người ta chúc mừng một tràng, ông vẫn chưa hiểu đầu đuôi ra sao.
Tuy cảm thấy có chút khó hiểu, nhưng ông vẫn mỉm cười đáp lại.
"Vậy đến lúc đó mong tổng giám đốc Trình nhất định phải nể mặt đấy nhé."
Tổng giám đốc Trình bắt tay ông, nụ cười có phần gượng gạo: "Thật ra tôi càng muốn biết, tổng giám đốc Kiều dạy con kiểu gì thế?"
Kiều Chí Hoành sững người.
Tổng giám đốc Trình cười nói: "Tôi thực lòng muốn học hỏi kinh nghiệm mà thôi."
"Con gái tôi sắp vào lớp 11, thành tích chỉ trên trung bình một chút, bản thân nó thì thấy thế là ổn rồi, nhưng làm ba mẹ thì ai chẳng mong con cái sẽ tốt hơn."
"Hai cô con gái của tổng giám đốc Kiều đều là thủ khoa khối tự nhiên, nhất là cô con gái út, nghe nói trước đây học hành rất tệ, bình thường nhà các người cũng không quản lý nhiều, mà lại thi đại học thành công lội ngược dòng, tôi thật sự muốn biết bí quyết là gì."
Con gái của ông Trình còn đỡ, chứ cậu con trai thì học hành đúng là thảm họa.
Vì vậy khi nghe tin Kiều Tư Ngọc từ học sinh cá biệt thành thủ khoa, ông ta ngay lập tức muốn hỏi cho rõ.
Còn Kiều Chí Hoành thì như bị sét đánh ngang tai.
"Thông tin này tổng giám đốc Trình nghe từ đâu vậy, tôi chỉ có con gái lớn năm đó đạt thủ khoa khối tự nhiên thôi, còn con gái út..."
Nghĩ đến Kiều Tư Ngọc, đầu óc ông bỗng nhiên trống rỗng.
Tổng giám đốc Trình nét mặt sa sầm, lấy điện thoại ra mở đoạn phỏng vấn thủ khoa tự nhiên cho ông xem.
Xem xong, Kiều Chí Hoành: "..."
Thủ khoa?
Kiều Tư Ngọc?
Chuyện này là...
Ông đè tay lên trán: "Xin lỗi, tôi vào nhà vệ sinh một chút."
Vào tới buồng vệ sinh, Kiều Chí Hoành lấy điện thoại ra tìm kiếm, lúc này mới thấy tin tức về việc Kiều Tư Ngọc là thủ khoa khối tự nhiên đang ngập tràn trên mạng.
Đặc biệt là màn phỏng vấn của Đỗ Hồng Nguyệt và Kiều Chính Hạo, khiến ông giận đến sôi máu.
...
Phía Đỗ Hồng Nguyệt sau khi được phỏng vấn xong, còn đang vui vẻ tiễn phóng viên ra cửa.
Vừa định uống một ngụm nước thì điện thoại Kiều Chí Hoành gọi đến.
"Alo, chồng à..."
"Bà bị làm sao vậy? Ai cho phép bà nói mấy lời đó trước mặt phóng viên? Bà có đầu óc không đấy?!"
Kiều Chí Hoành mắng thẳng trong điện thoại: "Tại sao không nói với tôi trước, mà tự ý nhận phỏng vấn vậy?"
"Đỗ Hồng Nguyệt, cho dù bà không thích Kiều Tư Ngọc, thì cũng nên biết giữ thể diện bên ngoài chứ. Bà định bắt chước nó, dự định vò đã mẻ không sợ rơi sao?"
Bị mắng, Đỗ Hồng Nguyệt cảm thấy rất ấm ức: "Tôi chỉ nói thật thôi mà, tôi làm gì sai chứ?"
"Chồng có biết hôm nay Kiều Tư Ngọc gây chuyện gì hay không? Đám phóng viên đó là do nó tự mời đến, hôm nay là ngày tra điểm thi đại học, nó không thi tốt, ghen tị với Dao Dao nên mới..."
Còn chưa nói xong, Kiều Chí Hoành đã nổi giận cắt lời: "Không thi tốt cái gì mà không thi tốt, tôi vừa gọi cho trường xác minh rồi, nó được 738 điểm! Nó chính xác là thủ khoa khối tự nhiên!!"