Chương 12

"A a a, tao phải gϊếŧ mày!"

Kiều Chính Hạo sụp đổ tinh thần, gào lên một tiếng rồi lao tới phản kháng.

"......"

Kết quả là bị Kiều Tư Ngọc giẫm chặt dưới chân, không nhúc nhích nổi.

Tiếng gào giận dữ ban nãy giờ chẳng khác gì trò cười.

Kiều Tư Ngọc đứng trên cao nhìn xuống, cúi đầu cười nhạo: "Loại phế vật như mày, một đấm của tao cũng đủ xử mười đứa như mày."

Kiều Chính Hạo bị sỉ nhục đến mức siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi đầy trán, hai mắt đỏ bừng.

Rõ ràng chỉ bị Kiều Tư Ngọc dùng một chân đạp lên, nhưng anh ta lại có cảm giác như bị một tảng đá lớn đè lên người, khiến anh ta không sao thở nổi.

Ngay cả bò dậy cũng không nổi.

Anh ta phản kháng.

Nhưng không đánh lại.

Đỗ Hồng Nguyệt thấy vậy định xông đến giúp đỡ, Kiều Tư Ngọc chỉ liếc mắt một cái: "Bà Đỗ cũng muốn như anh ta sao?"

Nghĩ đến thủ đoạn của cô, còn cả những chuyện chẳng biết cô nghe từ đâu ra, Đỗ Hồng Nguyệt dừng bước chân, không dám tiến lên nữa.

"Dù sao nó cũng là anh trai của con, con không thể đối xử với nó như vậy được."

"Anh trai?" Kiều Tư Ngọc cười lạnh: "Loại phế vật như thế mà cũng đòi làm anh trai tôi? Hắn xứng sao?"

Nói xong, cô nhấc chân ra, mặt đầy khinh thường: "Cút đi. Hôm nay tâm trạng tôi tốt nên không tính toán. Nếu còn lần sau, ít nhất cũng phải để lại một cái tay hoặc một cái chân."

Kiều Chính Hạo nằm rạp dưới đất không nhúc nhích.

Đỗ Hồng Nguyệt vội đến đỡ, nhưng anh ta vẫn không động đậy.

"Chính Hạo, con sao vậy? Đừng làm mẹ sợ..."

Đỗ Hồng Nguyệt mắt đỏ hoe vì lo lắng, quay lại nhìn Kiều Tư Ngọc. Cái liếc mắt đó đầy căm hận, nhưng bà ta cũng không dám nhìn lâu.

Kiều Tư Ngọc khẽ cười khẩy, dứt khoát đóng sầm cửa lại.

Khoảng ba phút sau, Kiều Chính Hạo mới bò dậy được khỏi mặt đất.

Anh ta mắt đỏ hoe, căm hận trừng trừng nhìn vào cánh cửa phòng Kiều Tư Ngọc, không dám hét lớn, chỉ dám lẩm bẩm trong miệng.

"Đừng có đắc ý quá sớm, tao sẽ đi đăng ký học taekwondo, không bao lâu nữa, tao sẽ bắt mày quỳ xuống xin lỗi tao."

Nói xong, Kiều Chính Hạo được Đỗ Hồng Nguyệt dìu xuống lầu.

...

Trong phòng, Kiều Tư Ngọc ngồi trước máy tính. Điểm thi đại học thì cô chẳng cần tra, tắt máy từ sáng để tránh bị gọi làm phiền.

Thủ khoa đại học?

Hừ.

Cô đã sống lại đến lần thứ chín rồi, có gì đáng để kích động nữa chứ.

Nhưng việc đám phóng viên mò đến nhà Kiều gia thì đời trước giờ chưa từng xảy ra.

Kiều Tư Ngọc thở dài, nhấc điện thoại lên.

Vừa bật máy, hàng loạt cuộc gọi nhỡ và tin nhắn đổ về.

Chưa đầy một phút, điện thoại đã reo lên.

"A lô, có phải là bạn học Kiều Tư Ngọc không? Tôi là trưởng ban tuyển sinh Đại học Kinh Đô, không biết bạn có thời gian ghé thăm trường chúng tôi một chuyến không?"

"A lô, Kiều Tư Ngọc phải không? Tôi là trưởng ban tuyển sinh Thanh Bắc..."

"Xin chúc mừng Kiều Tư Ngọc đã xuất sắc giành vị trí thủ khoa kỳ thi đại học. Tôi là trưởng ban tuyển sinh của Đại học Thâm Hải..."

Từ khi bật máy, điện thoại không ngừng đổ chuông.

Người gọi đến đều là các trường đại học hàng đầu trong nước.

Đặc biệt là hai trường Kinh Đại và Thanh Bắc, mỗi năm mùa tuyển sinh chẳng khác nào ra trận, dốc toàn lực tranh giành nhân tài.

Những cuộc gọi đó, Kiều Tư Ngọc đều nghe máy.

Cô cứ tưởng mình sẽ cảm thấy phiền, nhưng không ngờ khi nghe cảm thấy bọn họ rất nhiệt tình, chân thành của các trường đại học mời gọi, cô lại bất giác cảm thấy ấm lòng.

Khoảnh khắc đó, cô chợt nhận ra... thì ra trong thế giới này, vẫn có người thực sự cần đến cô.

Cảm giác ấy… không tệ một chút nào.

Thế nên, khi bắt máy, Kiều Tư Ngọc luôn nở nụ cười dịu dàng, ngoan ngoãn lễ phép:

"Xin lỗi thầy, em đang rất xúc động, em cần suy nghĩ thêm mới có thể quyết định được. Mong thầy thông cảm ạ."

Đối phương đương nhiên là hiểu, thậm chí còn nhẹ nhàng an ủi cô.

Trong khi Kiều Tư Ngọc ở trên lầu nhận điện thoại từ các trường đại học, dưới lầu... Đỗ Hồng Nguyệt đang dùng rượu thuốc xoa vết bầm trên người Kiều Chính Hạo.

"Phu nhân, tam thiếu gia, đám phóng viên đó vẫn chưa rời đi. Bọn họ nói muốn phỏng vấn tiểu thư Tư Ngọc."

Đỗ Hồng Nguyệt tay lơ là một chút, khiến cho Kiều Chính Hạo đau đến mức nhe răng trợn mắt.

"Chưa đi thì kệ bọn họ, ai quan tâm bọn họ sống chết thế nào."

"Kiều Tư Ngọc có gì đáng để phỏng vấn chứ, chẳng qua là ăn may, trúng vận cứt chó mà thành thủ khoa khối tự nhiên thôi."

"Dao Dao cũng từng là thủ khoa khối tự nhiên, thành tích của con bé còn giá trị hơn nhiều."

Thực ra lời này của Kiều Chính Hạo nói cũng không sai.

Kiều Tống Dao từng là thủ khoa khối tự nhiên của một tỉnh lớn, thi đậu từ một huyện nhỏ.

Chất lượng giáo dục ở huyện nhỏ của tỉnh lớn sao sánh được với thủ đô.

Nhưng dù ở thủ đô thì để thi điểm cao cũng chẳng dễ dàng gì.

Trong lòng Kiều Chính Hạo vừa ghen tức vừa chua chát, không hề để ý Kiều Tống Dao đã xuống lầu.

"Mẹ, anh ba, xin lỗi, để hai người phải lo lắng rồi."

Kiều Tống Dao đứng đó, vẻ mặt áy náy, ánh mắt dịu dàng nhìn Kiều Chính Hạo: "Anh ba, em xin lỗi, tất cả là do em, mới khiến anh bị thương."

Trái tim Kiều Chính Hạo mềm nhũn, vội xua tay: "Sao có thể trách em được, muốn trách thì trách… thôi bỏ đi, anh không chấp nhắc với nó nữa."

"Dao Dao, lại đây ngồi."

Đỗ Hồng Nguyệt mỉm cười hiền hậu, gọi cô ta qua.

Kiều Tống Dao tươi cười bước tới ngồi bên cạnh Đỗ Hồng Nguyệt: "Mẹ, em gái là thủ khoa khối tự nhiên, chắc có nhiều trường gọi điện cho mẹ lắm nhỉ?"

Đỗ Hồng Nguyệt hơi sững người: "Gọi cho mẹ?"

Kiều Tống Dao gật đầu: "Vâng ạ. Thường thì trong trường hợp này, các trường sẽ gọi điện mời trước."

Đỗ Hồng Nguyệt lấy điện thoại ra xem không có cuộc gọi nào.

Kiều Chính Hạo như chợt hiểu ra điều gì, bật cười đầy ác ý:

"Con đã nói rồi mà, cái bộ dạng âm u đó của Kiều Tư Ngọc mà cũng thi được 738 điểm? Đúng là gặp ma!"

"Nếu thật sự giỏi đến vậy, sao đến một cuộc gọi cũng không có?"

"Giờ con hiểu rồi, chắc chắn là nó ghen tị với Dao Dao, muốn so bì nhưng không bằng, nên mới tự gọi đám phóng viên đến làm màu, thỏa mãn một chút hư vinh. Toàn là giả dối, tất cả đều là trò lừa bịp!"

Kiều Tống Dao không nói gì, để mặc Kiều Chính Hạo tưởng tượng thỏa thích.

Cô ta cũng vừa nghĩ tới chuyện này khi còn ở trong phòng. Nếu thật sự Kiều Tư Ngọc thi điểm cao như vậy, điện thoại của Đỗ Hồng Nguyệt và Kiều Chí Hoành đã nổ tung rồi.

Làm sao có thể yên ắng như thế?

Phóng viên thì đã mò đến tận nhà, vậy mà trên mạng lại không hề có một tin tức nào xác nhận Kiều Tư Ngọc là thủ khoa.

Chuyện này… không bình thường.

Dù biết Kiều Tư Ngọc có trí nhớ siêu phàm, Kiều Tống Dao vẫn không thể chấp nhận việc cô ấy lại vượt trội hơn mình.

Kiều Chính Hạo còn đang nghĩ cách trả thù, nào ngờ Kiều Tư Ngọc lại "ngu ngốc" đến vậy, đúng là tự đào hố chôn mình.

"Mẹ, Dao Dao, chúng ta ra ngoài nhận lời phỏng vấn đi. Thủ khoa không chịu ra mặt, chúng ta là người nhà thì nên thay mặt tiếp chuyện."

Nhìn nụ cười đầy toan tính của Kiều Chính Hạo, Kiều Tống Dao nói: "Anh ba, anh với mẹ ra đi, em không đi đâu."

Kiều Chính Hạo chỉnh lại quần áo, tóc tai gọn gàng, rồi cùng Đỗ Hồng Nguyệt ra ngoài đối mặt với phóng viên.

Đám phóng viên thấy có người đi ra, lại một lần nữa chĩa máy quay về phía bọn họ.

Kiều Chính Hạo nở nụ cười tươi: "Lúc nãy tôi hơi nóng tính, thật xin lỗi mọi người."

Lần này, thái độ anh ta rất tốt, còn sai người hầu mang nước ra cho các phóng viên.

Chưa đợi phóng viên hỏi, Kiều Chính Hạo đã chủ động mở miệng: "Lý do tôi có phản ứng như vậy là vì quá bất ngờ. Kiều Tư Ngọc mà cũng có thể thành thủ khoa khối tự nhiên, thực sự ngoài sức tưởng tượng của tôi."

"Dù sao thì thành tích của cô ấy từ nhỏ đến lớn đều rất tệ hại, kiểu tệ hại đến mức không nỡ nhìn luôn đó."

Một phóng viên ngay lập tức đưa micro lên hỏi: "Ý anh là... lần này bạn học Kiều Tư Ngọc đã có một màn "học sinh cá biệt lội ngược dòng" đúng không?"