Chương 11

"Phóng viên?" Đỗ Hồng Nguyệt nhìn về phía Kiều Chính Hạo vừa từ ngoài trở về: "Là con dẫn đến à?"

Kiều Chính Hạo ngẩn người ra, bực bội nói: "Đám chó săn này đúng là chỗ nào cũng có. Hôm nay con đưa Dao Dao đến công ty một chuyến, vậy mà bọn họ bám theo nhanh như vậy."

Nói xong, anh ta liếc nhìn Kiều Tư Ngọc đang cầm bát ăn mì, hất cằm lên: "Kiều Tư Ngọc, tôi vừa ký một show truyền hình thực tế, vài hôm nữa sẽ quay ở nhà, đến lúc đó cô đừng có lộ mặt."

Kiều Tư Ngọc cúi đầu ăn mì, hoàn toàn ngó lơ anh ta.

Kiều Chính Hạo tiếp tục nói: "Không phải tôi không muốn để cô lộ mặt, mà là có người chẳng ra gì, lại còn mộng tưởng viển vông, cái gì cũng muốn so sánh với Dao Dao."

"Đáng tiếc, ngoài cái tài phát điên để gây chú ý ra thì chẳng có tác dụng gì hết."

Kiều Tư Ngọc bưng bát lên húp cạn ngụm nước cuối cùng, rồi lau miệng.

"Đồ ngu có thể tự ý thức được một chút nào không? Ồn ào như con ruồi thối bên tai vậy. Bệnh dị ứng với đồ ngu dốt của tôi lại tái phát, anh có định trả tiền thuốc không?"

Sắc mặt Kiều Chính Hạo tối sầm lại: "Kiều Tư Ngọc, có bản lĩnh thì cô nói lại lần nữa xem!"

Kiều Tư Ngọc bật cười, khoanh tay trước ngực, ánh mắt tràn đầy khinh bỉ, cằm hơi nhấc lên, vừa kiêu ngạo vừa ngang ngược.

"Từ nhỏ tới lớn tôi chưa từng nghe yêu cầu nào ngu xuẩn vậy. Tôi nói anh là đồ ngu, thiểu năng, phế vật và rác rưởi."

"Cô..."

Kiều Chính Hạo tức đến mức suýt lao vào đánh nhau với cô.

Kiều Tống Dao vội ngăn lại, liếc nhìn Kiều Tư Ngọc: "Anh ba, em gái, hai người đừng cãi nhau nữa, phóng viên bên ngoài phải làm sao đây?"

Nghĩ đến đám phóng viên bên ngoài, Kiều Chính Hạo lại thấy phiền não.

"Đám chó săn đó chẳng khác gì một số người, phiền chết đi được."

Kiều Tư Ngọc vốn định lên lầu thì chợt dừng lại, hỏi người hầu đang thu dọn bát đũa: "Con dao thái của tôi ai cất rồi?"

Người hầu nghe vậy run tay: "Tôi không biết."

Vừa nghe đến hai chữ "dao thái", sắc mặt Kiều Chính Hạo thay đổi, không dám nhiều lời nữa.

Kiều Tư Ngọc cười khẩy khinh bỉ: "Đồ nhát gan."

Buông ra ba chữ, cô quay người lên lầu.

Sắc mặt Kiều Chính Hạo vô cùng khó coi, đầy uất ức, trừng mắt nhìn bóng lưng Kiều Tư Ngọc, hận không thể trừng ra cái lỗ.

"Dao Dao, ra ngoài với anh một lát. Đám chó săn mà thấy em đi cùng anh, nếu không ra ngoài giải thích, chẳng biết bọn họ lại bịa ra cái gì."

"Dù sao vài hôm nữa cũng quay ở nhà, mọi người cũng biết em là em gái của anh rồi, coi như giới thiệu trước một chút."

Kiều Chính Hạo kéo Kiều Tống Dao đi ra ngoài một cách rất tự nhiên.

"Anh ba..."

Kiều Tống Dao nhìn đám phóng viên ngoài cổng lớn, cảm thấy có gì đó không ổn. Nhưng chưa kịp nghĩ kỹ thì đã bị Kiều Chính Hạo kéo ra ngoài.

Ngoài cổng sắt lớn, đám phóng viên thấy có người đi ra thì ngay lập tức phấn khích, vội vàng đưa máy quay về phía bọn họ.

"Kiều Chính Hạo?! Sao anh ta lại ở đây?!"

"Anh ta đang dẫn theo một cô gái ra ngoài!"

"Chẳng lẽ đây là nhà của Kiều Chính Hạo?"

"Kiều Chính Hạo, Kiều... Không thể nào, chắc không phải năm nay thủ khoa khối tự nhiên là em gái của Kiều Chính Hạo đấy chứ?!"

"Tin lớn đấy! Mau quay lại!"

"Quay gì mà quay, mở livestream luôn đi!"

Thấy hai người tiến lại gần, có phóng viên nhanh chóng hỏi:

"Kiều Chính Hạo, xin hỏi người bên cạnh anh có phải là thủ khoa khối tự nhiên năm nay, bạn học Kiều Tư Ngọc phải không?"

Nụ cười trên mặt Kiều Chính Hạo chợt cứng lại.

"Vừa rồi anh nói cái gì? Kiều Tư Ngọc là thủ khoa khối tự nhiên sao?"

Anh ta sấn tới túm lấy người phóng viên vừa hỏi, truy vấn.

Phóng viên ngơ ngác: "Đúng vậy, Kiều Tư Ngọc chính là thủ khoa khối tự nhiên năm nay, được 738 điểm."

738 điểm.

Còn cao hơn Kiều Tống Dao năm đó tận hai điểm.

Đám phóng viên thấy Kiều Tống Dao đi ra, liền tưởng nhầm cô ta là Kiều Tư Ngọc, vội đưa micro tới.

"Bạn học Kiều Tư Ngọc, xin hỏi bạn có hài lòng với kết quả này không?"

"Bạn học Kiều Tư Ngọc, nghe nói các trường đại học lớn đều gọi điện cho bạn, bạn có thể chia sẻ dự định chọn trường nào không?"

"Bạn học Kiều Tư Ngọc..."

Kiều Chính Hạo nghe vậy, sắc mặt ngay lập tức trở nên khó coi: "Mấy người phiền chết đi được, có gì mà hỏi, cút hết cho tôi!"

Ngay khi nghe đến cái tên Kiều Tư Ngọc, sắc mặt Kiều Tống Dao liền thay đổi. Giờ phút này, đối mặt với biết bao ống kính, cô ta càng thấy khó xử.

Cô ta hất tay Kiều Chính Hạo ra, quay người bỏ chạy vào nhà.

"Dao Dao..." Kiều Chính Hạo chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến đám phóng viên, quát lớn: "Biến hết đi cho tôi!"

Gào lên một trận, anh ta ngay lập tức đuổi theo Kiều Tống Dao.

"???"

Đám phóng viên đưa mắt nhìn nhau.

Thi đậu thủ khoa, chẳng lẽ không phải là chuyện đáng mừng sao?

Tại sao lại nổi giận?

Mấy phóng viên cũng cảm thấy oan ức vô cùng.

Một người còn đang livestream, lúc này quên luôn chưa tắt.

Cảnh Kiều Chính Hạo nổi điên, giận dữ đến vặn vẹo cả gương mặt được phát trực tiếp ra ngoài.

Chỉ vài phút ngắn ngủi, nhưng đã nhanh chóng leo lên top tìm kiếm.

Bất kể là thân phận ngôi sao hạng A của Kiều Chính Hạo hay chủ đề về thủ khoa khối tự nhiên, đều thu hút sự chú ý cực lớn, ngay lập tức được chia sẻ chóng mặt và leo thẳng lên hot search.

Kiều Tống Dao lao thẳng về phòng, đóng sầm cửa lại. Mặc cho Kiều Chính Hạo gõ cửa gọi thế nào, cô ta cũng không mở.

"Chính Hạo, rốt cuộc là có chuyện gì?" Đỗ Hồng Nguyệt đi theo lên lầu, vẻ mặt đầy lo lắng hỏi.

Lúc này trong đầu Kiều Chính Hạo chỉ toàn nghĩ đến chuyện Kiều Tư Ngọc đạt 738 điểm.

Thủ khoa khối tự nhiên là Kiều Tư Ngọc.

"Kiều Tư Ngọc!"

Cơn giận bốc lêи đỉиɦ đầu, Kiều Chính Hạo hầm hầm xông xuống lầu hai tìm Kiều Tư Ngọc tính sổ.

"Kiều Tư Ngọc, mày ra đây cho tao!"

Vừa đặt chân đến lầu hai, cửa phòng Kiều Tư Ngọc đã mở ra.

Cô lười biếng tựa vào khung cửa, giọng hờ hững: "Có chuyện gì?"

"Mày..." Kiều Chính Hạo tức tối chỉ vào cô, hét lên: "Có phải mày cố ý không? Có phải mày muốn tao mất mặt?"

Kiều Tư Ngọc ngáp dài một cái, không đáp lời.

Đỗ Hồng Nguyệt vội vàng xen vào: "Chính Hạo, con đang nói gì vậy? Dao Dao làm sao? Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?"

Sắc mặt Kiều Chính Hạo cực kỳ khó coi, như thể bị xúc phạm nặng nề, đôi mắt đỏ rực lên vì giận.

"Mẹ, Kiều Tư Ngọc được 738 điểm, là thủ khoa khối tự nhiên năm nay! Đám phóng viên ngoài kia đều tới tìm cô ta, vậy mà cô ta cố tình không nói, chỉ muốn nhìn con và Dao Dao bị mất mặt!"

"Kiều Tư Ngọc, sao mày lại độc ác đến vậy!"

Vừa dứt lời, Kiều Tư Ngọc giơ chân đá thẳng vào bụng anh ta.

"Ugh..."

Chỉ nghe "bụp" một tiếng, Kiều Chính Hạo quỳ rạp xuống đất, hai tay ôm bụng, rêи ɾỉ vì đau đớn.

Kiều Tư Ngọc túm lấy tóc anh ta, bắt buộc anh ta phải ngẩng đầu lên, rồi vỗ vỗ lên mặt anh ta.

"Nhanh như vậy đã quên bài học lần trước rồi à?"

"Loại như mày thì ngũ âm bất toàn (hát không đúng nhạc, lệch tông, nói cách khác là hát rất dở), tay chân thì vụng về, tiểu não teo tóp, bán cầu não phải không phát triển, mà cũng được chọn vào vòng cuối cùng của show tuyển chọn."

"Thật đúng là phế vật không làm được việc gì, sống chỉ tốn thêm oxy. Sống chung một mái nhà với loại ngu ngốc như mày, tao thấy xui xẻo!"

"Ra ngoài thì quảng bá nhan sắc và gia thế để tranh giành tài nguyên, ở nhà thì châm chọc khıêυ khí©h, gào thét om sòm, nói thật... tiếng chó sủa còn dễ nghe hơn mày hát."

"Mày nói xem, mày còn có thể làm được gì?"

"Rá-ch!"