Navyle Vonstein đứng bất động nhìn về phía Ciella và Ivyanne, hắn quắc đôi mắt màu cam đỏ nhìn hai người họ mà tay nắm chặt lại thành nắm đấm mà không nói được câu nào. Chỉ đến khi Ciella cất tiếng chào mới sực tỉnh ra mà tiến lại gần họ, hắn mỉm cười nhìn thẳng vào mắt thái nữ Hybrid mà đáp:"Kính chào tiểu mặt trời của thánh quốc Hybrid, thái nữ Ciella Hybrid. Mong chúa luôn theo bước chân của người! Vậy hôm nay thái nữ đến đây là để bàn chuyện với phu nhân hầu tước nhỉ?"
"Phải! Ta đến nói chuyện phiếm một lúc, quay về lại gặp tiểu thư Yohart bị thương nên ta giúp đỡ. Không phải là tiểu công tước ghen với ta ấy chứ? Thôi nào, ta là phụ nữ mà, có gì phả ghen chứ."
Ciella mỉm cười hòa nhã đáp lại lời Navyle ngay lập tức, tay vẫn ôm chặt lấy Ivyanne trong lòng, không có y gì là sẽ đặt lại cô xuống đất. Ánh mắt họ cứ nhìn chằm chằm nhau, tuy cười nhưng lại đầy mùi thuốc súng bay xung quanh. Đoạn Navyle cười nhẹ tiến đến gần Ciella định bế Ivyanne xuống, nhưng hình như thái nữ không có ý định đó, tay chân giật lùi lại ôm khư khư Ivyanne như giữ của. Tiểu công tước cắn răng, mạnh tay giật lại hôn thê của mình như trẻ con giành đồ chơi. Ciella ngạc nhiên, cố rặn ra nụ cười tươi đáp lại hành động ấy của Navyle:
"Tiểu công tước Vonstein giật mạnh như vậy chả lẽ lại sợ ta đưa tiểu thư về cung điện làm phi, ngài khéo ghen!"
"Sợ gì chứ điện hạ! Ta chỉ sợ hôn thê của ta bị thương do chó gặm phải thôi. Thái nữ quay về cẩn thận, ta sẽ sai xe ngựa đưa người về hoàng cung."
Ciella tức mà không nói được, nụ cười méo mó như đất nặn dính mưa, thái nữ Hybrid giậm chân quay phắt người đi, quay về còn không quên ghé vào tai Navyle nói thầm:
"Trăng soi sáng chung một trời thì được chứ ngọc thì không chung chủ được đâu, tiểu công tước! Bình an nhé!"
Tiểu công tước cau mày rồi cũng rời đi, tay đặt lại Ivyanne xuống đất mà mặt cứ đăm đăm như thần chết. Ivyanne lo lắng, vội chạy theo sau níu hôn thê của mình lại mà hỏi:
"Ngài bực sao? Tin ta, ta thề không có chuyện gì cả, ngoài ý muốn thôi! Navy..."
"Làm ơn....đừng để ta lo lắng nữa! Ta xin nàng, tránh xa thái nữ ra....được không?" Navyle quay người lại, ôm chầm lấy người hôn thê mình vào lòng, trán nhăn lại hiện rõ sự tức giận. Ivyanne giãn cơ mặt ra, tay ôm lại người hôn phu mà an ủi:
"Ta nói rồi mà, ta không có ý gì với thái nữ. Ngài yên tâm, nếu có lần sau thì ta hủy hôn với ngài."
"Không....ta chỉ xin nàng đừng liên hệ gì với thái nữ. Đừng hủy hôn với ta, Ivy!"
"Ta luôn bên ngài mà! Mình về thôi, nhé!"
Navy vùi đầu vào vai Ivyanne, đầu gật gật rồi ôm lấy tay Ivy quay về dinh thự. Nhưng câu chuyện không kết thúc sớm như vậy, Navyle hình như cảm thấy chưa đủ, hắn ôm chầm lấy hôn thê, tay siết eo của cô mà ghé vào tai nói nhỏ:
"Có thể nàng không yêu ta nhưng cũng đừng phủ nhận tình yêu của ta với nàng. Nước hoa nàng dùng có thể bay đi, nhưng dấu vết của ta trên nàng thì không ai có thể xóa mờ. Nàng nên nhớ rằng, tim nàng chỉ được đập khi ở cạnh ta."
"Vậy gặp người khác tim ta phải ngừng đập sao, tiểu công tước nói chuyện khéo đùa. Nếu ngài cố gắng làm những điều này chỉ để chọc tức thái nữ điện hạ đang đứng ở phía xa, ta sẽ suy nghĩ đến việc rời thời gian tổ chức hôn lễ."
Ivyanne bỏ đi cảm xúc lo lắng hốt hoảng của mình đi như lột lớp mặt nạ bên ngoài của mình, cô nắm lấy bàn tay to lớn của Navyle, giọng cứng rắn nói tiếp:
"Việc thái nữ yêu cầu đính hôn với ta vào 10 năm trước không phải ý của ta, chỉ là một trò đùa quá trớn của trẻ con. Ngài đã quá sa đà vào cái trò đùa của thái nữ khi xưa, ta biết thái nữ đã đến gặp ngài để khích tướng, ngài có hai lựa chọn, một là tin vào mấy trò đùa lời nói của điện hạ mà mất đi cuộc hôn nhân này và hai là bỏ qua mọi thứ, sống vì ngài và chúng ta vẫn giữ lại cuộc hôn nhân tốt đẹp này."
Ivyanne mỉm cười, mắt còn không nheo lại đủ để Navyle biết cô đang khó chịu đến mức nào. Hắn buông tay ra, gật đầu mà trả lời, giọng nói trầm trầm xen lẫn sự hỗn tạp trong lòng:
"Ta quỳ xuống đây xin nàng, nàng cũng muốn tránh xa thái nữ mà đúng không? Chỉ có ta là có thể giúp nàng thôi, giữ ta lại đi!"
Ivy cười tươi, ôm lấy cánh tay của Navyle, tay cầm chiếc ô che nắng che khuất bóng lưng hai người khỏi tầm nhìn của ai đó đứng đằng xa rồi đáp lời:
"Ta luôn bên ngài, chỉ khi ngài nghe lời ta và....cun cút theo ta như một con chó!"
Navyle sững người, ánh mắt mơ hồ nhìn đôi mắt tím tử đinh hương đang sâu hút lại của Ivy, hắn như bị điều khiển ôm lấy cơ thể nhỏ nhắn của Ivy vào lòng như ôm trọn một con thú mà nói:
"Ta hứa, có là chó cũng là con chó trung thành nhất với nàng. Ta yêu nàng....."
"Ngoan, chúng ta về nhà!"
Ivy xoa đầu Navyle, họ bắt đầu dạo bước về phía dinh thự Yohart để tránh sự nghi ngờ của người khác đứng đằng xa. Ciella ngồi trên cành cây đằng xa, dùng ống nhòm nhìn chăm chăm về phía hai người họ mà lẩm bẩm:
"Em ấy ngu ngốc quá, khinh thường thánh lực của ta đến nỗi còn không kêu hôn thê của mình cách âm trước rồi mới nói, lỡ nghe hết rồi, tội nghiệp! Ta ước gì mình mang áo choàng tàng hình đến đó nghe rõ hơn cái kế hoạch của em đấy, Ivyanne yêu dấu! Mà tên ngu Navy kia như bị điểu khiển ấy, đúng như chó. Ê này Lewis!"
"Nói!"
"Hôm nay Ivy xinh nhỉ?"
Lewis ngồi bên cạnh nhăn mặt, miệng vội nhai nốt miệng sandwich mà Josette làm cho rồi đáp với giọng điệu cục cằn:
"Chắc ta phải ngu lắm mới đi với ngươi, nãy giờ bắt ta ngồi đây chỉ để nghe lén cuộc trò chuyện nhạt nhẽo này sao?"
"Vậy ai là người đứng bên ngoài 4h đồng hồ để theo dõi vợ ngươi ở nhà một mình thay cho lúc ngươi đi làm nhiệm vụ, ta này, ta đây này."
Lewis gật gật đầu mà vẻ mặt chán nản, Ciella theo dõi hai người họ từ đầu đến tận lúc đã vào đến dinh thự nhưng cô chưa chịu rời chiếc ống nhóm trên tay. Thái nữ chộp lấy chiếc bánh ngọt trên tay bạn mình, tăng độ xa của ống nhòm lên, nhìn chưa được bao lâu cô đã nổi cáu:
"Chết tiệt! Hắn điên rồi, cái tay dơ bẩn kia dám chạm vào eo của em ấy, điên rồi, điên rồi! Lewis, ngươi ra còng cổ con chó kia đi!"
"Con điên này, ngã bây giờ! Còng cổ cái quái gì cơ chứ, ta về đấy, ở đây vơi sngươi thêm một giây nào nữa là mạng ta không giữ được. Về đây!"
Lewis bực mình, ròi đi mà không đợi Ciella về cùng. Có vẻ thái nữ quá sốc trước cảnh tượng họ ôm nhau trước sảnh dinh thự Yohart, phu nhân hầu tước khó tính vậy cơ mà, tại sao lại cho họ tình tứ trước sảnh của mình một cách thản nhiên như vậy. Có vô vàn câu hỏi trong đầu thái nữ mà cô không thể tự giải thích, Ciella tặc lưỡi rồi rời đi theo cơn gió vừa thổi tới như chấm dứt câu chuyện nhạt nhẽo trong mắt Chúa, ông nãy giờ ngồi xem hết sự việc mà cười mỉa. Một vở kịch bi hài tệ nhất mà ông từng xem, Chúa chán nản quay sáng nhìn người vợ của mình bên cạnh mà hỏi:
"Chúng nó diễn chán nhỉ? Lastina!"
"Ngài điên rồi Ira! Nó là hậu duệ của ngài mà ngài làm như vậy mà coi được sao? Ngài lại đi điều khiển ý thức của Navyle bằng ma lực, rút ký ức của Ivyanne để thỏa mãn cái sở thích khốn nạn của ngài sao? Nó đâu có tội tình gì, ngài nhớ lại khi ngài cưới chị tôi đi, ngài có được cha ngài chấp nhận dễ dàng không mà lại làm khó con bé. Khổ quá nên muốn chia cho người khác khổ cùng sao?"
Lastina Pearl bị Chúa phát hiện trả lại ký ức cho Ciella phá hỏng kế hoạch của ông, bà bị cô dùng xích thánh lực khóa lại, tay chân bị trói như một con thú hoang yếu ớt đối diện ông mà thét lên trút bỏ mọi hận thù của mình ra ngoài. Chúa đặt ly rượu xuống tay ghế, ánh mắt vàng kim trùng xuống nhìn vợ mình tỏ ý không hài lòng, ông búng tay kéo dài dây xích để vợ mình tiến lại gần hơn, tay nâng cằm bà lên rồi đáp:
"Đúng! Ta vì quá khổ vì bị cha ngăn cấm đến với cô ấy mới muốn nó cùng chung số phận với ta đấy, nó sai ở chỗ không biết nghe lời ta, lẽ ra khi ấy thay vì để nó lên làm hậu duệ, ta nên xẻ thịt nó ra mà làm thành tiệc. Nàng chỉ vì nó nịnh nọt vài câu mà quỳ xuống cầu xin cho nó, nàng đúng là hèn mạt, ta hiểu vì sao Firella lại luôn hơn nàng rồi!"
Lastina cắn răng, muốn lao đến chỗ Chúa nhưng bị xiềng xích níu lại, bà tóc tai rối bời như người điên, mái tóc đỏ bị tàn tro làm xám đi mái tóc đã từng óng mượt đẹp đẽ của bà, trên người mặc đúng một chiếc váy trắng mỏng không khác gì mấy cô gái bán hoa ở khu phố đèn đỏ, ấy là theo suy nghĩ của Chúa. Ông luôn so sánh bà với người vợ cũ của mình, ngoại hình, tài năng, tấm lòng hay đến cả xem họ nghe lời ông như thế nào. Bà sống những ngày khốn khổ và hèn mọn bên cạnh Chúa suốt trăm năm qua nhưng ông coi bà như một con hầu kẻ ở, bà vì chuyện bản thân đưa lại kí ức cho Ciella Hybrid mà bị Chúa còng lại suốt 6 năm qua.
Lastina Pearl gào lên:
"Lẽ ra khi ấy tôi nên ngăn chị tôi lại, chị tôi vì bên cạnh ngài mới chết, vì theo ý ngài mà sống dở chết dở. Firella thần kinh mới cưới ngài, nếu cha ngài không ép, ta thề có chết cũng không lấy ngài."
"Câm miệng! Ta cấm ngươi nhắc đến Firella. Ngươi bây giờ chri là con thú trong tay ta, chỉ cần ngươi hé nửa lời với Ciell, ta sẽ băm xắc ngươi ra cho thú hoang ăn. Đi mà cưới tên khốn ngươi yêu ấy, em trai ta luôn mà, Cadell Reagan của ngươi giờ sắp chết ở xó xỉnh nào rồi!"
Lastiana thét lên giận dữ như tiếng gầm của sói, bà cố thoát ra khỏi xiềng xích của Chúa nhưng bất lực, giọng bà từ giận dữ và điên cuồng dần chuyển thành mệt mỏi và run rẩy:
"Gϊếŧ ta đi! Gϊếŧ chết ta đi!"
"Ta muốn thấy cảnh người hèn mọn nhìn thấy thằng khốn Cadell đấy chết xong rồi mới gϊếŧ ngươi sau. Hay ta để chính tay Ciell gϊếŧ ngươi đây?"
"Đồ khốn nạn! Ngươi chết đi, ta nguyền rủa ngươi, mất đi toàn bộ thánh lực, sống nhục nhã gấp bội phần ta."
Ông hớp một ngụm rượu vang, dùng ánh mắt giễu cợt nhìn về phía vợ mình mà nói:
"Ta cũng mong như thế được!"
Rồi mọi thứ chìm vào bóng tối, cả cung điện chỉ còn tiếng đàn lyre văng vẳng, tiếng hạc trắng nằm rúc ở chuồng hay tiếng chuông điểm báo 3h sáng, chỉ còn mình ữ thần Lastina đang bị còng ở lại, cái lạnh rét buốt thấu da thấu thịt làm bà run cóng, có lẽ bà đã sai lầm khi làm theo di nguyện của chị gái, lại chịu lấy Chúa về làm phu quân để nhận lại cái kết đắng không một kí ức nào là đẹp đẽ.