“Ơ, trùng hợp thế, lại là anh?”
“Chúng ta đúng là rất có duyên.” Nguyên Bảo Bối nhìn cậu từ trên xuống dưới, mở to mắt nhìn.
“Không tệ nha, bộ đồ này của anh.” Nguyên Bảo Bối tay đút túi quần: “Muốn thử một lần không?”
Giang Sở Niên cảm thấy bị xâm phạm. Cậu nhíu mày, mở điện thoại định gọi điện.
Thấy vậy, Nguyên Bảo Bối cười nhạt, nói: “Tôi cũng không làm gì anh, anh là beta, cảnh sát đến nhiều nhất cũng chỉ cảnh cáo tôi thôi, làm khó dễ được tôi sao?”
Vừa dứt lời, Giang Sở Niên khẽ cong môi.
“Nguyên tổng, chào anh…”
“Chết tiệt!” Nguyên Bảo Bối lập tức tiến đến định giật lấy điện thoại, nhưng gã rõ ràng đánh giá thấp chiều cao chênh lệch giữa hai người, trông như một chú hề nhảy nhót.
Giang Sở Niên: “Vâng vâng, tầng một, đúng rồi, em trai anh, được không? Làm phiền rồi.”
Nguyên Bảo Bối tức giận đến nỗi lông mày dựng đứng, đồng thời sợ hãi nhìn xung quanh, sợ anh trai đột nhiên xuất hiện đánh gã ta một trận.
“Anh… Anh! Được rồi! Dùng anh trai tôi đe dọa tôi! Anh chờ đó!”
Ngay sau đó, Nguyên Bảo Bối chạy mất, rất nhanh biến mất khỏi tầm mắt Giang Sở Niên.
Quả nhiên như cậu đoán. Giang Sở Niên nhìn lại lịch sử tin nhắn, hoàn toàn không có nhắn tin với Nguyên Thanh Tiêu, vừa rồi cậu rõ ràng là đang dọa Nguyên Bảo Bối.
Nguyên Bảo Bối khá ngốc, lại còn tin. Cậu ta thực sự rất sợ anh trai mình.
Nguyên Thanh Tiêu cũng đến đây sao?
Thật bất ngờ, cậu tưởng công ty hắn sẽ không liên quan đến lĩnh vực này.
Giang Sở Niên tạm thời không định đi vệ sinh, không ngờ cửa lại mở ra.
Cậu phản xạ có điều kiện nhìn lên, khuôn mặt này, dường như đã gặp ở đâu đó…
Ngô Thường Vân đang cầm điếu thuốc, áo choàng đỏ và mái tóc dài rất nổi bật, môi, xương quai xanh, đuôi mày, tai đều được trang điểm tỉ mỉ. Y cười nhạt dựa vào cửa, nhìn chằm chằm Giang Sở Niên.
Vừa rồi đối phương đang ngồi xổm, cậu không nhìn rõ. Bây giờ đối phương hoàn toàn trong tầm mắt, cậu thấy đối phương rất có cá tính, không hiểu sao lại thích Nguyên Bảo Bối.
Ngô Thường Vân đột nhiên lên tiếng, ngón út chỉ về phía Nguyên Bảo Bối vừa rời đi, nhắm mắt lại, nói: “Thật ngốc, nhưng dễ lừa tiền là được rồi.”
Giang Sở Niên định đi, cậu dừng lại, rất hứng thú hỏi: “Anh vì tiền của cậu ta mà ở bên cậu ta à?”
“Ở bên nhau à?” Ngô Thường Vân cười lạnh một tiếng: “Chỉ là muốn dùng tiền của tên ngốc đó để thỏa mãn du͙© vọиɠ thôi, hơn nữa tên đó lại thích beta, không biết suy nghĩ.”
Nói xong, y phun ra một ngụm khói, khuôn mặt dần dần mờ nhạt.
Giang Sở Niên nhướng mày, không nói gì.
Ngô Thường Vân tự nói: “Tiền của cậu ta đều là của anh trai cậu ta, anh trai cậu ta không phải người tốt. Anh trai cậu ta…”
Y đưa điếu thuốc về phía Giang Sở Niên.
“Cậu nên cẩn thận đấy, đó là người tinh ranh, tâm tư sâu lắm.”
Giang Sở Niên nhún vai: “Có liên quan gì đến tôi.”
Ngô Thường Vân hơi sửng sốt.
Y nheo mắt, vài chục giây sau mới cười khẽ.
“Tôi nghĩ là anh trai cậu ta muốn cậu đấy, nhà họ đều thích beta.”
Giang Sở Niên vô thức nhíu mày, cúi đầu nhìn giờ, nói: “Tôi có việc phải đi trước, anh tìm người khác nói chuyện đi.”
Nói xong cậu liền đi, lười nghe nữa.
Ngô Thường Vân vẫn không bỏ cuộc, nói: “Nhưng đừng dễ dàng bị lừa đấy, anh trai cậu ta nổi tiếng lạnh lùng vô tình.”
Giang Sở Niên không quay đầu lại, giơ tay vẫy vẫy: “Có liên quan gì đến tôi chứ.”
Có liên quan gì đến cậu chứ, chỉ là một khách hàng thôi. Chỉ là gần đây gặp nhau hơi thường xuyên thôi.
Giang Sở Niên không biết làm gì, đúng lúc Chu Thành Phong nhắn tin cho cậu nói sự kiện sắp kết thúc, hỏi cậu ở đâu, cậu đến đó gặp cậu ta.
Giang Sở Niên trả lời: “Tôi đến đó tìm cậu.”
Chu Thành Phong không trả lời.
Giang Sở Niên nghĩ bữa tiệc chắc sắp bắt đầu rồi, đến đó uống chút rượu ngon là được.
Vì thế cậu đi về phía sảnh sự kiện ban nãy, nhưng đi một lúc cậu thấy không đúng. Rõ ràng là đường cũ, sao đi lâu thế vẫn không thấy lối vào.
Hay là đi nhầm đường?
Giang Sở Niên nghi hoặc, dọc đường đi không thấy nhân viên phục vụ nào, muốn hỏi đường cũng không được.
Thôi, cậu lấy điện thoại ra gọi cho Chu Thành Phong, không ai nghe máy.
Giang Sở Niên rẽ ở một góc, nhìn thấy hành lang dài phía trước, nhận ra mình đi sai hướng rồi.
Hai bên hành lang đều là cửa phòng khách sạn, cuối hành lang là một cánh cửa gỗ màu nâu đỏ dày nặng. Dường như cách âm rất tốt, cậu không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào bên trong.
Giang Sở Niên lại nhìn điện thoại, Chu Thành Phong vẫn không trả lời. Thôi, cậu đi đến cuối hành lang, rồi từ từ mở cánh cửa đó.
Không biết Pandora mở hộp ma thuật cảm thấy thế nào, dù sao Giang Sở Niên hiện tại có cảm giác như đang mở hộp ma thuật.
Khác với hành lang bên ngoài sạch sẽ, sáng sủa và yên tĩnh, bên trong tối tăm và ồn ào, ồn ào đến mức Giang Sở Niên muốn bịt tai lại.