Chương 50

Tô Đường giật mình tỉnh giấc bởi một cái chạm bất ngờ từ phía sau.

Cậu hoảng hốt mở to mắt, cơ thể phản xạ vùng vẫy, hai tay hai chân đồng loạt chống cự: “Tránh ra! Đừng chạm vào tớ!”

“Tô Đường. Bảo bối...” Giọng của Đồng Thịnh Chử trầm khàn, mang theo hơi thở nặng nề. Hắn giữ chặt bờ vai cậu, đôi mắt phủ đầy tia đỏ vì kìm nén.

Nhìn vào ánh mắt ấy, Tô Đường càng thêm kinh hoàng.

“Bảo bối, đừng sợ.” Hắn thấp giọng khẽ dỗ dành, nhưng giọng điệu lại mang theo sự bá đạo không thể chống cự. Bàn tay không chút kiêng dè, chậm rãi tiến thêm một tấc.

Ánh mắt hắn tràn đầy sự chiếm hữu, như một con th*ú săn kh*óa chặt con mồi trong tầm mắt.

Tô Đường hốt hoảng lắc đầu, dùng hết sức giãy giụa, nhưng vẫn không thể thoát khỏi vòng tay mạnh mẽ ấy.

“Nhìn tôi đi.” Đồng Thịnh Chử cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên môi cậu, giọng nói khàn khàn như đang dụ dỗ: “Tôi biết em cũng thích mà, vừa nãy tiếng của em rất dễ nghe.”

“Hu hu —”

Dưới cơn áp lực đè nén, Tô Đường sợ đến mức bật khóc. Cậu khóc đến nức nở, nước mắt rơi như mưa, tựa như vòi nước bị hỏng không thể ngừng lại, ngay cả hơi thở cũng trở nên rối loạn.

“Đừng như vậy… buông tớ ra đi.”

Tô Đường vừa khóc vừa yếu ớt đẩy vai Đồng Thịnh Chử. Cậu thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, chỉ sợ hắn đột nhiên lao tới và thực sự làm ra chuyện gì đó đáng sợ.

Ánh mắt của hắn quá khủng khϊếp, như thể muốn nuốt chửng cậu.

Còn đáng sợ hơn cả đêm hôm ấy ở khách sạn.

Tô Đường vừa thút thít vừa run rẩy, bỗng nhiên cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng. Cậu mở mắt ra, chỉ thấy Đồng Thịnh Chử tr*ần tr*ụi bước vào phòng tắm.

Tô Đường lén lau nước mắt, có chút chột dạ.

Vừa rồi hắn thực sự quá đáng sợ.

Có lẽ vì chuyện này mà cả buổi sáng hôm đó, Tô Đường không dám nhìn thẳng vào Đồng Thịnh Chử, ngay cả khi hắn đề nghị đưa cậu ra ngoài chơi, cậu cũng từ chối ngay lập tức.

Chỉ cần nhìn thấy hắn, trong đầu cậu lại hiện lên cảnh tượng hoang đường lúc sáng.

Rõ ràng khi ấy cậu đã khóc vì sợ hãi, nhưng ngay từ ban đầu… chính cậu cũng đã chìm đắm trong đó.

Nghĩ đến điều này, Tô Đường cảm thấy cả người nóng bừng, như thể có thứ gì đó vỡ vụn trong lòng.

Từ khi xuyên đến thế giới này, cậu chưa từng nghĩ đến chuyện tình cảm về sau. Nhưng trước đây, khi còn ở thế giới cũ, cậu đã từng mơ tưởng…

Cậu muốn giống như anh trai và cha mình - cưới một cô gái mà mình yêu thương, cùng nhau nắm tay đi qua những ngày tháng bình dị, rồi sinh ra một đứa trẻ mang bóng dáng của cả hai.

Nhưng bây giờ… cậu lại…

Tô Đường chột dạ. Rõ ràng cậu luôn xem Đồng Thịnh Chử là một người bạn tốt.

Vì chuyện này mà suốt mấy ngày sau đó, cậu trở nên vô cùng trầm lặng. Dù Đồng Thịnh Chử hiếm khi chủ động đề nghị cùng cậu chơi game, cậu vẫn kiên quyết từ chối. Cậu thậm chí không dám nhìn thẳng vào hắn, ban đêm ngủ cũng cố tình quay lưng lại, nửa đêm còn lén tỉnh dậy, định rời khỏi vòng tay hắn.

Nhưng Đồng Thịnh Chử nào có dễ qua mặt như vậy? Chỉ cần cậu vừa cựa quậy, hắn liền thức giấc, sắc mặt âm trầm, rồi cúi xuống hôn đến khi cậu mềm nhũn, thần trí rối loạn.

Từ hôm đó trở đi, sáng nào tỉnh dậy, Tô Đường cũng thấy Đồng Thịnh Chử bên cạnh. Hắn thậm chí còn dọn hết công việc về biệt thự, dứt khoát ở nhà, hoàn toàn biến thành một kẻ ru rú trong nhà giống cậu.

Mà cậu thì lại bắt đầu tìm cách né tránh hắn - tránh ánh mắt hắn, tránh cái chạm của hắn, tránh cả sự hiện diện của hắn.

Hôm nay, Tô Đường mơ màng tỉnh dậy, theo thói quen đưa tay lấy điện thoại trên tủ đầu giường để xem giờ. Nhưng vừa nhấc tay lên, cậu chợt cảm thấy có gì đó không ổn.

Cậu mở mắt ra nhìn cổ tay mình - rồi lập tức hoàn toàn tỉnh táo.

Trên cổ tay cậu chẳng biết từ bao giờ xuất hiện một sợi x*ích vàng tinh xảo. Hai đầu sợi x*ích là hai chiếc vòng tay được chế tác vô cùng tỉ mỉ, vừa vặn kh*óa chặt lấy cổ tay cậu.

Tô Đường hoảng hốt giật thử - nhưng không tháo ra được.

Cậu nhíu mày, định ngồi dậy tìm Đồng Thịnh Chử. Nhưng vừa cử động, cậu liền cảm nhận được cổ chân mình cũng có gì đó không đúng.

Cậu vén chăn lên...... quả nhiên, trên mắt cá chân cũng bị kh*óa bởi một sợi x*ích vàng y hệt.

???!!!

“Bảo bối có thích không?”

Một l*ồng ngực ấm áp từ phía sau áp sát lại. Chủ nhân của nó vòng tay qua cánh tay Tô Đường, một tay siết chặt eo cậu, tay còn lại nhẹ nhàng vuốt ve cổ tay cậu.

“Đây là quà tôi tặng em.”

…Có ai tặng quà mà tặng cái kiểu này không chứ???

Hai mắt Tô Đường trợn tròn vì sốc, môi hé mở như muốn nói gì đó để thể hiện tâm trạng muốn chử*i th*ề của mình lúc này. Nhưng tiếc là cậu bị chấn động quá mức, nhất thời chẳng nghĩ ra được câu nào thích hợp.

Mà ngay khoảnh khắc cậu còn đang sững sờ, Đồng Thịnh Chử đã nhân cơ hội trượt tay xuống dưới, l*uồn qua chân cậu, bế bổng cậu lên.

Tô Đường vùng vẫy không nổi, cứ thế bị bế thẳng ra khỏi phòng ngủ. May mà bên ngoài không có ai, nếu không cậu thật sự không còn mặt mũi nào nhìn người khác nữa!

Đồng Thịnh Chử mở cánh cửa căn phòng bên cạnh phòng ngủ chính, bế Tô Đường bước vào trong.

“Bảo bối, ở đây còn một món quà nữa dành cho em.”

“Có thích không?”

Ánh đèn bật sáng. Tô Đường tò mò ngoảnh đầu nhìn, nhưng cảnh tượng trước mắt lại khiến cậu kinh ngạc đến sững sờ.

Ngay giữa căn phòng rộng lớn, trống trải là một chiếc l*ồng tinh xảo được chế tác hoàn toàn từ vàng nguyên chất.

Chiếc l*ồng ấy cực kỳ lớn, gần như một căn phòng thu nhỏ. Trên khung l*ồng khắc hoa văn tinh mỹ, các dây leo và những bông hoa muôn màu đan xen quấn lấy, tạo nên một vẻ đẹp lộng lẫy đến choáng ngợp.

Bên trong l*ồng, một chiếc giường mềm mại đã được chuẩn bị sẵn.

Đồng Thịnh Chử ôm Tô Đường đi vào trong, đặt cậu xuống chiếc giường ấy, rồi lại nghiêm túc hỏi: “Bảo bối, có thích căn nhà này không?”

Ánh mắt hắn đầy nguy hiểm, một loại nguy hiểm mà Tô Đường không sao hiểu nổi.

Mặc dù không hiểu, nhưng bản năng vẫn mách bảo cậu rằng có gì đó không ổn.

Cơ thể Tô Đường khẽ run lên theo phản xạ, cậu né tránh câu hỏi của hắn mà lập tức nhảy khỏi giường, lao nhanh ra khỏi l*ồng.

Nhưng dù cậu có nhanh đến đâu, cũng không thể nhanh bằng Đồng Thịnh Chử.

Vừa đặt chân xuống đất, Tô Đường đã bị hắn ôm chặt lại, nh*ốt trọn trong vòng tay rắn chắc ấy một lần nữa.

“Bảo bối, đây là ngôi nhà tôi đặc biệt chuẩn bị cho em. Sau này em ở đây có được không?”

Tô Đường rùng mình, da gà nổi khắp cơ thể.

Đồng Thịnh Chử… hắn thực sự đã làm một cái l*ồng để nh*ốt cậu sao?!

Cậu nhớ lại những lời hắn nói vào đêm hôm ấy ở khách sạn, rồi lại nhìn xuống chiếc l*ồng này, cùng với những sợi x*ích vàng đang quấn chặt cổ tay, cổ chân mình. Suy nghĩ ấy khiến cậu sụp đổ, không kìm được mà hét lên thất thanh.

Chỉ là ngủ một giấc thôi mà, tại sao khi tỉnh dậy mọi chuyện lại thành ra thế này?!

Hắn điên rồi sao?

Cậu không muốn bị nh*ốt lại! Dù chiếc l*ồng này có đẹp đến đâu đi nữa, cậu cũng không muốn!

“A Chử, thả tớ ra! Cậu làm gì vậy? Tại sao cậu lại muốn nh*ốt tớ? Tớ không thích nơi này, không muốn ở đây!”

Tô Đường hoảng loạn, sợ hãi, cố gắng vùng ra chạy khỏi l*ồng, nhưng bị Đồng Thịnh Chử giữ chặt đến mức không thể nhúc nhích dù chỉ một chút.

“Tại sao cậu lại nh*ốt tớ?” Giọng cậu run rẩy, đôi mắt ngân ngấn nước, gần như sắp bật khóc. Nếu biết trước hôm nay Đồng Thịnh Chử sẽ làm ra chuyện này, mấy ngày trước cậu đã chẳng phí thời gian suy nghĩ mấy chuyện linh tinh, mà đã tìm cách bỏ trốn từ lâu rồi!

“Vì bảo bối không ngoan.”

Đồng Thịnh Chử siết chặt vòng tay, nhẹ nhàng hôn lên má và môi Tô Đường, dịu dàng nói: “Bảo bối muốn rời khỏi tôi.”

“Tớ... tớ không ngoan chỗ nào? Khi nào tớ nói muốn rời đi chứ?!” Tô Đường nghẹn khuất đến mức sắp bật khóc. “Tớ chẳng phải đã nghe lời cậu lắm rồi sao?”

Bị ép đến B thị mà không giận.

Bỏ lỡ kỳ thi cuối kỳ cũng không giận.

Hết hè mà không được về nhà vẫn không giận.

Cậu đã cố gắng nhẫn nhịn như thế rồi, vậy mà Đồng Thịnh Chử vẫn còn muốn cậu ngoan hơn nữa?

Chẳng qua là vì cậu luyến tiếc tình bạn giữa hai người, nên mới không tính toán với hắn thôi!

Thế nhưng hết lần này đến lần khác, Đồng Thịnh Chử đều làm những chuyện khiến cậu vừa sợ hãi, vừa bất lực.

“Vậy bảo bối nói cho tôi biết, mấy ngày nay tại sao lại tránh tôi?”

Đồng Thịnh Chử nhìn cậu đầy áp lực, cánh tay siết chặt, như thể chỉ cần cậu trả lời sai một câu, hắn sẽ lập tức bóp chết cậu vậy.

Tô Đường chột dạ đảo mắt, “Bởi vì, bởi vì…”

“Bảo bối, đừng nghĩ đến chuyện lừa tôi.” Giọng điệu Đồng Thịnh Chử trầm thấp, mang theo sự nguy hiểm rõ rệt.

Tô Đường vừa xấu hổ vừa tức giận, lại thêm chút hoảng sợ.

Nếu nói ra, chẳng phải sẽ bị cho là cậu cũng có suy nghĩ kia với Đồng Thịnh Chử sao?!

Nhưng nếu không nói, lỡ như hắn thật sự nh*ốt cậu lại mấy năm thì sao?

Cậu rối rắm đến phát cáu, nói gì cũng không ổn!

Thế là Tô Đường dứt khoát ngậm chặt miệng, không hé một lời.

“Bảo bối, nói hay không?” Đồng Thịnh Chử từng bước ép sát.

Tô Đường bặm môi, trợn mắt nhìn hắn, ngang bướng hét lên: “Không nói thì không nói!”

Cậu gằn giọng đầy bướng bỉnh, đối mặt trực tiếp với ánh mắt của Đồng Thịnh Chử, cố tỏ ra mạnh mẽ: “Nếu cậu thực sự nh*ốt tớ ở đây, tớ sẽ không làm bạn với cậu nữa! Tớ sẽ khóc! Khóc suốt luôn!”

Tô Đường tuyên bố một cách đầy khí thế, nhưng trong lòng lại hơi lo lắng.

Cậu đã nhận ra, chỉ cần cậu khóc, Đồng Thịnh Chử dù có đáng sợ đến đâu cuối cùng vẫn sẽ nhượng bộ.

Mà chuyện mấy ngày nay cậu nghĩ gì, thật sự không thể nói ra được.

Vậy nên, chỉ có thể thử cách này xem có tác dụng không.

Không gian giữa hai người bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng.

Ngay lúc Tô Đường chuẩn bị mất mặt mà khóc ầm lên, Đồng Thịnh Chử trầm mặc, ôm cậu ra khỏi chiếc l*ồng tinh xảo mà hắn đã dày công chế tác.

Nhưng điều đó không có nghĩa là hắn buông tha cho cậu.

Bởi vì vừa ra khỏi l*ồng, Đồng Thịnh Chử lập tức dùng dây x*ích kh*óa hai người lại với nhau, khiến Tô Đường không thể rời khỏi tầm mắt hắn dù chỉ một giây.

Kết quả này tuy không hoàn toàn như ý muốn, nhưng Tô Đường cảm thấy có thể chấp nhận được.

Bởi vì cách ở chung giữa hai người vẫn không có gì thay đổi, chỉ là giữa họ giờ đây có thêm một sợi x*ích mà thôi.

Tô Đường chỉ mất hai ngày để thích nghi, thậm chí còn phát hiện ra lợi ích bất ngờ từ sợi x*ích này - có chuyện gì cần gọi Đồng Thịnh Chử, cậu chỉ cần kéo x*ích một cái là hắn lập tức đáp lại, không cần mất công mở miệng gọi hay chạy đi tìm người.

Điểm bất tiện duy nhất là khi đi vệ sinh và tắm rửa.

Tên bi*ến th@i Đồng Thịnh Chử kia, lại dám có ý định muốn tắm chung với cậu?!

Đúng là đồ sói đội lốt cừu!

Nhưng điều kỳ lạ là, Tô Đường vậy mà lại thích nghi được.

Hừ, đều là đàn ông cả, ai mà chả giống nhau, sợ gì chứ? Hơn nữa, hồi nhỏ cũng từng tắm chung rồi, coi như ôn lại kỷ niệm thơ ấu đi.

Tô Đường rất dứt khoát mà tự an ủi bản thân.

Mà người trong Đồng gia thì ai nấy đều mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, tự động làm ngơ sợi x*ích trên người cậu.

Hôm nay, Tô Đường đang dùng dây x*ích lôi kéo Đồng Thịnh Chử ngồi xuống chơi game đối kháng với mình, thì quản gia tiến vào thông báo có khách đến thăm.