“Aiz!”
Tô Đường ngồi trong phòng vẽ tranh, ánh mắt lơ đễnh, tay cầm bút vẽ lướt nhẹ trên giấy nhưng chẳng mấy tập trung.
Mỗi khi hạ bút, cậu lại không kìm được mà thở dài một tiếng, đầy u sầu và tang thương. Mới chỉ một buổi sáng mà cậu đã thở dài không biết bao nhiêu lần, trên tờ giấy trắng cũng đầy những nét vẽ nguệch ngoạc, loạn xạ như bùa bát quái. Nếu lão Lý nhìn thấy tác phẩm “chói mắt” này, e rằng điểm số học kỳ này của Tô Đường sẽ lập tức về không.
Nhưng nghĩ lại, dù sao thành tích cuối kỳ của cậu cũng chẳng khá hơn được là bao.
Làm gì có ai sắp thi học kỳ mà còn ngang nhiên xin nghỉ chứ? Đến cả bài tập cuối kỳ cũng phải gửi qua bưu điện về trường.
Mỗi lần nghĩ đến đây, Tô Đường lại hận không thể nhào lên cấu mạnh hai cái vào gương mặt điển trai của Đồng Thịnh Chử.
Bạo quân!
Từ sau hôm đó ở khách sạn, Tô Đường đã bị Đồng Thịnh Chử lặng lẽ đưa thẳng đến dinh thự của nhà họ Đồng ở thành phố B.
Về phần hắn làm cách nào có thể lừa cậu từ thành phố A đến thành phố B mà không để cậu hay biết, Tô Đường quyết định từ chối tưởng tượng.
Chỉ cần nghĩ đến cảnh bản thân ngủ say như chết, bị Đồng Thịnh Chử bế ra khỏi khách sạn giữa bao ánh nhìn, sau đó lại bế lên máy bay, rồi từ sân bay tiếp tục được ôm về dinh thự nhà họ Đồng mà vẫn không hay biết gì, Tô Đường chỉ muốn độn thổ trăm lần cho xong!
Không!
Là muốn Đồng Thịnh Chử ch*ết cả trăm lần ấy chứ!
Từ sau khi bị ép chuyển đến dinh thự nhà họ Đồng, dù Đồng Thịnh Chử không hề cấm Tô Đường liên lạc với thế giới bên ngoài, nhưng tình hình thực tế cũng chẳng khá hơn là bao.
Cậu có thể gọi điện, lên mạng, liên hệ với bất kỳ ai mình quen biết, nhưng chỉ cần có ý định rời khỏi dinh thự, đám vệ sĩ xuất quỷ nhập thần của nhà họ Đồng sẽ lập tức xuất hiện và chặn cậu lại.
Dưới sự kiểm soát bá đạo của Đồng Thịnh Chử, phạm vi hoạt động tự do của Tô Đường chỉ gói gọn trong dinh thự nhà họ Đồng và mạng internet.
Dù rằng nơi này rộng lớn đến mức chiếm trọn cả một ngọn núi, dù rằng internet vô biên, tha hồ giải trí, dù rằng cậu vốn là một người thích ở nhà, nhưng cái cảm giác bị hạn chế tự do thế này vẫn khiến Tô Đường không thể vui nổi. Thế nhưng, cậu cũng chẳng có cách nào khác.
Bởi vì so với tự do, Tô Đường cảm thấy chính Đồng Thịnh Chử mới là mối nguy hiểm lớn hơn.
Từ sau khi ngang ngược bày tỏ tình cảm và đưa cậu về đây, Đồng Thịnh Chử chưa từng cho cậu bất kỳ cơ hội nào để từ chối. Hắn bá đạo giam cậu trong lãnh địa của mình, tối nào cũng ôm cậu ngủ, rảnh rỗi thì lại quấn lấy cậu, ôm ấp, hôn hít chẳng rời.
Tô Đường sờ sờ đôi môi có chút rách da vì những nụ hôn buổi sáng của Đồng Thịnh Chử, lòng đầy phiền muộn.
Chuyện này... sao lại đi lệch hướng thế này chứ?
Rõ ràng cậu đâu có làm gì!
Đồng Thịnh Chử sao lại thích cậu được?
Chẳng lẽ là do hệ thống muốn giúp cậu hoàn thành nhiệm vụ nên tạm thời buff cho cậu bàn tay vàng kiểu Mary Sue?
Nghĩ đến đây, Tô Đường bất giác rùng mình.
Nhưng dù thế nào đi nữa, cuộc sống vẫn phải tiếp tục, bài tập cũng vẫn phải nộp.
Cậu lại thở dài một hơi, xé bức vẽ nguệch ngoạc trên giá vẽ xuống, trải một tờ giấy trắng mới lên.
Sau một tuần vùi đầu trong phòng vẽ, cuối cùng Tô Đường cũng kịp hoàn thành tác phẩm trước thời hạn mà thầy Lý đưa ra. Cậu cẩn thận cuộn tranh lại, cho vào ống đựng rồi rời khỏi phòng vẽ, đi xuống lầu tìm quản gia.
“Thiếu gia cứ yên tâm, bức tranh này chắc chắn sẽ được chuyển đến tận tay thầy của cậu một cách nguyên vẹn.” Vị quản gia trẻ tuổi cẩn thận nâng ống đựng tranh, nghiêm túc cam đoan với cậu.
Tô Đường có chút xấu hổ.
Cái cách gọi “thiếu gia” này… không biết có phải do ấn tượng ban đầu quá sốc hay không, mà dù đã nghe nhiều lần, cậu vẫn cảm thấy kỳ quặc, mãi không quen nổi.
Chỉ cần nhớ lại dhắn xưng “chủ mẫu” đầy sét đánh kia, Tô Đường lập tức cảm thấy “thiếu gia” vẫn còn… miễn cưỡng chấp nhận được một chút.
Bởi vì trong mắt người nhà họ Đồng, “thiếu gia” cũng đồng nghĩa với “chủ mẫu”.
Nhưng dù thế nào đi nữa, Tô Đường cũng chỉ có thể gượng gạo chấp nhận cách xưng hô này. Dù sao thì để đổi được danh xưng “chủ mẫu”, cậu đã bị ép chủ động hôn ai kia một cái. Kết quả là suýt chút nữa bị hôn đến ng*ạt thở.
Chỉ cần nghĩ đến chuyện đó, khuôn mặt trắng trẻo của Tô Đường liền thoáng ửng hồng.
Thế nhưng, ngay sau đó, vẻ mặt cậu lại ỉu xìu, cả người như mất hết sức sống.
“Cảm ơn ạ, vất vả rồi!” Tô Đường cảm kích nói với quản gia, sau đó xoay người, lặng lẽ trở về phòng, trông có chút ủ rũ.
Mãi đến buổi tối, Đồng Thịnh Chử mới vội vàng trở về nhà.
Giống như mọi khi, trên bàn ăn toàn là những món Tô Đường thích.
Cậu ngồi cạnh Đồng Thịnh Chử, vô thức đưa đũa gắp thức ăn, nhưng lại chẳng cảm nhận được chút hương vị nào. Rõ ràng là những món cậu thích nhất, vậy mà miệng nhạt nhẽo đến lạ. Ngược lại, l*ồng ngực cậu như bị một cơn buồn bực đè nặng, khiến cậu khó chịu đến mức muốn nổi giận vô cớ.
“Cạch!”
Tô Đường bất ngờ đặt mạnh đũa xuống bàn, đột ngột đẩy bát cơm về phía trước, đôi mắt đỏ hoe, đứng phắt dậy rồi chạy thẳng lên lầu.
Sắc mặt Đồng Thịnh Chử lập tức trầm xuống, hắn nhanh chóng đứng dậy đuổi theo.
Dù sao thì Đồng Thịnh Chử cũng có lợi thế chiều cao và đôi chân dài, thế nên khi Tô Đường vừa chạy lên lầu, cậu đã bị hắn tóm gọn. Không những thế, Đồng Thịnh Chử còn dứt khoát bế ngang cậu lên, ôm thẳng về phòng ngủ chính.
Tô Đường giãy giụa dữ dội, hai chân không ngừng đạp loạn, hai tay thì liên tục đẩy vào l*ồng ngực rắn chắc của hắn: “Đồ khốn! Mau thả tớ xuống! Thả tớ xuống ngay!”
Thế nhưng, mặc cho cậu có vùng vẫy thế nào, Đồng Thịnh Chử vẫn giữ chặt không buông, vững vàng bế cậu đi thẳng vào phòng.
“Bảo bối, sao lại không vui?”
Ngồi xuống mép giường, hắn đặt Tô Đường lên đùi mình, dùng hai tay giữ lấy gương mặt cậu, cúi đầu nhìn thẳng vào mắt cậu một cách nghiêm túc. Ngón tay cái của hắn nhẹ nhàng lướt qua khóe mắt cậu, cảm nhận được chút ẩ*m ư*ớt nơi đó.
Tô Đường chẳng hiểu sao lại càng thấy tủi thân hơn. Cậu quay mặt sang một bên, giọng đầy hờn dỗi: “Tớ cũng không biết... Chỉ cần nhìn thấy cậu là tớ lại thấy khó chịu!”
Tưởng rằng Đồng Thịnh Chử sẽ tức giận, nhưng lần này hắn lại bất ngờ dịu dàng đến lạ. Hắn nắm lấy tay cậu, đặt lên mặt mình, dịu giọng nói: “Nếu vậy, em cứ đánh tôi cho hả giận đi.”
Lời vừa dứt, hắn không hề nương tay mà mạnh mẽ điều khiển bàn tay Tô Đường vung xuống, tạo thành một tiếng “chát” giòn giã vang lên.
Tô Đường bị dọa sợ đến giật nảy mình, theo phản xạ liền vội vàng xoa lên gò má đang đỏ ửng của hắn: “Cậu làm gì vậy? Tớ chỉ là bực bội thôi, đâu có muốn đánh cậu thật!”
“Em nói chỉ cần nhìn thấy tôi là không vui, vậy thì tôi đáng bị đánh.” Đồng Thịnh Chử vẫn điềm nhiên đáp, hoàn toàn không để tâm đến cái tát vừa rồi.
Mặc dù được dỗ dành, được cưng chiều đến mức chẳng có nguyên tắc gì, nhưng Tô Đường lại càng thêm bực bội.
Câu nói của Đồng Thịnh Chử không những không khiến cậu nguôi giận, mà còn làm vành mắt cậu đỏ hơn. Nước mắt lấp lánh trong khóe mi, chỉ chực lăn xuống bất cứ lúc nào. Cậu tức giận đấm mạnh vào ngực hắn, giọng điệu đầy uất ức: “Nếu tớ nhìn thấy cậu là không vui thì cậu liền tự đánh mình, vậy tại sao khi tớ muốn về nhà, muốn ra ngoài, cậu lại không chịu thả tớ đi?!”
Ánh mắt dịu dàng của Đồng Thịnh Chử thoáng chốc trở nên u ám, hắn cúi đầu nhìn cậu, giọng trầm xuống, mang theo hơi thở nguy hiểm: “Bảo bối, em muốn rời khỏi tôi sao?”
Lại thế nữa!
Tô Đường tức đến mức ngực đau nhói.
Cậu không thèm nói thêm lời nào, mà trực tiếp cúi xuống, cắn mạnh vào má Đồng Thịnh Chử - ngay đúng chỗ vừa bị cậu tát đỏ. Dấu răng in hằn trên làn da ấy, rõ ràng đến mức nhìn mà phát đau.
“Đồ khốn kiếp!” Cậu giận dữ mắng.
“Cậu không cho tớ ra ngoài chơi, cũng không cho tớ về nhà, mỗi ngày tớ chỉ có thể quanh quẩn trong cái biệt thự này. Người ở đây tớ chẳng quen ai, ngoài chơi game, vẽ tranh, đọc sách, tớ chẳng biết phải nói chuyện với ai cả!”
“Cậu giữ tớ lại, nhưng lại chẳng quan tâm đến tớ. Tớ chỉ có thể gặp cậu vào bữa ăn và lúc đi ngủ, mỗi ngày chỉ nói với cậu được vài câu. Tớ không thích nơi này chút nào, tớ muốn về nhà!”
Ai ngờ được người vừa rồi còn lạnh mặt như sắp bùng nổ, thế mà đột nhiên Đồng Thịnh Chử lại bật cười. Tiếng cười trầm thấp, lòng hắn khẽ rung động, khiến Tô Đường ngẩn ra, hoàn toàn không hiểu nổi hắn đang nghĩ gì.
“Vậy ra bảo bối giận dỗi là vì tôi không có thời gian ở bên em sao?” Đồng Thịnh Chử ôm lấy cậu, giọng nói mang theo ý cười dịu dàng. Hắn cúi xuống hôn nhẹ lên gò má cậu, giọng điệu cưng chiều: “Hóa ra bảo bối cũng quan tâm đến tôi à?”
-------
Đêm khuya.
Tô Đường nhắm mắt nằm trên giường, nhưng trong lòng rối bời đến mức không sao chợp mắt được.
Hai người chung một tấm chăn, cánh tay Đồng Thịnh Chử bá đạo đặt lên eo cậu, vững vàng như một cái gông xiềng. Sự hiện diện của hắn rõ ràng đến mức khiến Tô Đường không thể làm lơ.
Bá đạo, mạnh mẽ...
Đúng là một tên bạo quân chính hiệu!
Tô Đường cứ nằm đó, lặng lẽ mở mắt nhìn lên trần nhà. Những vấn đề mà cậu vẫn luôn cố tình né tránh, giờ đây lại ùn ùn kéo đến trong đầu, như thể câu nói ban nãy của Đồng Thịnh Chử đã chọc thủng lớp phòng tuyến nào đó trong cậu.
Vậy là… cậu thực sự đang để tâm đến việc Đồng Thịnh Chử không ở bên mình sao?
Cơn giận tối nay bùng phát chẳng phải vì cậu đã bị hắn bỏ mặc quá lâu ư?
Ý nghĩ này cứ luẩn quẩn mãi, quấy nhiễu tâm trí khiến Tô Đường không sao chợp mắt.
Thực ra, Tô Đường đã sớm có câu trả lời cho những câu hỏi đó.
Nhưng cậu không dám thừa nhận.
Chỉ cần thừa nhận, có những thứ sẽ không còn như cũ nữa.
-------
Hôm sau, Đồng Thịnh Chử hiếm khi dời lịch làm việc, không còn như trước kia, mỗi khi Tô Đường tỉnh dậy, bên cạnh đã sớm lạnh ngắt.
Tô Đường vừa mơ màng mở mắt, vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, đã bắt gặp một ánh nhìn quen thuộc đang chăm chú dõi theo mình. Hai tay cậu vô thức chống lên l*ồng ngực rắn chắc trước mặt.
Cũng không biết là bị cơn buồn ngủ chi phối hay do bản năng thúc đẩy, cậu mơ hồ vươn tay ôm lấy cổ người đàn ông ấy, vô thức dụi đầu vào ngực hắn, như một chú mèo con đang tìm kiếm hơi ấm.
Đồng Thịnh Chử thoáng sững người, nhưng ngay sau đó, đáy lòng hắn trào dâng sự thỏa mãn tột độ.
Những buổi sáng như thế này, trước đây chỉ có thể thoáng qua trong giấc mơ.
Nhưng bây giờ, tất cả đều là thật.
Hắn thực sự có được người mà mình hằng mong đợi.
Bị bầu không khí ấm áp này vây quanh, Đồng Thịnh Chử không kìm được mà nâng cằm Tô Đường lên. Trong ánh mắt vẫn còn chút ngái ngủ của cậu, hắn bất ngờ áp cậu xuống giường, cúi người phủ lên một nụ hôn sâu.
Nụ hôn bá đạo mà q*uấn qu*ýt, tr*iền m*iên đến mức khiến Tô Đường toàn thân run rẩy, đầu óc trống rỗng, hoàn toàn không thể suy nghĩ được gì nữa.
Cậu có cảm giác như đang lơ lửng giữa tần mây, lại như chìm sâu xuống biển cả, bồng bềnh trôi dạt, vừa nhẹ tênh vừa vô định. Tựa như một áng mây mềm mại trên bầu trời, cậu chẳng thể tự kiểm soát mình, chỉ có thể mặc cho cơn gió bá đạo ấy dễ dàng chi phối thân thể và tự do.
Tô Đường bị cuốn vào nụ hôn sâu đến mức toàn thân mềm nhũn. Hơi thở cậu trở nên rối loạn, đôi môi bị chiếm đoạt đến nỗi những g*iọt nước óng ánh theo nụ hôn sâu mà tràn ra, rồi lại bị Đồng Thịnh Chử tham lam nuốt trọn.
Hắn cúi đầu, đôi mắt trầm thẳm như biển đêm, chăm chú ngắm nhìn người trong lòng—mái tóc rối nhẹ, hàng mi run rẩy, bờ vai mong manh khẽ run theo từng nhịp thở. Cậu vô thức siết chặt hắn, tựa như muốn tìm kiếm chút điểm tựa giữa những đợt sóng cảm xúc cuộn trào. Đồng Thịnh Chử siết chặt vòng tay, ôm lấy cậu, như muốn khảm sâu bóng dáng này vào ngực. Một bàn tay chậm rãi l*uồn xuống dưới lớp chăn, mang theo hơi ấm mạnh mẽ không thể trốn tránh…