(Xin cho mình chỉnh sửa lại sau nhé. Mình đang bận việc gia đình. Mong mọi người thông cảm.)
Bạch Hạo Vũ lập tức nhận ra bọn họ bị Võ Cường giăng bẫy rồi. Gã cố ý bảo họ chú ý băng vải, khiến họ vô thức nghĩ rằng băng vải trong hẻm núi mới là thứ quan trọng nhất, có thể sẽ khiến họ bỏ sót manh mối quan trọng. Cậu ta nghĩ thế tuyệt đối không phải suy đoán ác ý, bởi dù sao một manh mối quan trọng như ký hiệu, Võ Cường lại không hề nói với họ. Ai tin được là gã quên cơ chứ!
Bạch Hạo Vũ: Sống không còn gì luyến tiếc.JPG
Cố Hề Lịch: "Rõ ràng ký hiệu rất quan trọng, nên tôi đã nhớ rồi."
Bạch Hạo Vũ: Bố ruột.JPG
***
[Đèn sân khấu đã sẵn sàng, mời bắt đầu tiết mục của bạn!]
[Kẻ hèn này cảm thấy nếu cô Cố nhớ lại quá khứ thêm vài lần nữa, chắc là có thể xuất bản một quyển "Hồi Ký" luôn rồi.]
[Tiểu Cố lại bịa nữa rồi, nếu không phải tận mắt thấy năng lượng tăng lên thì vãi tôi đây đã tin mất…]
[Sao tôi lại dễ bị lừa thế này…]
[A a a a, năng lượng của bán tiên tăng nhiều quá. Không phải có đại thần từng đoán thiết lập nhân vật càng không bình thường thì bán tiên càng nhận được nhiều năng lượng sao? Giờ tôi thấy suy đoán này rất hợp lý. Nhưng còn một điểm nữa bị mọi người bỏ qua, đó là "Hợp lý hóa thiết lập nhân vật".]
[Hợp lý hóa thiết lập nhân vật? Nghĩa là sao?]
[Trời má, mọi người thấy không! Lúc bán tiên nói mấy câu "Rõ ràng ký hiệu rất quan trọng, nên tôi đã nhớ rồi", thanh năng lượng bỗng tăng lên một chút…]
[???]
Cố Hề Lịch đã nói dối.
Đây không phải ký hiệu thứ sáu cô nhìn thấy mà là ký hiệu thứ năm. Lần đầu tiên qua hẻm núi cô không thấy bất kỳ ký hiệu nào, cũng không loại trừ một khả năng cô đã nhìn sót. Dù sao theo logic thì vẫn còn thiếu một ký hiệu, tất nhiên không thể coi là đã nhớ hết được.
Thế nên đây là nói dối, đương nhiên thanh năng lượng sẽ tăng.
Lần thứ bảy độ khó đã lớn hơn rất nhiều, trên tàu lượn siêu tốc chỉ còn lại Cố Hề Lịch và Bạch Hạo Vũ, cùng tài xế ngồi im ru ở hàng ghế đầu tiên.
Lần này Cố Hề Lịch còn không có nhiều thời gian để quan sát những vật phẩm được trưng bày trong các hốc đá ở hẻm núi, nhưng cô lại càng thêm cẩn thận, cố gắng nhìn thoáng qua là phải ghi nhớ ngay, bởi cô cảm thấy chưa chắc trong khoảng thời gian kế tiếp sẽ không có cơ hội tìm thêm được nhiều manh mối hơn.
Trong một hốc đá có một chồng sách, quyển đặt ngoài cùng mang tên "Hà Thặng Nhất Đinh". Nó thu hút sự chú ý của Cố Hề Lịch, bởi vì quyển này cô thực sự chưa từng nghe qua. Dĩ nhiên sách trên đời nhiều vô kể, số sách cô đọc hay nghe nói đến không đáng bao nhiêu, chỉ là bốn chữ này khá đặc biệt.
Hà Thặng Nhất Đinh*, thiếu mất chữ Nhân và chữ Khẩu.
(*) Hà Thặng Nhất Đinh (何剩一丁): chữ Hà (何) chỉ còn lại một chữ Đinh (丁), thiếu mất bộ Nhân đứng (亻) và bộ Khẩu (口).