Chương 30: Công viên giải trí (16)

Như vậy thì nghề xem bói gieo quẻ tất nhiên sẽ được người đời ca tụng. Theo lẽ thường mà nói, Cố Hề Lịch hẳn không phải lo ăn lo mặc. Ít nhất vào thời điểm đó những nhu cầu cơ bản trong đời sống như ăn mặc này vẫn còn được đảm bảo ở khu an toàn. Cái duy nhất không thể đảm bảo lại chính là chữ "an toàn" của khu an toàn, không ai biết một khu an toàn sẽ bị vật chất tối ép sát từng bước mà sụp đổ vào lúc nào.

Thử nghĩ mà xem, lúc cô bé ra ngoài mưu sinh còn quá nhỏ, người khác đâu thể tin một đứa trẻ con lại là đại sư được. Để kiếm được tiền, cô buộc phải nghĩ cách.

Bạch Hạo Vũ: "Vậy các trưởng bối biết xem bói trong nhà chị thì sao?"

Cố Hề Lịch: "Đó là ông nội tôi, lúc tôi bảy tuổi thì ông mất rồi."

Bạch Hạo Vũ: "Em xin lỗi…"

Cố Hề Lịch: "Không sao, chuyện đó đã rất lâu rồi. Còn cha mẹ tôi… hai người đó ngay cả tự nuôi sống mình cũng khó khăn. Mẹ tôi từ nhỏ đến lớn chưa từng lao động chân tay, có làm chỉ cũng kiếm được mấy đồng. Cha tôi mắc bệnh, không thể kiếm tiền được, ông nội tôi nói đó là nghiệp do ông ấy tạo ra, ông ấy Ngũ Tệ Tam Khuyết*, vạ lây sang cha tôi. Có lẽ cha tôi cũng nghĩ thế, trước kia coi thường ông nội tôi mê tín phong kiến, bây giờ lại cho rằng ông nội tiết lộ tiên cơ mà hại cả đời cha. Từ khi tôi biết nhớ, cha đã suốt ngày làm trời làm đất, y như bệnh thần kinh."

(*) "Ngũ tệ" chỉ năm loại sao xấu: Kình Dương, Đà La, Hỏa Tinh, Linh Tinh và Thiên Hình. "Tam khuyết" ám chỉ ba sự thiếu hụt trong cuộc đời: thiếu con cái, thiếu vợ/chồng hoặc thiếu cả hai.

Bạch Hạo Vũ: "Chú bị bệnh gì vậy?"

Cố Hề Lịch nói chậm rãi, cảm xúc lạnh nhạt, tựa như gia đình này không có gì để cô lưu luyến, càng chẳng có thứ gì đáng để hoài niệm.

"Trước tận thế thì bị tai nạn xe, liệt hai chân."

Bạch Hạo Vũ: "Em xin lỗi, em xin lỗi."

Cố Hề Lịch: "Có gì mà xin lỗi, bây giờ còn không biết ông ta sống chết thế nào, tôi cũng chẳng buồn quan tâm."

Lúc cô nhắc đến cha, rõ ràng tình cảm của cô vô cùng phức tạp, không có chút ấm áp nào, chỉ có vài phần chán ghét mơ hồ, nhiều hơn là bất lực.

Bạch Hạo Vũ: "Chú không tốt với chị hở?"

Cố Hề Lịch cười khẩy: "Mẹ tôi vừa phát hiện có thai tôi thì ông ta xảy ra tai nạn giao thông. Ai có thể tốt với một sao chổi khiến mình cả đời không đứng dậy được chứ? Con người ông ta, lẽ ra nên tin mệnh thì không tin, đến khi không nên tin thì lại tin quá mức. Tôi không giống ông ta, tôi tin mệnh, cũng tin vận."