Chương 60: Tôi muốn trở thành đại minh tinh

Sau khi đưa ô cho vợ chồng Ngô Mỹ Phương, Thụy Hòa bị bà đuổi về nhà: "Về nấu cơm trước đi!" Bà lén nhét vào tay Thụy Hòa một túi nilon đựng một cái đầu cá, lại đưa cho cậu năm hào: "Ghé phố sau mua ít đậu phụ."

"Vâng ạ." Trong làng có không ít người làm đậu phụ và đậu rang, ngay phố sau nhà họ cũng có hai hộ. Mua tận nhà thế này rẻ hơn ngoài chợ một chút, năm hào có thể mua được một miếng lớn.

Khi về đến nhà, Thụy Hòa thấy đồ đạc trên bàn bị xáo trộn, liếc mắt một cái là biết ngay Liễu Tòng Bân lại lục ba lô của mình. Cậu lẳng lặng đi vo gạo nấu cơm. Ngôi nhà này chỉ rộng ngần ấy, mấy anh em đều đã lớn, quả thực rất chật chội, muốn giữ chút riêng tư thực sự không dễ dàng gì.

Vừa vo gạo, Thụy Hòa vừa ngẫm lại những việc cần làm sắp tới.

Sau gần một học kỳ học tập và thích nghi, cậu đã hoàn toàn hòa nhập vào thế giới này, đồng thời sắp xếp xong xuôi ký ức của nguyên chủ. Thông tin hữu ích thì có nhiều, nhưng cũng không đến mức giúp cậu dựa vào đó mà tiên tri mọi việc để kiếm được khối tài sản kếch xù.

Những gì cậu nhận được thực sự chỉ là ký ức của nguyên chủ. Mà trên đời này, số người có thể nhớ rõ mồn một từng việc, từng chi tiết nhỏ từ bé đến già là rất ít. Ít nhất thì ký ức Thụy Hòa nhận được thuộc loại phổ thông: Giai đoạn nào trong đời nguyên chủ quan trọng hơn thì ký ức sẽ rõ nét hơn, nguyên chủ coi trọng việc gì thì việc đó cung cấp cho Thụy Hòa nhiều thông tin hơn.

Còn lại, Thụy Hòa cũng giống như nguyên chủ, chỉ có ấn tượng đại khái chứ cũng không rõ ràng là bao.

Dù được nhận ủy thác để làm lại từ đầu, cậu cũng không thể một bước thành vô địch thiên hạ, cuộc sống vẫn phải bước đi từng bước một.

Trong ký ức của nguyên chủ, mùa hè năm sau Liễu Tòng Văn sẽ thi trượt cấp ba, không đỗ vào trường Nhất Trung, là trường chuyên của huyện. Nhưng bảo đi học ở trường cấp ba bình thường trong thị trấn thì Liễu Tòng Văn không cam lòng... Cái loại trường rác rưởi đó thì học được cái gì tốt cơ chứ? Huống hồ, anh ta chỉ thiếu đúng hai điểm là đủ điểm chuẩn của trường Nhất Trung!

Liễu Tòng Văn không muốn, vợ chồng Ngô Mỹ Phương đành phải nghĩ cách. Cách thì vẫn có, giá cả niêm yết công khai: Mỗi năm trường Nhất Trung đều có một suất "chỉ tiêu đặc biệt" dành cho học sinh nộp phí bảo trợ. Giá cả tính theo điểm số, nếu điểm thi của bạn gần sát điểm chuẩn thì phí rẻ, càng cách xa thì phí bảo trợ càng đắt đỏ.

Liễu Tòng Văn thiếu đúng hai điểm, phải đóng hai nghìn tệ tiền bảo trợ.

Gia cảnh nhà họ Liễu vốn không quá tốt, khoản chi này khiến kinh tế gia đình bị ảnh hưởng nặng nề.

Cùng năm đó, Liễu Tòng Bân thi chuyển cấp, thuận lợi đỗ vào trường cấp hai trọng điểm, kéo theo đó là áp lực về học phí, phí phụ và tiền nội trú. Con cái đã đỗ thì dù có phải đập nồi bán sắt cũng phải nuôi ăn học, huống chi đó còn là trường trọng điểm!

Thế là gia đình lại tốn thêm một khoản tiền lớn.

Tiền tích cóp trong nhà thực sự không nhiều. Mấy năm trước, cha của Liễu Vệ Hà đổ bệnh triền miên mấy năm trời, tiền thuốc thang tốn kém không ít, đều do hai anh em Liễu Vệ Hà gánh vác. Nhà lại có ba cậu con trai, đang tuổi ăn tuổi lớn, "thanh niên mới lớn ăn sập cả nhà cha", lượng gạo chúng ăn còn nhiều hơn nhà người ta nuôi con gái mấy lần, chẳng lẽ lại không cho con ăn cơm?

Tiền dành dụm đã ít, lúc cần lại phải tiêu nhiều, thế nên đến năm nguyên chủ thi trượt cấp ba, Ngô Mỹ Phương thấy con trai thứ bình thường cũng chẳng ham học nên không muốn bỏ ra khoản tiền "chạy trường".

Cái gì? Hỏi tại sao con cả đi học cần tiền chạy trường bà lại chịu chi? Vì con cả chạy tiền là để vào được trường Nhất Trung, trường xịn đấy! Kể cả không chạy tiền thì cũng đỗ được trường trấn, còn đứa con thứ này ngay cả trường trong trấn còn chẳng đỗ nổi! Không phải bảo trường trong trấn tệ mà là thực sự rất tệ. Nói thế này cho dễ hiểu: Tổng điểm thi cấp ba bây giờ là 770 điểm, điểm chuẩn của trường Nhất Trung năm nay là 678 điểm, điểm chuẩn năm nguyên chủ thi còn thấp hơn năm anh cả thi hai điểm, còn trường trấn trong gần như năm nào điểm chuẩn cũng chỉ quanh quẩn hơn hai trăm, năm nay lấy 250 điểm.

Có 250 điểm thôi đấy! Cho dù mỗi môn chỉ được nửa số điểm thì cũng đủ để đỗ rồi đúng không?

Vậy mà đứa con thứ này lại không đỗ, còn "anh dũng" chỉ thi được hơn 150 điểm.

Ngô Mỹ Phương tức chứ! Điểm thấp tẹt thế này, có lên cấp ba thì chẳng phải cũng chỉ chơi bời lêu lổng qua ngày sao? Thế là bà phất tay một cái, khỏi học hành gì nữa, đi làm thuê đi!

Thụy Hòa đặt nồi lên bếp gas, phủi tay rồi ra ngoài rửa đầu cá. Nhà bán cá nên chắc chắn không thiếu cá để ăn, nhưng đồ ngon đến mấy ăn mãi cũng ngán, huống hồ cá vốn đã có vị tanh. Thụy Hòa rửa cá xong thì đi thái gừng, Liễu Tòng Bân lân la lại gần, hỏi thẳng: "Anh hai, anh để cuốn sổ tay ở đâu rồi?" Cậu bé không biết rằng trong lúc vo gạo nấu cơm, đầu óc anh trai mình đã nghĩ ngợi bao nhiêu chuyện, chỉ nhìn Thụy Hòa bằng đôi mắt mong chờ: "Em tìm mãi không thấy!"

Đúng là thằng ngốc.

"Em còn dám tìm à? Chẳng phải lúc nãy anh vừa bảo đừng có lục lọi đồ của anh sao. Để ở đâu ư? Còn lâu anh mới nói cho em biết." Thụy Hòa sờ túi, lấy ra một viên kẹo hoa quả nhét cho Liễu Tòng Bân. Mỗi ngày cậu đều rất mệt, nhanh đói nên thường mua kẹo cứng để bổ sung năng lượng.

Liễu Tòng Bân bỏ vào miệng, vừa nhai vừa nói lầm bầm: "Anh hai, có phải anh thích chị gái nào rồi không? Chắc chắn đó là sổ ghi chép tâm tư thiếu niên của anh chứ gì!"

"Đi làm bài tập đi." Thụy Hòa gõ đầu em trai một cái. Còn "tâm tư thiếu niên" nữa cơ đấy? Cách nói năng quái gở gì không biết.

"Anh hai, nếu không phải thì cho em xem đi mà."

Thụy Hòa kéo cậu bé ngồi xuống, nghiêm túc nói: "Tiểu Bân, anh hai đối xử với em có tốt không?"

"Làm gì mà nghiêm trọng thế..." Liễu Tòng Bân lầm bầm: "Tốt chứ, anh là anh ruột của em mà." Ba anh em cùng nhau lớn lên, dù có lúc va chạm nhưng tình cảm rất sâu đậm. Bây giờ tuy cậu bé có hơi "nghịch" nhưng vẫn biết đâu là tốt xấu.

Thụy Hòa vỗ vỗ mu bàn tay em trai mình, nhìn cậu bé nói: "Tiểu Bân, em biết anh tốt với em là được rồi. Chuyện anh hai nói với em không hề nói đùa đâu, chúng ta làm người thì phải biết tôn trọng lẫn nhau. Ví dụ như em không thích ăn rau mùi đúng không? Nhưng anh lại thích, có điều anh sẽ không ép em phải ăn thứ mà em ghét, đúng chưa nào?"

Liễu Tòng Bân vừa nghe được nửa đầu đã thấy hơi khó chịu, định vặn vẹo người bỏ đi nhưng bị anh hai giữ lại. Sau khi miễn cưỡng nghe hết nửa sau, cậu bé cảm thấy cũng có lý. Bởi vì cậu bé không thích rau mùi nên trong nhà không mấy khi ăn. Thậm chí nếu có ăn, mọi người cũng múc riêng cho cậu bé một phần không cho rau mùi vào trước.

Thế là cậu bé lưỡng lự gật đầu.

"Cho nên giữa người với người phải tôn trọng nhau. Anh tôn trọng em và em cũng tôn trọng anh, chúng ta mới có thể hòa thuận được đúng không? Em thử nghĩ xem, ở trường em có từng quan tâm đến các bạn khác không?"

Liễu Tòng Bân nghĩ đi nghĩ lại, rồi reo lên: "Đúng rồi! Lớp em có một bạn nữ rất mập, người ta toàn gọi bạn ấy là heo béo, cứ gọi là bạn ấy khóc, nhưng em thì chưa bao giờ gọi như thế cả."

Thụy Hòa cười đến híp cả mắt: "Đúng, đó chính là tôn trọng người khác, Tiểu Bân nhà ta thật giỏi." Thấy Liễu Tòng Bân lộ vẻ đắc ý, Thụy Hòa thừa thắng xông lên: "Vậy nên lúc nãy anh không cho em xem cuốn sổ tay là vì anh cảm thấy những thứ bên trong hơi riêng tư, đưa người khác xem anh sẽ thấy rất ngại. Anh không cố ý nhắm vào em đâu, em có thể tôn trọng thói quen này của anh không?"

"Chắc chắn em sẽ tôn trọng anh rồi." Liễu Tòng Bân đảo mắt một vòng. Cậu bé đã hiểu ra anh hai nói bóng gió nãy giờ là để giáo dục mình. Nhưng chẳng hiểu sao, có lẽ do anh hai nói năng nhẹ nhàng, giọng điệu không gây khó chịu nên cậu bé không hề nổi khùng lên mà ngượng nghịu đồng ý: "Anh yên tâm đi, em sẽ không lục lọi đồ của anh nữa đâu."

"Anh tin em. Chắc chắn vì em nghĩ chúng ta là anh em ruột nên mới không câu nệ như thế, chứ ở bên ngoài em nhất định là người rất có chừng mực."

"Đương nhiên rồi! Nếu em muốn mượn vở hay tẩy của bạn học. em đều hỏi ý kiến của bọn họ trước, bọn họ đồng ý em mới dám mượn..."

Một tiếng sau, vợ chồng họ Liễu đội mưa thu dọn sạp hàng trở về. Trên người cả hai đều nồng nặc mùi mồ hôi lẫn mùi cá tanh, vội vàng thay phiên nhau đi tắm.

Trên bàn ăn, Liễu Vệ Hà phấn khởi nói: "Hy vọng trận mưa này kéo dài thêm vài ngày, giá rau có khi sẽ tăng thêm chút ít."

"Có tăng thì cũng chẳng đáng là bao." Ngô Mỹ Phương vốn chẳng coi trọng sự nghiệp của chồng. Không phải bà chê nghề bán rau, kể cả có đi nhặt rác thì đó cũng là một công việc. Cái bà coi thường là sự bảo thủ và lá gan thỏ đế không dám thay đổi của chồng. Bán rau thì phải làm lớn mới kiếm được nhiều, chứ cứ trông chờ vào mấy sào ruộng nhà mình, thu hoạch còn phải dựa vào thời tiết. Trời thương thì giá cao, trời không thương thì giá rẻ mạt đến mức tuyệt vọng, bán chẳng ai mua. Rau tươi mơn mởn mà phải đem bán rẻ cho người ta nuôi heo thì xót xa đứt ruột. Bà đã bảo chồng đi tìm mối lái làm đại lý rau quả để ăn chênh lệch, vừa đỡ phải lo lắng thời tiết, vừa kiếm được nhiều hơn, nhưng ông lại không chịu và cũng chẳng có gan làm, nếu không đã có thể kiếm thêm được ít rồi.

Liễu Vệ Hà không để tâm, ông cứ lầm lũi ăn cơm, trong đầu tự có tính toán riêng.

"A Văn lại không về ăn cơm à, bên ngoài có gì ngon đâu? Chẳng vệ sinh chút nào!" Ngô Mỹ Phương chuyển sang cằn nhằn con trai cả, lo lắng anh ta ở bên ngoài ăn uống không tử tế.

Liễu Tòng Văn học hành rất chăm chỉ, cuối tuần cũng ở lại lớp làm bài tập. Để không lãng phí thời gian đi lại, buổi trưa anh ta ăn cơm bụi gần trường, Ngô Mỹ Phương cho cậu ba tệ.

"Mẹ, con cũng muốn ra ngoài ăn." Liễu Tòng Bân nói.

Ngô Mỹ Phương đời nào chịu, con út còn nhỏ, buổi trưa không về nhà là bà không yên tâm.

Thụy Hòa im lặng ăn cơm, cuộc đối thoại giữa mẹ và em út chỉ như gió thoảng qua tai. Cậu đã mất vài tháng để từ từ thay đổi hình tượng của nguyên chủ, bây giờ cậu ở nhà khá kiệm lời, cha mẹ anh em đều thấy bình thường. Tuổi dậy thì mà, thay đổi tâm tính cũng là chuyện dễ hiểu.

Trong đầu cậu đã hình thành bản thảo mà cậu muốn viết.

Hướng đi trong lịch sử của thế giới này khác xa với thế giới trước, chắc chắn các chi tiết nhỏ còn nhiều khác biệt hơn nữa.

Cậu cũng hiểu rằng kiến thức lịch sử học được ở thế giới trước không thể dùng làm công cụ kiếm sống linh hoạt ở đây. Rời xa bối cảnh đặc thù của thời đại mà cậu từng học đại học - cái thời tốt nghiệp là có việc làm, an ổn cả đời - thì giờ đây, với những kiến thức mà cậu đã tích lũy, đối mặt với tiến trình lịch sử hoàn toàn khác biệt của thế giới này, cậu hoàn toàn không thể thi triển được gì. Muốn viết bài chính luận về lịch sử để kiếm nhuận bút lúc này là bất khả thi.

Nhưng sự lựa chọn của con người không nên lúc nào cũng quá thực dụng. Khi cậu ở độ tuổi năm mươi, môi trường xã hội đã hoàn toàn thay đổi, sinh viên đại học nhan nhản, thạc sĩ cũng không hiếm, kể cả học lên tiến sĩ cũng phải xem trường nào, chuyên ngành gì, lúc xin việc chưa chắc một tiến sĩ đã cạnh tranh lại được với một cử nhân đến từ trường danh giá hơn.

Vào lúc đó, ngành Lịch sử đã trở thành ngành ít được chú ý đến, Kinh tế và Tài chính mới là xu hướng.

Nhớ lại lựa chọn năm xưa, Thụy Hòa không hề hối hận. Trở thành một người thầy, truyền dạy những gì mình biết cho học trò, cậu cảm thấy cuộc đời mình như vậy là có ý nghĩa.

Còn kiếp này, cuộc đời vẫn còn rất dài, cậu có thể bắt đầu lại từ đầu.

"Mình có cả một đời thật dài, cứ thong thả thôi."

Thụy Hòa tự nhủ như vậy. Không nghĩ thế thì biết làm sao đây? Chẳng lẽ cứ ngồi đếm ngày tháng, nôn nóng hoàn thành nhiệm vụ để rồi phập phồng không yên? Cậu hiểu rằng con đường về nhà còn rất xa xôi, trong những năm tháng đằng đẵng đó, cậu không muốn mỗi ngày đều phải chờ đợi trong khắc khoải, sự vô vọng đó sẽ khiến con người ta phát điên.

Cứ thong thả thôi, sống tốt từng kiếp một, tìm vài việc có ý nghĩa mà làm, chẳng phải sẽ thấy ánh sáng nơi cuối con đường hay sao?

Chính vì có suy nghĩ này nên sau khi biết nguyện vọng muốn làm đại minh tinh của người ủy thác, Thụy Hòa từ hơi e ngại đã chuyển sang tâm thế sẵn sàng đối mặt.

Làm minh tinh cũng là một thử thách mới đầy thú vị mà.

Kinh tế nhà họ Liễu không ổn, cậu chắc chắn vẫn phải đi học, như vậy áp lực trong nhà sẽ càng lớn hơn, cậu nhất định phải tìm cơ hội kiếm tiền. Chưa dám mơ mộng kiếm được nhiều ngay, nhưng tích tiểu thành đại cũng tốt. Gần đây Thụy Hòa đang viết bản thảo, mượn hình thức dã sử để kể những câu chuyện mang tính giáo dục, dự định gửi cho các tòa soạn báo. Cậu đã tìm hiểu qua, tờ Báo Thiếu Niên khá phù hợp, vừa kiếm được nhuận bút vừa không tốn quá nhiều thời gian. Hiện tại mạng internet cũng đã phổ biến, có thể gửi bài qua email, vô cùng tiện lợi.

"Thằng hai?"

"Dạ mẹ." Thụy Hòa đang mải mê phác thảo bài viết thì nghe tiếng Ngô Mỹ Phương gọi, cậu bèn ngẩng đầu lên.

Ngô Mỹ Phương bảo: "Anh mày không mang ô, chiều nay mày đến trường đón nó, đưa cho nó cái ô. Nếu chiều tạnh mưa thì thôi không cần đi."

"Dạ"