Chương 58: Tôi muốn trở thành đại minh tinh

Thụy Hòa mở mắt ra trong một cơ thể khác, cảm giác mệt mỏi và sự bất lực sâu sắc do không thể thoát ra đều biến mất, thay vào đó là một cơ thể trẻ trung đầy sức sống.

"Mời ký chủ tiếp nhận ký ức của người ủy thác."

Hệ thống 460 vừa dứt lời, trong đầu Thụy Hòa đã tràn ngập vô số thông tin khiến cậu phải nhắm mắt tiếp nhận rất lâu mới xem xong một cách sơ lược.

"Lần này người ủy thác có yêu cầu cụ thể: Trở thành đại minh tinh ai ai cũng biết." Hệ thống 460 nói như vậy mới là trình tự bình thường: "Lần trước là lỗi kỹ thuật nên mới bỏ rơi ký chủ giữa chừng, sau này quy trình bình thường sẽ giống như thế này."

"Được." Thụy Hòa gật đầu. Cậu vẫn còn hơi đau đầu vì đột nhiên tiếp nhận thêm ký ức tường tận về cuộc đời của một người khác.

"Tòng Võ, mày còn lề mề trong phòng làm gì đấy, mau ra ăn cơm ngay!"

Thụy Hòa cố gắng thích nghi với thân phận của nguyên chủ, cao giọng đáp: "Con ra đây!"

Cơ thể cậu bật dậy khỏi giường bằng động tác "cá chép quẫy đuôi" theo thói quen, vừa ngồi thẳng dậy tim Thụy Hòa đã đập thịch một cái, đây cũng là cảm xúc theo quán tính của nguyên chủ. Quả nhiên, dưới tầng truyền lên tiếng mắng: "Muốn chết à! Bảo mày động chân động tay nhẹ một chút mà cứ không nghe lời! Có ngày làm sập sàn nhà thì tự đi mà sửa!"

Giọng nữ sắc nhọn cao vυ"t, đó là Ngô Mỹ Phương, mẹ của nguyên chủ.

Thụy Hòa hít sâu một hơi, cẩn thận trèo xuống gác xép.

Gia đình nguyên chủ có sáu miệng ăn, sống trong một căn nhà cấp bốn cũ kỹ rộng 50 mét vuông. Phòng ngoài vừa là phòng khách, phòng bếp, phòng vệ sinh kiêm luôn phòng ăn; phòng trong là phòng ngủ kết hợp chỗ xem tivi với hai chiếc giường cho cha mẹ Liễu và con trai út ở. Người ta lại ngăn phòng trong ra một gác xép nhỏ, vì có gác xép nên phòng trong lúc nào cũng tối tăm mù mịt. Gác xép gần như chạm sát trần nhà, không kê được giường nên chỉ có thể trải chiếu trúc để nằm ngủ. Mùa hè nóng như cái lò, mùa đông lạnh như hầm băng, thật sự không phải là một nơi ở tốt.

Lại vì đã ngăn gác xép quá lâu, ván gỗ đã cũ, chỉ cần giẫm nhẹ là kêu kẽo cà kẽo kẹt, lúc ngủ trở mình cũng tạo ra tiếng ồn không dứt.

Kinh tế không dư dả, áp lực cuộc sống cùng nơi ở chen chúc chật chội khiến Ngô Mỹ Phương không thể kìm được tính khí nóng nảy.

Sau khi xuống nhà, Thụy Hòa lách qua đống đồ đạc lộn xộn đi ra phòng ngoài. Một chiếc bàn vuông bình thường đã bày sẵn, cha của nguyên chủ là Liễu Vệ Hà đã ngồi trên ghế đợi cơm. Ngô Mỹ Phương quay đầu thấy Thụy Hòa, khó chịu nói: "Nhanh chân đi lấy bát đũa đi, anh mày cũng sắp về rồi, còn em trai mày đâu?"

"Con không biết, nó ra ngoài từ sớm rồi."

Cha mẹ Liễu đều có công việc riêng. Liễu Vệ Hà trông nom mảnh đất tự cấp của gia đình để trồng rau bán kiếm sống. Ông là người trời sinh bảo thủ, không giỏi giao tiếp, Ngô Mỹ Phương đã không ít lần mắng ông là đồ vô dụng. Chồng không gánh vác được thì Ngô Mỹ Phương tự xắn tay áo lên làm. Bà thuê một sạp bán cá ở chợ, là người đàn bà bán cá đanh đá có tiếng trong thôn. Bởi vì cần cù, chịu khó lại không ngại khổ nên việc làm ăn khá tốt, mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do một tay bà nắm giữ.

"Hôm nay thứ Bảy, nó không ở nhà làm bài tập mà chạy đi đâu rồi. Ngoài kia nắng thế, có gì hay mà chơi." Ngô Mỹ Phương tức giận nói, nhưng phần lớn trong đó là sự quan tâm.

Thụy Hòa im lặng lấy bát đũa trong tủ đi khử trùng. Ngô Mỹ Phương lần lượt bưng thức ăn ra: một đĩa thịt kho tàu, một đĩa rau muống xào tỏi, canh đậu với đầu cá, trong chảo còn đang chiên bánh hẹ. Ngô Mỹ Phương không đợi nổi nữa: "Sao vẫn chưa về?" Rồi sai con trai thứ ra đầu ngõ xem thử.

Giữa trưa hè nắng gắt, Thụy Hòa đứng dưới hiên nhà tránh nắng, ánh mắt nửa khép hờ xem xét tình cảnh bây giờ của mình.

Nguyên chủ là Liễu Tòng Võ, sinh năm 1990, năm nay 14 tuổi, lúc này đang là năm 2004. Cha mẹ là Liễu Vệ Hà, Ngô Mỹ Phương, trên có anh cả Liễu Tòng Văn 15 tuổi đang học lớp 9, dưới có em trai Liễu Tòng Bân 12 tuổi đang học lớp 6.

Gia cảnh bình thường, hay đúng hơn là khá nghèo túng.

Liễu Tòng Võ là con thứ, trên có anh cả chỉ cách một tuổi, dưới có em út cách hai tuổi. Vì là con út nên em trai đương nhiên được cha mẹ yêu chiều, đặt tên là "Bân", vừa có "Văn" vừa có "Võ"*, nghe như lấn át cả hai anh trai. Hơn nữa ngay từ lúc bốn, năm tuổi, cậu bé đã bộc lộ sự thông minh lanh lợi hơn người, bắt đầu đi học từ năm bảy tuổi, giờ đang học lớp 6, kỳ nào cũng đứng nhất lớp, có khi còn đứng nhất khối, mang về cho cha mẹ biết bao vinh dự, giấy khen dán đầy tường... Trước kia dưới chân tường vốn dán vài tờ giấy khen ít ỏi của Liễu Tòng Võ và Liễu Tòng Văn. Theo lời giáo viên ở trường nói, với thành tích này thì Liễu Tòng Bân rất có hy vọng đỗ vào trường trung học thực nghiệm trọng điểm.

*Chữ Bân trong tên của Liễu Tòng Bân là 斌, trong đó vừa có bộ 文 (Văn), vừa có bộ 武 (Võ).

Anh cả Liễu Tòng Văn học hành cũng khá, thành tích trung bình. Thực tế thành tích của nguyên chủ chỉ kém Liễu Tòng Văn một chút, dù sao đầu óc thông minh không phải hàng bán sỉ, nhà họ Liễu có được một "mầm non" học hành như Liễu Tòng Bân đã là tổ tiên phù hộ lắm rồi.

Và mục tiêu nhiệm vụ lần này là người ủy thác muốn trở thành một đại minh tinh ai ai cũng biết. Thụy Hòa thấy hơi phiền não: "Đại minh tinh sao..."

Có thể nói, ở thế giới nhiệm vụ trước, cả đời cậu đều ở trong đại học Bách Dương, làm nghiên cứu, viết sách. Giờ bảo cậu đi làm đại minh tinh? Đột ngột như thế thật sự hơi làm khó cậu. Cậu không xa lạ gì với giới nghệ sĩ, ở nửa đời sau của cậu, làng giải trí phát triển bùng nổ, các tác phẩm đa dạng cứ ra đời liên tục, hết lớp nghệ sĩ ngôi sao này đến lớp khác đua nhau khoe sắc vô cùng náo nhiệt.

Tại sao người ủy thác lại có nguyện vọng như vậy? Chuyện này phải nói từ trải nghiệm cuộc đời của nguyên chủ.

Khi Thụy Hòa xem lại ký ức lúc nãy, cậu đã nắm ngay được bước ngoặt trong cuộc đời nguyên chủ.

Nhìn sơ qua, có vẻ là vì năm lớp 9, điểm thi vào cấp ba của cậu ta quá kém, ngay cả trường công lập bình thường nhất với mức điểm chuẩn thấp nhất ở gần đó cũng không đỗ, thế là phải bắt đầu đi làm thuê.

Nhìn kỹ lại, thực chất là thành tích của nguyên chủ đã tuột dốc không phanh từ năm lớp 8. Nguyên nhân tuột dốc có rất nhiều như sự xao động tuổi dậy thì, sự thờ ơ của cha mẹ hay thiếu định hướng đã khiến cậu thiếu niên đang ở độ tuổi cần sự quan tâm nhất ấy đi sai đường. Cậu ta bắt đầu dùng cách cực đoan để thu hút sự chú ý của cha mẹ: "Nếu anh cả và em út học giỏi, vậy mình sẽ học dở, như vậy chắc chắn cha mẹ sẽ phải quan tâm đến mình nhiều hơn?"

Nhưng Liễu Vệ Hà không phải kiểu người biết quan tâm tinh tế, trạng thái sống thường ngày của ông là vùi đầu làm việc, lúc rảnh rỗi hút vài hơi thuốc xem "Tây Du Ký", thế là đời đủ mãn nguyện rồi. Còn về suy nghĩ của con cái? Chẳng phải có cơm ăn rồi sao, có bị đói đâu, còn muốn gì nữa?

Còn Ngô Mỹ Phương, bà quá bận và quá mệt. Việc quán xuyến trong ngoài mang lại cho bà địa vị làm chủ trong nhà, nhưng cũng khiến bà phải chịu áp lực nặng nề, làm gì có tâm trí mà để ý đến sức khỏe tâm lý của con trai? Hơn nữa, chẳng phải có cái ăn là tốt rồi sao? Nhà nghèo đều nuôi con như thế cả. Vì con trai lớn học lớp 9 sắp thi cấp ba, con út sắp thi chuyển cấp lên lớp 6 nên bà mới dành nhiều thời gian quan tâm hơn một chút.

Kẹp ở giữa là đứa con thứ đang học lớp 8 với thành tích bình thường, dường như không cần quan tâm đặc biệt làm gì.

Vì nhất thời hờn dỗi, thành tích học tập của nguyên chủ Liễu Tòng Võ ngày càng sa sút, thi chuyển cấp ba bết bát vô cùng. Sau khi tốt nghiệp cấp hai, cậu vào nhà máy làm thuê, mãi cho đến năm mười tám tuổi mới nảy ra ý định học lấy một cái nghề. Đầu tiên học học nghề trong một tiệm cắt tóc, mất gần mười năm mới thành nghề, trở thành một "thợ chính" có thể đứng tiệm độc lập.

Lúc đó, anh cả Liễu Tòng Văn đã tốt nghiệp đại học được sáu, bảy năm, ở lại thành phố lớn làm việc, kết hôn. Lúc về quê ăn Tết còn mang theo cả gia đình, mặc vest đi giày da, phong thái tinh anh. Còn em út Liễu Tòng Bân, sau khi tốt nghiệp đại học thì đang học cao học, học vấn thành đạt, sắp tốt nghiệp, toàn thân toát lên khí chất của người trí thức, tương lai rộng mở, khiến nguyên chủ nhìn mà cảm thấy tự ti vô cùng.

Mọi người đều nói nhà họ Liễu thật có phúc, sinh được ba con trai, anh cả và em út đều thành đạt, sau này tha hồ hưởng phúc.

Riêng đứa con thứ, người ta chỉ có thể khen được một câu hiếu thảo, dù sao chỉ có mình cậu ta ở nhà phụng dưỡng cha mẹ.

Liễu Tòng Võ càng thêm mờ mịt, dường như tương lai của anh cả và em trai đều sáng lạn đáng mong chờ, còn tương lai của cậu thì lại xám xịt, nhìn một cái là thấy đáy. Trong lúc Liễu Tòng Võ đang làm việc ở tiệm tóc, có một khách quen đến làm đầu đã nói cô ấy muốn lên tỉnh thành tham gia vòng sơ tuyển của một cuộc thi ca hát. Những năm đó, các chương trình sống còn mọc lên như nấm, khán giả xem hết cái này lại đến cái nọ, gần như xem không xuể. Đối với những người bình thường, những cuộc thi đó là cơ hội tốt để nổi tiếng, được lên tivi.

Liễu Tòng Võ đột nhiên động lòng. Cậu ta nhớ lại giấc mơ làm minh tinh khi xem tivi hồi nhỏ...

"Tiểu Võ."

Thụy Hòa ngẩng đầu, Liễu Tòng Văn đang đạp xe dừng lại nhìn cậu.

"Em đợi anh à? Đi thôi, về nhà."

"Vâng, mẹ bảo em ra đón anh." Thụy Hòa nhìn ra đầu ngõ: "Anh đi đường có thấy tiểu Bân không?"

"Không thấy."

Hai anh em im lặng đi về nhà. Liễu Tòng Văn là người hiếu thắng, năm nay vừa lên lớp chín, anh ấy đã bắt đầu chuẩn bị cho kỳ thi lên cấp ba vào năm sau, sáng sớm thứ Bảy đã chạy sang nhà bà nội học bài. Mẹ của Liễu Vệ Hà là bà Đường, năm nay gần sáu mươi tuổi, sau khi chồng mất vào năm kia thì sống một mình, trong nhà rất yên tĩnh, thích hợp để đọc sách.

Sau khi vào nhà, bánh hẹ đã được chiên xong, thơm nức mũi. Ngô Mỹ Phương vội giục con trai: "Mau lại ăn cơm đi. Bà nội đâu, không sang à?"

"Bà sang nhà bác cả ăn cơm rồi mẹ ạ." Tuy bà cụ Đường ở riêng nhưng thường sang nhà con trai cả ăn cơm, ít khi sang nhà con thứ.

"Còn em mày đâu? Mười hai giờ rồi mà chưa thấy mặt." Ngô Mỹ Phương vừa lẩm bẩm vừa xới cơm.

Thụy Hòa lẳng lặng ăn cơm, ăn được một nửa thì Liễu Tòng Bân về. Cậu thiếu niên chơi đến nỗi mồ hôi đầm đìa, cười hì hì trước những lời cằn nhằn trách móc của Ngô Mỹ Phương, chẳng thèm để tâm. Ăn xong, Thụy Hòa ngoan ngoãn đi rửa bát. Liễu Tòng Văn nói: "Con sang nhà bà nội đây."

Hơn một giờ chiều, vợ chồng Liễu Vệ Hà đi ngủ trưa, Thụy Hòa cũng ngủ trên gác xép. Liễu Tòng Bân tràn trề năng lượng, sớm đã chạy đi chơi tiếp. Cậu bé rất thông minh, là mầm non học hành bẩm sinh, chẳng cần phải học hành cực khổ làm gì.

Thụy Hòa cũng không rảnh rỗi, cậu không ngừng sắp xếp lại ký ức của nguyên chủ. Cậu phải tìm ra sự liên hệ và khác biệt giữa thế giới này và thế giới nhiệm vụ trước.

Thế giới này có rất nhiều điểm khác biệt so với thế giới khác. Ví dụ như tên của vài vị lãnh đạo tối cao của quốc gia trong ký ức nguyên chủ không giống với thế giới trước. Năm ngoái có một trận động đất lớn xảy ra ở một tỉnh phía Tây Nam, ở thế giới trước cũng không có chuyện này.

Một vài kiến thức lịch sử thông thường trong ký ức nguyên chủ cũng khác với những gì Thụy Hòa đã học trước đây.

Đáng tiếc bây giờ trong tay cậu không có điện thoại hay máy tính, không thể tra cứu thêm thông tin.

Tuy nhiên Thụy Hòa đã xác định được thế giới này tách biệt với thế giới trước, sau này cậu làm gì cũng phải cẩn thận hơn, không được làm ra chuyện khiến người ta nghi ngờ. Trước khi hoàn toàn nắm rõ tình hình của thế giới này, cẩn thận bao nhiêu cũng không thừa.

"Việc quan trọng nhất bây giờ là học nốt hai năm cấp hai, thi đỗ vào một trường cấp ba tốt." Thụy Hòa tính toán cẩn thận: "Nếu muốn làm đại minh tinh thì mình nên đi theo con đường ca hát hay diễn xuất đây?" Nghĩ đến đây cậu lại thấy đau đầu.

Dù là con đường nào thì cũng phải bắt đầu từ việc trở nên nổi tiếng. Lại còn phải nổi tiếng đến mức "ai ai cũng biết", vậy chắc chắn phải có những tác phẩm đi sâu vào lòng người, khiến khán giả ấn tượng khó phai. Ví dụ như bộ phim truyền hình Tây Du Ký cũng có ở thế giới này, thực sự là một bộ phim truyền hình kinh điển, xem mãi mà không chán. Hay là hát một ca khúc có độ phổ biến rộng khắp?

"Tiểu Điền từng nói, minh tinh cần độ hot." Thụy Hòa nhớ lại lời một cậu sinh viên trước đây từng nói. Cậu ấy bảo, có đại minh tinh nào mà không treo tên trên hot search mạng xã hội mỗi ngày đâu chứ? Sự hiện diện phải cực kỳ mạnh mẽ.

Thụy Hòa không biết bản thân mình có năng khiếu diễn xuất hay ca hát hay không.

"Thôi bỏ đi, cứ học bài trước đã."

Cuối cùng cậu tạm gác chuyện này sang một bên, dù sao cũng mới học lớp tám, vẫn còn sớm. Bất kể là diễn xuất hay ca hát, Thụy Hòa đều định thi vào các trường nghệ thuật chính quy để được đào tạo và bồi dưỡng bài bản.

Hiện tại cậu đang ở trong tình trạng "mắt mù tai điếc", không có một đồng dính túi, chẳng biết đoàn làm phim nào ở đâu, hoàn toàn không có khả năng đi thử vai quần chúng để mong chờ một màn "nổi tiếng từ thuở thiếu niên", hay bắt xe đi tham gia các cuộc thi tài năng được.

... Mà cho dù có đi, cậu cũng đâu biết diễn.

Việc cấp bách bây giờ là phải xem qua một lượt sách giáo khoa lớp tám vừa phát để xem trình độ giáo dục ở thế giới này thế nào.

Thụy Hòa bỏ ra hai ngày để lật xem sách cấp hai, thậm chí cậu còn lật lại đống sách cấp một cũ trong nhà và sách lớp chín của Liễu Tòng Văn, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. May mà thế giới có thay đổi thế nào thì 1 + 1 cũng không thể bằng 3. Còn về những điểm khác biệt trong Lịch sử, Ngữ văn, thi ca hay các danh nhân cổ đại thì cũng không thành vấn đề, học thuộc lại là được.

Thứ Hai nhanh chóng đến, Thụy Hòa đeo cặp sách lên đường đi học.