Chương 9

“Đương nhiên rồi! Cả giới tu tiên đều biết Ma tôn tên đại ma đầu kia trời sinh tàn bạo, gϊếŧ người chẳng chớp mắt, đâu có giống Hồi Chu chàng, vừa hiền lành lại vừa chu đáo.”

Ma tôn Quân Ly chính là boss phản diện lớn nhất trong truyện, ban đầu hắn là sư huynh đồng môn của nam chính, thiên phú cực cao, còn được định trước sẽ là tông chủ kế nhiệm của Thiên Nguyên Tông.

Vốn dĩ hắn là một nhân vật vượt trội hơn hẳn nam chính, nhưng chẳng hiểu sao sau đó lại đột nhiên phản bội sư môn, biến thành đại ma đầu gϊếŧ người như ngóe.

Theo mô tả trong sách, Quân Ly có một khuôn mặt vô hại với người lẫn vật, nhưng tính tình lại cực kỳ hung tàn, thích gϊếŧ chóc bừa bãi, thậm chí còn suýt nữa diệt sạch cả môn phái nam chính, là một đại phản diện bệnh kiều điển hình.

Nghĩ đến đây, Cố Y Nhiên không khỏi có chút may mắn. May mà tối hôm đó lúc nàng đi nhặt nam chính, không đυ.ng trúng tên đại ma đầu Ma tôn kia, nếu không e rằng cái mạng nhỏ của nàng giờ này đã chẳng còn.

Đúng lúc nàng còn đang suy nghĩ miên man thì lực đạo trên cằm nàng bỗng dưng mạnh lên, ép nàng phải quay về thực tại.

Trên mặt Quân Ly rõ ràng vẫn đang mang ý cười, nhưng nụ cười của hắn lại chẳng thể chạm tới đáy mắt, ngược lại còn khiến Cố Y Nhiên có cảm giác hắn đang không vui.

Rõ ràng vừa rồi nàng đã ra sức vuốt mông ngựa cho hắn rồi mà.

“Vậy nàng thử nói xem, phải dạy dỗ hắn thế nào đây?”

“Đương nhiên là đánh hắn tan tác tơi bời, sau đó phong ấn hắn lại, khiến hắn không thể tiếp tục làm loạn nữa.”

Trong truyện, kết cục cuối cùng của Quân Ly chính là bị nam chính phong ấn. Nam chính nhờ vậy mà vang danh khắp thiên hạ, kế nhiệm chức vụ tông chủ của Thiên Nguyên Tông, sau đó lại còn cưới nữ chính làm vợ, đạt được viên mãn cả về sự nghiệp lẫn tình yêu.

“Phong ấn à?”

“Cũng là một cách không tồi.”

Quân Ly cuối cùng cũng buông lỏng cằm Cố Y Nhiên. Nàng vừa đau đớn xoa xoa cằm mình thì bỗng nhiên phát hiện, trên khuôn mặt Quân Ly thoáng hiện lên một nụ cười khát máu.

Điều này hoàn toàn khác xa với dáng vẻ chính nhân quân tử của nam chính được mô tả trong truyện.

Nhưng còn chưa kịp nhìn kỹ thì bên ngoài cửa phòng bỗng truyền tới một tràng tiếng gõ cửa.

“Cộc cộc cộc!”

“Y Nhiên tỷ tỷ, tỷ có ở trong đó không?”

Bên ngoài cửa vang lên một giọng nữ.

Mặc dù Cố Y Nhiên vừa mới tới đây, chẳng quen biết ai, nhưng khi nghe thấy cách xưng hô quen thuộc này, trong lòng nàng lại không nhịn được hơi kích động.

Tới rồi, tới rồi! Nữ phụ đầu truyện đã lên sân khấu rồi đây!

Cố Y Nhiên mở cửa liền thấy có một nữ tử vận xiêm y màu vàng nhạt đang đứng bên ngoài. Dung mạo nàng ta nhu nhược, nhìn qua liền khiến người ta không tự chủ được sinh ra lòng muốn che chở.

“Muội là... Muội muội Tâm Nhụy à?”

Cố Y Nhiên thử dò hỏi một câu.

Diệp Tâm Nhụy đứng trước mặt nàng lập tức nở một nụ cười ngọt ngào: “Hai ngày nay Y Nhiên tỷ tỷ đang làm gì thế ạ? Không phải tỷ đã nói sẽ dạy muội tu luyện sao? Chẳng lẽ tỷ quên mất rồi ư?”

“Không... không quên đâu! Chỉ là hai ngày này ta có chút việc bận nên trì hoãn, hay là muội chờ một thời gian nữa rồi hãy đến tìm ta nhé?”

Cố Y Nhiên rất là bối rối. Nàng vừa mới xuyên tới đây, chính mình còn chưa rõ cách tu luyện ra sao, bảo nàng đi dạy người khác thì thật sự là làm khó nhau quá rồi.

Bây giờ nàng chỉ muốn kiếm đại một lý do, tạm thời ứng phó cho qua chuyện.

“Nhưng rõ ràng tỷ đã đồng ý rồi mà, Y Nhiên tỷ tỷ không thể nói lời không giữ lời đâu nhé.”

Diệp Tâm Nhụy là kiểu người chưa đạt được mục đích thì tuyệt đối không chịu bỏ qua. Nàng ta phải khó khăn lắm mới tìm được một người bằng lòng dạy mình tu luyện, dĩ nhiên sẽ không dễ dàng bỏ cuộc như vậy.

“Ta...”

Ngay lúc Cố Y Nhiên còn chưa biết trả lời thế nào thì phía sau bỗng vang lên tiếng thuốc sôi sùng sục, nàng chợt nhớ ra thuốc trong nồi còn đang sắc dở.

“Ấy! Thuốc ta sắc đã xong rồi!”

Cố Y Nhiên vội vàng xoay người lại chạy tới trước nồi thuốc, dập lửa xong lại cẩn thận rót thuốc vào trong chén.

“Y Nhiên tỷ tỷ bị ốm à?”

Diệp Tâm Nhụy theo sau Cố Y Nhiên bước vào phòng, vừa ngửi thấy mùi thuốc nồng đậm, nàng ta liền cau mày tỏ vẻ chán ghét rồi lùi về sau mấy bước.