Cố Y Nhiên vốn quen thức khuya, khó khăn lắm mới được ngủ một giấc ngon, vì vậy mà thức dậy cũng sớm hơn thường ngày rất nhiều.
Sau khi đứng dậy, nàng vô thức nhìn về phía giường, thấy Quân Ly trên giường vẫn đang nhắm nghiền hai mắt, nàng liền đảo đảo mắt vài vòng rồi lại lấy ra một chiếc bát và một thanh chủy thủ.
Thừa dịp người kia còn chưa tỉnh lại, tranh thủ rút máu trước đã.
Cố Y Nhiên tháo lớp băng vải trên cổ tay Quân Ly ra, cầm con dao nhỏ đo đạc, canh chỉnh trên cổ tay hắn một hồi lâu. Đến khi rốt cuộc cũng tìm được vị trí thích hợp, vừa chuẩn bị xuống tay thì con dao đã bị hai ngón tay thon dài kẹp chặt lại.
“Nàng định làm gì?”
Cố Y Nhiên bị dọa đến run cả tay, vừa ngẩng đầu lên thì chạm ngay vào đôi mắt đen láy kia.
Quân Ly không biết đã tỉnh từ bao giờ, đôi mắt sâu thẳm không chút gợn sóng ấy khiến Cố Y Nhiên lúng túng, không dám nhìn thẳng.
“Ta... ta làm vậy đều là vì lo cho chàng mà, Hồi Chu! Ta đang định rạch cổ tay lấy máu, dùng làm thuốc dẫn để sắc thuốc cho chàng, giúp chàng mau khỏe hơn.”
Cố Y Nhiên bắt đầu nhập vai diễn sâu, vươn cổ tay ra, giả bộ như đang chuẩn bị tự cắt chính mình, đồng thời cũng thỉnh thoảng liếc nhìn Quân Ly, cẩn thận quan sát sắc mặt hắn.
“Vậy sao?”
Hai ngón tay đang kẹp lấy lưỡi dao của Quân Ly bỗng nhiên buông lỏng, hắn cũng chậm rãi ngồi dậy, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua vết dao trên cổ tay mình, rồi lại dừng trên người Cố Y Nhiên.
“Nếu đã như vậy, vậy thì nàng cứ cắt đi.”
Hả?
Diễn biến thế này hình như có gì đó sai sai?
Cố Y Nhiên trừng mắt nhìn Quân Ly, hoàn toàn không tin nổi câu này lại là do hắn nói ra.
Nam chính trong truyện, tuy rằng sau này ngược nữ chính tơi bời, nhưng trước khi nảy sinh hiểu lầm, hắn đối với nữ chính luôn rất tốt cơ mà!
Cố Y Nhiên nhớ rõ rằng trong sách, sau khi phát hiện nữ chính dùng máu của chính mình làm thuốc dẫn, nam chính vô cùng đau lòng, thậm chí còn lấy ra rất nhiều đan dược quý hiếm giúp nữ chính bồi bổ cơ thể.
Nhưng nam chính bây giờ là sao đây?
Không ngăn cản nàng thì thôi đi, trên mặt thậm chí còn mang theo một biểu cảm như đang hóng chuyện vui.
Cố Y Nhiên cầm con dao, nhất thời chẳng biết làm sao mới tốt.
Nàng đương nhiên không nỡ tự cứa cho mình một nhát, nhưng lời nói hào hùng vừa rồi lại khiến nàng không biết làm thế nào để xuống đài cho đỡ mất mặt.
Trong tình thế cấp bách, Cố Y Nhiên bỗng nhiên nảy ra sáng kiến, giả vờ như tay bị người khác đập trúng, lập tức buông lỏng ngón tay, chủy thủ theo đó tuột khỏi lòng bàn tay rơi xuống.
Cố Y Nhiên thuận thế ôm lấy cánh tay Quân Ly: “Hồi Chu, vì sao chàng lại ngăn ta? Ta bị thương một chút thì có sao đâu. Chỉ cần vết thương của chàng mau chóng lành lại thì cho dù để ta phải chảy máu đến chết, ta cũng cam tâm tình nguyện!”
Cố Y Nhiên dùng hết khả năng diễn xuất cả đời, nói năng đến mức xúc động nghẹn ngào.
Nàng không tin đến nước này rồi mà nam chính vẫn còn thờ ơ được.
Nhưng khi nàng ngẩng đầu lên, trên khuôn mặt Quân Ly lại chẳng có lấy một chút cảm động nào. Ngay cả cánh tay nàng đang ôm chặt cũng bị hắn rút ra trong lúc nàng còn đang ngây người.
Ngay sau đó, con dao đó lại một lần nữa được đưa đến tay nàng. Một ngón tay thon dài, chuẩn xác lướt qua vị trí động mạch của nàng.
“Cắt chỗ này hiệu quả sẽ tốt hơn đấy.”
Xúc cảm lạnh lẽo ấy khiến Cố Y Nhiên có cảm giác như bị rắn độc trườn qua. Bàn tay nàng run lên một chút, sau đó không chút do dự ném luôn thanh chủy thủ xuống dưới gầm giường, rồi lập tức nhào tới ôm chặt lấy hai tay Quân Ly, đề phòng hắn lại lấy ra thêm con dao nào khác.
“Ta biết ngay là chàng không nỡ để ta bị thương mà! Đều tại Ma tôn, cái tên ma đầu đó, đã làm chàng bị thương nặng như vậy. Chờ đến khi chàng khỏe lại thì nhất định phải dạy dỗ hắn một trận thật đau vào đấy nhé!”
Cố Y Nhiên cúi đầu, trong lòng càng thêm hoảng hốt, chỉ sợ Quân Ly sẽ vạch trần lời nàng nói.
“Nàng biết Ma tôn à?”
Bàn tay thon dài của hắn rút ra khỏi vòng ôm của nàng, rồi lại bóp lấy cằm nàng ép nàng ngẩng đầu lên.
Trong đôi mắt Quân Ly lúc này nàng nhìn thấy rõ một tia hứng thú.
Điều này khiến trong lòng Cố Y Nhiên cũng trở nên vui vẻ.