Nụ cười trên mặt Quân Ly hoàn toàn biến mất, ánh mắt cũng trở nên lạnh lẽo vô cùng. Hắn vừa nâng tay lên định bóp lấy cổ Cố Y Nhiên, nào ngờ tay vừa vươn ra, hắn liền cảm thấy lửa giận công tâm, khóe miệng trào ra một dòng máu tươi, ngay sau đó liền trực tiếp hôn mê bất tỉnh.
“Nhóc con, ta còn không trị nổi ngươi sao.”
Cố Y Nhiên lập tức buông Quân Ly ra, tiện tay phủi phủi bụi bặm vốn chẳng hề tồn tại trên người mình, sau đó hài lòng bước tới bên bàn sách, lấy giấy bút ra.
Nàng chấm bút lông vào mực, sau đó thử viết vài nét lên giấy.
Điều thần kỳ là nàng lại có thể viết chữ bằng bút lông một cách vô cùng trôi chảy, cứ như thể bản thân nàng vốn đã biết viết vậy.
Việc này khiến Cố Y Nhiên vui mừng khôn xiết. Nhân lúc ký ức vẫn còn rõ ràng, nàng vội vàng ghi hết tất cả những việc sẽ xảy ra trong tương lai lên giấy, phòng khi sau này quên mất.
Cố Y Nhiên viết liên tục suốt cả một ngày trời, mới miễn cưỡng ghi lại được những tình tiết quan trọng.
Đến khi nàng bỏ bút xuống thì sắc trời đã tối từ lúc nào. Còn Quân Ly trên giường thì vẫn đang hôn mê, không có chút dấu hiệu tỉnh lại nào cả.
May mà cạnh cửa sổ còn có một chiếc giường nhỏ, đủ cho nàng tạm nghỉ ngơi qua loa.
Đối với một nhân viên văn phòng quen lười biếng như nàng, hôm nay quả thực đã tiêu hao không ít thể lực. Cố Y Nhiên vừa đặt lưng xuống giường, thậm chí còn chưa kịp dập tắt nến, liền chìm vào giấc ngủ sâu.
Nhưng chỉ chốc lát sau, một cơn gió lạnh âm u thổi vào, tức thì dập tắt ngọn nến, cả căn phòng chìm vào bóng tối.
Trong bóng đêm, một bóng dáng cao ráo như quỷ mị chậm rãi bước tới bên cửa sổ, cuối cùng dừng lại trước mặt Cố Y Nhiên đang ngủ say.
Khóe môi Quân Ly cong lên một nụ cười, nhưng đôi mắt lại chẳng có chút hơi ấm nào. Khí tức đáng sợ tỏa ra từ hắn thậm chí khiến lũ côn trùng ngoài cửa sổ cũng phải ngừng cả tiếng kêu.
Khoảnh khắc hắn nâng tay lên, một luồng khí đen quấn quanh lòng bàn tay. Đợi khí đen tan đi, trong tay hắn đã xuất hiện một thanh loan đao nhỏ ngắn nhưng sắc bén.
“Mạnh Hồi Chu, hôm nay bổn tọa sẽ gửi ngươi một phần đại lễ.”
Ngón tay thon dài của hắn khẽ lướt qua lưỡi đao sắc bén. Theo một tia sáng lạnh lóe lên, thanh loan đao liền lao vυ"t đi, nhắm thẳng vào cổ Cố Y Nhiên.
Cố Y Nhiên trong giấc ngủ vẫn chẳng hề nhận ra nguy hiểm đang tới gần, nàng vẫn ngủ ngon lành như trước.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc thanh loan đao sắp sửa chạm vào người nàng, giống như bị một lực cản vô hình tác động, nó lập tức đổi hướng quay ngược trở lại tay Quân Ly, rồi hóa thành một luồng khói đen tan biến trong lòng bàn tay hắn.
Trên khuôn mặt vốn luôn ra vẻ điềm tĩnh ấy bỗng xuất hiện thêm vài phần hung ác.
Hắn trực tiếp đưa tay lên bóp lấy cổ Cố Y Nhiên, nhưng khoảnh khắc ngón tay hắn chạm vào làn da nàng, Quân Ly chợt phát hiện bản thân mình hoàn toàn không thể xuống tay.
Thân thể hắn dường như đang vô thức ngăn cản hắn làm tổn thương Cố Y Nhiên.
Quân Ly cau chặt mày, ngón tay ngày càng siết mạnh hơn, nhưng lực cản vô hình kia cũng càng lúc càng mạnh, thậm chí còn có dấu hiệu phản phệ trở lại.
Một lát sau, Quân Ly đột nhiên buông tay ra, đồng thời nhẹ nhàng ma sát mấy đầu ngón tay. Trong đôi mắt luôn lạnh băng kia giờ lại xuất hiện chút hứng thú.
“Bổn tọa lại không thể làm hại ngươi, thật là thú vị.”
L*иg ngực Quân Ly khẽ rung động, vừa cười vừa lau đi vết máu tươi nơi khóe môi. Thế nhưng ánh mắt hắn từ đầu đến cuối vẫn luôn rơi xuống khuôn mặt an tĩnh khi ngủ của Cố Y Nhiên.
Vị hôn thê ư?
Nếu đã không thể gϊếŧ được, vậy thì dạy hư nàng là được rồi.
Dù sao thì cái trò giả vờ đạo mạo nhưng bên trong xấu xa, hắn thật sự rất quen thuộc.
Ánh mắt Quân Ly nhìn ra ngoài cửa sổ, trong đôi mắt cũng nhiều thêm vài phần lạnh lẽo.
Mạnh Hồi Chu, đến lúc đó ngươi sẽ ứng phó như thế nào đây?
Ánh trăng dần bị mây mù che khuất, bóng dáng của Quân Ly cũng từ từ bị bóng tối nuốt chửng.
Đợi đến khi ánh trăng một lần nữa xuyên qua cửa sổ chiếu vào trong phòng, bóng dáng hắn đã biến mất không thấy đâu nữa.