Nhưng ở nơi không có điện thoại thế này, việc chờ đợi bỗng trở nên dài dằng dặc và thật vô vị.
Cố Y Nhiên trợn mắt ngẩn người, chán nản đếm từng chú chim nhỏ bay ngang ngoài cửa sổ.
Chẳng biết đã qua bao lâu, ngay lúc Cố Y Nhiên đang buồn ngủ díp cả mắt, thì trên giường bỗng truyền đến tiếng động nhỏ.
Kinh nghiệm nhiều năm "trốn việc" giúp nàng lập tức tỉnh táo, vội vàng cầm lấy khăn tay, đưa tới bên giường lau mặt cho nam chính.
“Hồi Chu, cuối cùng chàng cũng...”
Khăn tay còn chưa kịp chạm vào mặt nam chính, Cố Y Nhiên đã đối diện ngay với một đôi mắt lạnh thấu xương.
Không rõ có phải ảo giác của nàng hay không, nhưng nàng dường như còn thấy được một tia sát ý trong đôi mắt ấy.
Ánh mắt này dường như không giống ánh mắt mà nam chính nên có thì phải?
Động tác của Cố Y Nhiên chợt khựng lại, ngay khi nàng còn đang do dự có nên tiếp tục lấy lòng nữa hay không thì đột nhiên một luồng sát khí mạnh mẽ ập tới, đánh thẳng trúng vào ngực nàng, hất văng nàng ra xa mấy mét.
Sau khi đứng vững lại, Cố Y Nhiên ôm ngực, trong lòng đã bắt đầu chửi thầm.
Được lắm nam chính, dám ra tay đánh nữ chính cơ đấy, cái bàn giặt đồ này ngươi nhất định phải quỳ rồi!
Tuy rằng trong lòng thầm mắng mỏ không ngừng, nhưng vừa ngẩng đầu lên, nàng lập tức chuyển sang vẻ mặt lấy lòng nịnh nọt.
Dưới ánh mắt chăm chú của Cố Y Nhiên, nam chính từ từ ngồi dậy, vết máu trên người cũng theo đó mà tan biến. Những ngón tay thon dài xoa nhẹ lên trán, mái tóc đen nhánh xõa xuống bờ vai, nhưng trên mặt lại đầy vẻ hung dữ khó gần.
Không ngờ nam chính này còn có chứng cáu kỉnh khi thức dậy cơ à.
Sau khi âm thầm khịa một câu, Cố Y Nhiên liền kích động lao tới, ôm chặt lấy cánh tay nam chính.
“Hồi Chu, cuối cùng chàng cũng tỉnh rồi! Chàng không biết ta đã lo lắng cho chàng biết bao nhiêu đâu!”
“Hồi Chu?”
Một giọng nói lạnh nhạt pha chút ý vị vang lên, khiến sống lưng Cố Y Nhiên bỗng nhiên lạnh toát. Cánh tay đang bị nàng ôm chặt cũng từ từ rút ra, ngay sau đó bàn tay kia bỗng dưng nâng lên, bóp mạnh lấy cằm nàng, ép nàng phải ngẩng đầu lên.
Ngay sau đó, nàng liền thấy nam chính vốn được miêu tả trong sách là ôn nhuận như ngọc, hòa nhã dễ gần, giờ đây lại đang nhìn nàng bằng ánh mắt như đang đánh giá một món đồ vật, hơn nữa khóe môi hắn còn nhếch lên một nụ cười thoạt nhìn hiền từ, nhưng thực chất lại đầy vẻ đáng sợ.
Đây... đây thật sự là nụ cười mà một nam chính nên có sao?
“Hồi Chu, chàng quên rồi ư? Ta là Y Nhiên, vị hôn thê của chàng đây mà, chúng ta đã có hôn ước từ nhỏ rồi đó.”
Cố Y Nhiên lại ôm lấy cánh tay nam chính, âm thầm dùng sức, muốn cứu lấy chiếc cằm đáng thương đang bị hắn bóp chặt ra.
Nhưng cánh tay của nam chính lại chẳng chút suy chuyển, lực tay ở đầu ngón tay càng lúc càng mạnh, tựa hồ muốn nghiền nát cả xương cốt của nàng.
“Vị hôn thê?”
Lại là cái kiểu giọng điệu vừa khinh miệt, vừa mang theo vẻ hờ hững này, khiến Cố Y Nhiên sinh ra ảo giác rằng, mỗi lần nam chính mở miệng nói một câu, nàng lại tiến thêm một bước tới gần cái chết.
Trái tim Cố Y Nhiên run lên, nàng bắt đầu hoài nghi liệu người mà mình nhặt về có thật sự là nam chính hay không.
Nhưng ngay khoảnh khắc ánh mắt hai người giao nhau, vẻ âm u nơi đáy mắt nam chính bỗng dưng biến mất sạch sẽ, ngay cả nụ cười trên khuôn mặt hắn cũng trở nên dịu dàng hẳn.
Nhìn kỹ thì quả thực chẳng khác chút nào với nam chính ôn nhuận như ngọc trong sách, tựa như cảm giác nguy hiểm ban nãy chỉ là ảo giác của nàng mà thôi.
“Không sai, ta chính là Mạnh Hồi Chu.”
Quân Ly buông lỏng cằm Cố Y Nhiên ra rồi lại tựa người vào chiếc gối mềm sau lưng, đồng thời nhặt chiếc khăn tay mà Cố Y Nhiên đánh rơi bên cạnh giường, thong thả lau từng ngón tay.
Sắc trắng nhợt nhạt mang chút vẻ bệnh trạng và sắc hồng diễm lệ đan xen vào nhau, vô cớ tạo nên vài phần ám muội mờ ám.
Nhưng Cố Y Nhiên còn chưa kịp thưởng thức cảnh đẹp này, bởi vì bàn tay kia chính là bàn tay vừa mới chạm vào người nàng lúc nãy.
Hành động này đã đả kích nghiêm trọng lòng tự trọng của nàng.
Thừa dịp Quân Ly vừa lau xong tay, Cố Y Nhiên liền nhào tới ôm chặt lấy hắn, giọng nghẹn ngào: “Hức hức hức, cuối cùng ta cũng tìm được chàng rồi, Hồi Chu. Ta thật sự vui quá đi mất!”
Cảm nhận được cơ thể người trong lòng cứng đờ, Cố Y Nhiên lại nắm lấy tay áo Quân Ly, lau lau nước mắt vốn chẳng hề tồn tại của mình.
“Buông tay ra!”
Nụ cười dịu dàng trên mặt Quân Ly bắt đầu có dấu hiệu không giữ nổi nữa, một luồng sát khí mạnh mẽ cũng theo đó mà toát ra.
Nhưng Cố Y Nhiên đã chắc chắn hắn chính là nam chính, nên nàng chẳng sợ chút nào. Nàng không những không buông tay mà còn túm lấy ống tay áo hắn giả vờ lau nước mũi.
“Phụt!”
“Ngươi! Ngươi dám dùng bổn tọa...”