Sau khi tự lẩm bẩm một hồi, Cố Y Nhiên liền nắm lấy tay nam chính, quyết đoán vung dao, cứ thế rạch một đường lên cổ tay hắn.
Để phòng ngừa thuốc không đủ hiệu quả, nàng đặc biệt hứng hẳn một bát máu lớn, sau đó mới yên tâm băng bó vết thương trên cổ tay cho nam chính.
Chẳng bao lâu sau, Cố Y Nhiên đã sắc xong một bát thuốc nóng hổi, nàng quay lại bên giường, lúc này mới chăm chú quan sát nam chính.
Trước đây đọc truyện, nàng luôn chẳng thể hình dung nổi dung mạo nam chính ra sao. Nay nhìn thấy người thật, nàng mới cảm thấy câu miêu tả trong sách: “Dung mạo như ngọc, mày tựa mực vẽ” thật sự vô cùng chính xác.
Thậm chí khuôn mặt này còn đẹp hơn cả những gì miêu tả trong sách, là kiểu mỹ nam khiến một kẻ “bán mù chữ” như nàng cũng chẳng thể dùng lời nào mà hình dung ra được.
“Nhìn một khuôn mặt xinh đẹp như vậy, cũng có chút không nỡ ra tay.”
Giọng điệu Cố Y Nhiên hơi tiếc nuối, nhưng động tác tay thì không hề chần chừ chút nào. Nàng nhanh chóng bóp lấy cằm nam chính ép hắn há miệng ra, sau đó thô bạo đổ cả bát thuốc vào.
“Xong việc! Bắt đầu lười biếng thôi nào!”
Cố Y Nhiên tiêu sái đặt bát thuốc xuống, vừa ngồi xuống liền quen tay đưa ra sờ soạng chiếc bàn bên cạnh.
Thế nhưng nàng mò mẫm một lúc lâu vẫn không thấy gì cả.
Đến khi quay đầu nhìn chiếc bàn nhỏ trống không, nàng mới bừng tỉnh nhớ ra mình đã xuyên vào sách rồi, nơi này làm gì có điện thoại đâu.
Cố Y Nhiên thở dài một hơi, cả người cũng bắt đầu xụi lơ, như thể linh hồn và thể xác đã tách rời nhau vậy.
Nhưng chẳng được bao lâu, ánh mắt nàng lại không tự chủ được mà rơi xuống người nam chính.
Giờ phút này, trên người nam chính đầy vết máu, thoạt nhìn vô cùng chật vật.
Nàng nhớ rõ trong truyện, nữ chính sau khi đút thuốc cho nam chính uống xong, liền giúp hắn lau sạch cơ thể, rồi băng bó cẩn thận vết thương. Dưới sự chăm sóc chu đáo ấy, nam chính mới có thể tỉnh lại.
Cố Y Nhiên khẽ ngồi thẳng dậy, chỉ suy nghĩ một lát, liền quyết định từ bỏ làm chuyện vừa mệt lại chẳng được ai thấy như vậy.
Theo ý nàng, công việc nếu không làm trước mặt lãnh đạo thì coi như chẳng làm gì cả.
Nếu đã muốn lấy lòng nam chính, vậy chờ đến khi hắn tỉnh lại nàng chỉ cần diễn trò một chút là được, còn hiệu quả hơn hẳn việc âm thầm chăm sóc hắn.
Thế nên hiện tại nàng chỉ cần yên tâm nằm im, chờ nam chính tỉnh lại là xong.
Tuy nhiên, để có thể thể hiện ngay sự ân cần ngay khi hắn mở mắt, Cố Y Nhiên còn cố ý đem ghế chuyển tới bên giường, lại để sẵn một chiếc khăn tay ở bên cạnh, tiện cho nàng tùy lúc diễn trò.