Chương 4

Cố Y Nhiên phải tốn sức lực rất lớn mới mang được người kia về.

Nữ chính sống trong một căn nhà nhỏ bên hồ, cảnh sắc nơi đây quả thật không tệ. Một bên nhà là rừng trúc xanh mướt, một nửa căn nhà được xây nhô ra mặt hồ, mở cửa sổ ra là có thể nhìn thấy hồ sen nở rộ.

Tuy nhiên, bài trí trong phòng lại vô cùng đơn sơ, hơn nữa chỉ có đúng một chiếc giường.

Cố Y Nhiên chỉ do dự trong chốc lát, rồi nhanh chóng đặt nam chính lên giường.

Dù sao đem chuyện ngủ nghỉ ra so sánh với mạng sống, thì mạng sống vẫn quan trọng hơn cả.

Sau khi bận rộn xong xuôi, Cố Y Nhiên đã mệt tới mức ngay cả ngón tay cũng chẳng muốn nhúc nhích nữa. Nàng nằm bò bên giường, ngắm nhìn nam chính thêm một hồi.

Nam chính chắc sẽ không dễ chết như vậy đâu nhỉ, nàng tranh thủ ngủ một giấc ngắn cũng không sao đúng không?

Nghĩ thông suốt rồi, Cố Y Nhiên lập tức đứng dậy ngồi vật xuống chiếc ghế bành bên cạnh, vừa nhắm mắt liền ngủ một giấc say đến tối tăm trời đất.

Mãi đến khi một tia nắng chiếu lên mặt, nàng mới miễn cưỡng mở mắt ra.

Nàng cử động mấy cái tứ chi đau nhức, xác nhận nam chính trên giường vẫn còn hơi thở, sau đó mới mang theo giỏ trúc lên núi hái thuốc.

May mà bởi vì nữ chính trong truyện trùng tên với nàng, nên khi đọc bộ truyện này, Cố Y Nhiên đã đọc rất kỹ, vẫn còn nhớ rõ nữ chính đã hái những loại thảo dược nào.

Những thảo dược này cũng không khó tìm, chẳng mấy chốc, Cố Y Nhiên đã hái đủ tất cả.

Chỉ là đến khi sắc thuốc, nàng lại thấy khó xử.

Trong truyện, để thuốc nhanh chóng phát huy hiệu quả, nữ chính trực tiếp rạch cổ tay lấy máu mình làm thuốc dẫn, đem sắc chung với những loại thảo dược này, sau đó mới đút cho nam chính uống.

Mà nàng thì lại là một kẻ tham sống sợ chết, ngày thường nấu cơm lỡ cắt vào ngón tay thôi cũng phải kêu trời kêu đất nửa ngày, chứ đừng nói tới chuyện rạch cổ tay, nàng hoàn toàn không có lá gan ấy.

Nếu chẳng may cắt trúng động mạch chủ, chẳng phải nàng sẽ "tèo" ngay tại chỗ luôn sao?

Cố Y Nhiên cầm dao loay hoay đo thử trên cổ tay hồi lâu, cuối cùng vẫn không đủ can đảm hạ dao xuống. Nàng bất lực thở dài một hơi, đang định buông dao xuống, chợt vô tình liếc thấy cánh tay nam chính đang thõng xuống bên giường.

Trong truyện chỉ nói là thêm máu để làm thuốc dẫn, đâu có nói rõ là phải dùng máu của ai nhỉ?

“Dù sao ngươi cũng đã chảy nhiều máu như vậy rồi, thêm một chút nữa chắc cũng chẳng sao đâu nhỉ. Ngươi không nói gì thì ta coi như ngươi đồng ý rồi đấy nhé.”