Chương 2

Chẳng lẽ đây chính là hình phạt cho việc lười biếng trốn việc lúc đi làm?

Tuy rằng Cố Y Nhiên luôn là một người theo chủ nghĩa duy vật kiên định, nhưng ngay cả chuyện ly kỳ như xuyên sách cũng xảy ra với nàng, vậy thì có một số chuyện nàng không tin cũng phải tin rồi.

Vì thế, để giữ lấy mạng nhỏ, Cố Y Nhiên đành ngoan ngoãn làm đúng theo nguyên tác, vội vàng chạy tới nơi diễn ra trận đại chiến giữa nam chính và phản diện Ma tôn.

Nàng canh giữ ngoài thành suốt ba ngày trời, thật vất vả lắm mới thuyết phục bản thân được lười biếng ngủ gật một lát, nào ngờ vừa tỉnh dậy đã thấy trận chiến giữa nam chính và phản diện kết thúc từ lúc nào rồi, nàng cũng thành công bỏ lỡ mất thời cơ tốt nhất để nhận diện nam chính.

Khi nàng chạy tới nơi diễn ra trận chiến, chỉ có thể ngơ ngác nhìn từng thi thể nằm la liệt trên mặt đất, không rõ sống chết.

Giờ phút này đã là nửa đêm, bốn bề vô cùng tĩnh lặng, thỉnh thoảng còn có từng cơn gió lạnh âm u thổi qua, khiến trong lòng Cố Y Nhiên run lên sợ hãi.

“Xin lỗi, xin cho ta qua.”

“Thật ngại quá, xin thứ lỗi.”

Nàng cẩn thận từng chút một, vòng qua những thi thể ngổn ngang dưới đất, cố gắng tìm kiếm bóng dáng nam chính trong số đó.

Nhưng trời quá tối, nàng căn bản chẳng thể nhìn rõ dung mạo hay trang phục của những người này, thậm chí còn chẳng biết họ còn sống hay đã chết, nói gì đến việc tìm ra nam chính trong số đó.

Sau một hồi tìm kiếm, Cố Y Nhiên đã mệt tới hoa cả mắt.

Nàng thở dài một hơi thật mạnh, rồi chắp hai tay trước ngực thành kính cầu khấn: “Tín nữ nguyện cả đời ăn uống cân bằng chay mặn, chỉ mong nam chính tự mình đưa tới cửa.”

Vừa dứt lời, Cố Y Nhiên bỗng cảm giác có thứ gì đó túm lấy cổ chân mình. Cảm giác lạnh băng ấy khiến cả người nàng run lên.

Nàng chậm rãi quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một bàn tay dính đầy máu tươi đang túm lấy cổ chân mình. Đồng thời, nàng còn đối diện với một đôi mắt lạnh nhạt thấu xương.

“Xá... xác chết vùng dậy rồi!”

Cố Y Nhiên bị dọa đến giật nảy mình, chẳng biết lấy sức lực ở đâu ra, liều mạng giãy thoát khỏi bàn tay kia, lại còn tung một cước đá vào thứ trước mặt không rõ là người hay ma, sau đó co chân chạy mất.

Nhưng chạy được nửa đường thì nàng lại đột nhiên dừng bước.

Thứ vừa rồi túm lấy cổ chân nàng... hình như là một người? Hơn nữa... lại còn là người sống!