Chương 13

“Y Nhiên tỷ tỷ? Tỷ dậy chưa?”

Sáng sớm ngày thứ hai, Cố Y Nhiên vừa mở mắt đã nghe thấy tiếng Diệp Tâm Nhụy từ bên ngoài vọng vào.

Tuy nhiên, chưa kịp để nàng ngồi dậy, cửa phòng bất ngờ bị đẩy ra, bóng dáng vội vã của Diệp Tâm Nhụy xuất hiện trong tầm mắt Cố Y Nhiên.

Mãi đến khi xông vào nội thất, Diệp Tâm Nhụy mới đột nhiên dừng bước, làm ra vẻ lúng túng.

“Thật xin lỗi, ta nhất thời sốt ruột nên xông vào, không làm phiền Y Nhiên tỷ tỷ và Mạnh Tiên Quân nghỉ ngơi chứ?”

Trong lúc nói, đôi mắt Diệp Tâm Nhụy không ngừng liếc về phía giường, phát hiện Cố Y Nhiên và Quân Ly không ngủ chung giường, trong mắt nàng ta thoáng hiện lên sự vui mừng.

Hôm nay, Diệp Tâm Nhụy mặc một bộ váy lụa màu hồng phấn, trang điểm trên khuôn mặt cũng tinh tế hơn hôm qua, rõ ràng đã chăm chút ăn mặc kỹ lưỡng.

“Không có làm phiền.”

Ánh mắt Cố Y Nhiên rời khỏi người Diệp Tâm Nhụy, chuyển sang hướng giường.

Nàng quả thực không bị làm phiền, nhưng nam chính đang cáu kỉnh vì bị đánh thức thì chưa chắc.

Quả nhiên, vừa nhìn sang, Cố Y Nhiên đã thấy Quân Ly ngồi dậy, xoa trán với vẻ mặt u ám, cả người toát ra một luồng khí lạnh.

“Muội ra ngoài đợi ta trước đi, ta thu dọn một chút rồi ra ngay.”

Thấy cơn cáu kỉnh của Quân Ly sắp bùng nổ, Cố Y Nhiên vội ra hiệu cho Diệp Tâm Nhụy rời đi trước.

Diệp Tâm Nhụy tuy có chút không cam lòng, nhưng cũng nhận ra bầu không khí xung quanh có gì đó không ổn. Nàng ta lén liếc về phía giường một cái, rồi mới lưu luyến xoay người rời đi.

“Hồi Chu, vết thương của chàng chưa lành nên cứ nghỉ ngơi trước đi, để ta ra ngoài là được.”

Cố Y Nhiên vội vàng đến trước giường, vuốt ve an ủi Quân Ly.

Tuy nhiên, khi nàng đang định đắp chăn cho Quân Ly thì cổ tay nàng bất ngờ bị hắn nắm lấy.

“Ngươi dường như rất sợ ta sẽ làm tổn thương nàng ta?”

Cố Y Nhiên khẽ sững người.

Nam chính từ bao giờ trở nên nhạy bén như vậy?

Nàng quả thực sợ cơn cáu kỉnh của nam chính sẽ làm tổn thương nữ phụ, bởi nữ phụ này là nhân vật then chốt trong việc thúc đẩy cốt truyện giai đoạn đầu, hiện tại không thể xảy ra sơ suất.

Nhưng khi mở miệng, Cố Y Nhiên lại đổi cách nói: “Dĩ nhiên không phải, ta chỉ... chỉ là ghen thôi.”

“Ghen?”

Quân Ly như nổi lên hứng thú, buông cổ tay Cố Y Nhiên ra, ra hiệu cho nàng tiếp tục nói.

“Đúng vậy! Chàng là vị hôn phu của ta, ta đương nhiên không thích những nữ tử khác đến quá gần chàng.”

Cố Y Nhiên hơi căng thẳng, không biết Quân Ly có tin lời nàng hay không.

Quân Ly chỉ nhìn nàng chằm chằm một lúc, sau đó ghé sát lại, nhếch môi nói: “Nếu đã như vậy, vậy sau này phàm là nữ tử nào đến gần ta trong vòng mười bước, ta đều gϊếŧ hết, được chứ?”

“...”

Cũng không cần phải giữ thân như ngọc đến mức đó...

Nhưng giọng điệu mơ hồ mang theo chút hào hứng của Quân Ly lại khiến Cố Y Nhiên sinh ra một ảo giác, ảo giác rằng Quân Ly chỉ đang tìm cớ để gϊếŧ người.

Nhưng khi ngẩng đầu lên, nàng lại thấy Quân Ly vẫn giữ một nụ cười hiền hòa nơi khóe miệng.

Chỉ là trong nụ cười này... hình như còn mang theo một sự mong chờ?

“Hồi Chu, chàng đừng đùa nữa, ta biết chàng vốn thiện lương, chắc chắn không làm ra chuyện tàn nhẫn như vậy. Chỉ cần chàng không chủ động thân cận với nữ tử khác thì ta sẽ không ghen.”

Cố Y Nhiên vội vàng kéo chăn bên cạnh, đắp lên cho Quân Ly.

“Chậc, thật là nhàm chán.”

Quân Ly như có chút thất vọng với phản ứng của Cố Y Nhiên, hắn xoa trán rồi lại nằm xuống.

Cố Y Nhiên biết ý không tiếp tục làm phiền hắn, mặc quần áo chỉnh tề rồi rời khỏi nhà trúc.

Diệp Tâm Nhụy đang đi qua đi lại ngoài nhà trúc, thấy Cố Y Nhiên bước ra, nàng ta lập tức nhìn về phía sau Cố Y Nhiên với vẻ nồng nhiệt. Thấy phía sau không có ai, ánh mắt nàng ta mới ảm đạm đi.

“Y Nhiên tỷ tỷ, ta đã chuẩn bị xong rồi, chúng ta mau bắt đầu thôi.”

Khi Cố Y Nhiên đến gần, Diệp Tâm Nhụy lại ân cần ghé sát lại.

“Đả tọa hấp thu linh lực là công phu cơ bản của tu luyện, hôm nay ta sẽ dạy muội cái này trước.”

Hôm qua, sau khi nàng ôn lại kiếm pháp vài lần, nàng phát hiện linh lực trong cơ thể vận chuyển cực kỳ thông thuận, ngay cả việc sử dụng các thuật pháp đơn giản cũng trở nên dễ dàng.

Nàng còn xem qua một số công pháp nhập môn, biết rằng đối với người mới bắt đầu tu luyện, học cách đả tọa để cảm nhận linh lực là điều quan trọng nhất.

Vì vậy, nàng quyết định học một biết mười, dự định dạy Diệp Tâm Nhụy đả tọa trước.

Nàng lấy hai cái bồ đoàn ra, đưa một cái cho Diệp Tâm Nhụy: “Trước tiên tìm một nơi yên tĩnh để ngồi xuống, sau đó nhắm mắt, dùng tâm cảm nhận sự dao động của linh lực xung quanh, rồi thử dẫn nó vào trong cơ thể.”

“Được...”

Diệp Tâm Nhụy rõ ràng chỉ hiểu được một phần, nhưng nàng ta học theo dáng vẻ của Cố Y Nhiên. Thấy Cố Y Nhiên cầm bồ đoàn ngồi xuống dưới gốc cây đào, nàng ta cũng vội vàng ngồi xuống bên cạnh Cố Y Nhiên, bắt chước đặt hai tay ngay ngắn và nhắm mắt lại.

Sau khi bổ túc cả đêm qua, hôm nay Cố Y Nhiên nhập định rất nhanh, chỉ một lát sau, xung quanh nàng đã bao phủ một tầng linh lực nhàn nhạt.

Ngược lại, Diệp Tâm Nhụy tuy cũng yên lặng ngồi được một khắc đồng hồ, nhưng định lực của nàng ta thực sự kém. Dù cố gắng cảm nhận hồi lâu, nàng ta vẫn không cảm nhận được linh lực như Cố Y Nhiên nói. Cuối cùng, không nhịn được, nàng ta mở mắt nhìn về phía Cố Y Nhiên.