Chương 12

Cố Y Nhiên muốn khóc mà không có nước mắt, ngẩn người hồi lâu mới lau đi vết nước trên mặt.

May mà nữ chính mặc một bộ pháp y, không thể bị nước làm ướt, nếu không nàng thật sự đã thành một con gà nhúng nước chính hiệu.

Cố Y Nhiên vắt khô nước trên tóc, định quay về phòng lấy khăn lau tóc.

Ai ngờ vừa xoay người, nàng đã phát hiện Quân Ly đang dựa vào khung cửa, nhìn nàng với vẻ đầy hứng thú.

“Hồi Chu, ta...”

Cố Y Nhiên hơi hoảng loạn, càng không biết phải mở miệng thế nào.

Nhưng chưa kịp để nàng tìm được một cái cớ phù hợp, thân ảnh Quân Ly đã lập tức di chuyển đến trước mặt nàng.

Hắn vung tay, một cành cây rơi vào tay hắn.

“Cầm lấy.”

Quân Ly nhét cành cây vào lòng bàn tay Cố Y Nhiên, trong nháy mắt, hắn đã xuất hiện sau lưng nàng, cách lớp tay áo nắm lấy cổ tay nàng, dẫn nàng vung cành cây trong tay.

Chỉ ngẩn ra một thoáng, Cố Y Nhiên lập tức nhận ra Quân Ly đang dạy nàng kiếm pháp. Nàng vội vàng tập trung chú ý, ghi nhớ các chiêu thức được vung ra.

Kiếm pháp của Quân Ly cực kỳ sắc bén, mỗi chiêu mỗi thức đều mang theo một luồng sát ý mãnh liệt.

Cành cây bình thường trong tay hắn dường như hóa thành một thanh bảo kiếm sắc bén. Mỗi lần vung lên, một luồng kiếm khí mạnh mẽ tuôn ra, cắt đôi những chiếc lá tre rơi xung quanh.

Dần dần, linh lực trong cơ thể Cố Y Nhiên cũng bị kiếm pháp tràn ngập sát khí này kích động, bắt đầu vận chuyển.

Nàng cảm thấy như thể nhâm đốc nhị mạch của mình được đả thông, linh lực vốn bị tắc nghẽn trở nên đặc biệt thông thuận, thậm chí nàng còn có thể ghi nhớ toàn bộ chiêu thức của Quân Ly.

Cứ như thể nàng sinh ra đã biết tu luyện vậy.

Cố Y Nhiên còn chưa kịp vui mừng, chiêu thức của Quân Ly đột nhiên trở nên nhanh hơn. Nàng vội vàng tập trung chú ý, tiếp tục vận chuyển linh lực, cố gắng theo kịp động tác của hắn.

Nhưng đến chiêu cuối cùng, Quân Ly bất ngờ siết chặt cổ tay Cố Y Nhiên, xoay người vung mạnh về phía sau, một luồng kiếm khí mãnh liệt lập tức lan tỏa.

Trong khoảnh khắc đó, Cố Y Nhiên có ảo giác rằng mình đang cầm một thanh kiếm thật trong tay.

Ngay sau đó, Quân Ly dẫn nàng đâm thẳng về phía trước.

Kiếm khí xé toạc đám cỏ, để lộ một con thỏ xám ẩn nấp bên trong. Nhưng con thỏ còn chưa kịp chạy trốn đã lập tức bị kiếm khí chém làm đôi.

“Những thuật pháp nhàm chán kia học cũng chẳng ích gì, chi bằng học vài chiêu có thể hạ gục kẻ thù trong một đòn.”

Dừng động tác lại, Quân Ly lại kề sát tai Cố Y Nhiên, nhẹ nhàng thì thầm.

Sau đó, hắn nắm lấy cổ tay nàng, hướng cành cây về phía một con thỏ khác ở không xa.

“Đi, gϊếŧ nó.”

Giọng điệu ôn hòa khiến cơ thể Cố Y Nhiên không khỏi run lên, thậm chí còn khiến nàng có ảo giác rằng hắn đang bảo nàng đi gϊếŧ người.

Nhất là khi nhìn thấy con thỏ bị chém làm đôi trước mặt, Cố Y Nhiên sợ hãi lùi lại phía sau.

Nhưng nàng quên mất Quân Ly đang đứng sau lưng, kết quả là va thẳng vào lòng hắn.

Lúc dạy kiếm pháp vừa rồi, Quân Ly luôn giữ một khoảng cách không quá gần cũng không quá xa. Bây giờ, cả người Cố Y Nhiên lại dán sát vào hắn, khít khao không một kẽ hở.

Thậm chí vành tai nàng còn lướt qua môi Quân Ly.

Cố Y Nhiên cứng đờ người, tức tốc kéo giãn khoảng cách: “Thỏ... thỏ thỏ đáng yêu như vậy, hay là tạm thời không gϊếŧ nữa đâu.”

Tuy rằng trước đây Cố Y Nhiên không ít lần ăn đầu thỏ cay, nhưng thật sự bảo nàng ra tay gϊếŧ thỏ, nàng căn bản không làm nổi.

“Kiếm pháp vừa rồi ta dường như đã ngộ ra được chút ít, Hồi Chu, ngươi về nghỉ ngơi trước đi, ta tự mình luyện thêm một lát.”

Cảm giác tê dại như có như không vẫn còn vương vấn nơi vành tai, Cố Y Nhiên hoàn toàn không dám nhìn vào mắt Quân Ly. Nàng cầm cành cây, vội vàng xoay người sang một bên, giả vờ chăm chỉ luyện kiếm.

Quân Ly đứng tại chỗ một lúc lâu, ánh mắt từ trên người Cố Y Nhiên dời đi, liếc nhìn con thỏ ở không xa, dường như cảm thấy có chút nhàm chán. Hắn khẽ xoa xoa đầu ngón tay, sau đó xoay người trở về căn nhà trúc.