“Ta sớm đã nhìn ra Y Nhiên tỷ tỷ không phải người tầm thường, không ngờ vị hôn phu của tỷ lại chính là Mạnh Tiên Quân danh tiếng lẫy lừng. Ta thật sự quá may mắn, sau này được theo Y Nhiên tỷ tỷ và Mạnh Tiên Quân tu luyện, chắc chắn sẽ học được thành tựu!”
Diệp Tâm Nhụy quả nhiên đúng như miêu tả trong sách, tuy tuổi còn nhỏ nhưng tâm tư lại không ít.
Rõ ràng chỉ có nữ chính đồng ý dạy nàng ta tu luyện, thế mà nàng ta qua một câu nói đã biến thành cả nam chính cũng sẽ dạy nàng ta tu luyện.
Mà nam chính, với tư cách là đại đệ tử của chưởng môn Thiên Nguyên Tông, nếu được hắn chỉ dạy, coi như đã đặt nửa bước chân vào Thiên Nguyên Tông.
Có mối quan hệ này, sau này nếu muốn gia nhập Thiên Nguyên Tông sẽ là chuyện dễ như trở bàn tay.
Nếu không phải sau này Diệp Tâm Nhụy càng ngày càng tham vọng, còn sử dụng những thủ đoạn hèn hạ, có lẽ nàng ta thật sự đã có thể trở thành đệ tử của Thiên Nguyên Tông.
“Vậy cứ quyết định thế đi, ngày mai ta sẽ đến cùng tu luyện với Y Nhiên tỷ tỷ.”
Chưa kịp để Cố Y Nhiên mở miệng, Diệp Tâm Nhụy đã tự mình quyết định thời gian tu luyện. Nói xong, nàng ta lập tức vui vẻ rời đi, không cho Cố Y Nhiên bất kỳ cơ hội từ chối nào.
Nhìn bóng lưng Diệp Tâm Nhụy rời đi một cách thoải mái, sắc mặt Cố Y Nhiên thoáng sụp xuống, trong lòng cũng không ngừng than thở.
Bản thân nàng còn chưa hiểu rõ về việc tu luyện thì làm sao có thể dạy người khác.
Trong mấy ngày mai phục ở cánh rừng, Cố Y Nhiên từng nghĩ mình là con cưng của trời, có thể dễ dàng kế thừa tu vi của nữ chính.
Ai ngờ hiện thực lại giáng cho nàng một đòn nặng nề.
Nàng hoàn toàn không thể khống chế linh lực trong cơ thể, còn những bí kíp công pháp của nữ chính, nàng cũng chẳng hiểu nổi.
Như vậy, e rằng ngày mai sẽ bị lộ tẩy.
Trong lúc Cố Y Nhiên đang rầu rĩ, ánh mắt nàng chợt chuyển, vừa hay đối diện với đôi mắt của Quân Ly.
Quân Ly dường như đã nhìn nàng rất lâu, mơ hồ còn có thể nhận ra một sự đánh giá trong ánh mắt hắn, khiến Cố Y Nhiên lập tức thu lại vẻ mặt, vô thức ưỡn thẳng lưng đứng ngay ngắn.
Quân Ly đặt chiếc bát sứ trong tay xuống, ngoắc ngoắc ngón tay với Cố Y Nhiên.
“Nữ tử vừa rồi tâm tư không đơn giản, ta thay ngươi gϊếŧ nàng, được chứ?”
“???”
Ngộ tính của nam chính từ khi nào lại cao như vậy?
Nàng nhớ trong tiểu thuyết, nam chính hoàn toàn không nhận ra chút tâm tư nào của Diệp Tâm Nhụy, ngược lại còn giống như một người tốt bụng, tận tâm tận lực dạy Diệp Tâm Nhụy tu luyện.
Nam chính hiện tại giống như thông minh đến mức không bình thường.
“Đánh đánh gϊếŧ gϊếŧ thì quá tàn bạo, chúng ta là người chính phái, nên văn nhã hơn mới phải. Huống chi Tâm Nhụy muội muội chỉ muốn cùng ta tu luyện, không có tâm tư gì khác, Hồi Chu, chàng nghĩ nhiều rồi.”
Lời vừa nói ra, Cố Y Nhiên đột nhiên cảm thấy hơi quen thuộc.
Nghĩ kỹ lại, trong tiểu thuyết, khi nữ phụ cố ý chia rẽ quan hệ giữa nam chính và nữ chính, nam chính hình như cũng đã nói với nữ chính những lời tương tự.
Sao bây giờ lại đảo ngược rồi?
“Nếu nàng ta muốn cướp vị hôn phu của ngươi thì sao?”
Giọng nói của Quân Ly cực kỳ mê hoặc, khiến Cố Y Nhiên đang thất thần vô thức thuận theo lời hắn mà đáp: “Vậy thì gϊếŧ...”
Lời vừa nói được một nửa, Cố Y Nhiên đột nhiên tỉnh táo lại, lập tức sửa lời: “Dĩ nhiên không thể gϊếŧ nàng ta. Một nam tử xuất sắc như chàng, có người ngưỡng mộ là chuyện khó tránh khỏi. Chỉ cần lòng chàng ở bên ta, ta tự nhiên sẽ không để ý việc người khác thích chàng.”
“Thật đáng tiếc.”
Không dụ dỗ được.
Trên mặt Quân Ly thoáng qua một vẻ tiếc nuối, hắn thu lại ngón tay đang đặt trên bàn, khép vạt áo rồi đứng dậy, bước qua Cố Y Nhiên, đi đến chiếc giường nhỏ nơi nàng nghỉ ngơi tối qua, không chút khách sáo nằm xuống.
Tư thế trông cực kỳ ung dung, như thể đang ở nhà mình vậy.
Cố Y Nhiên: “...”
Nam chính này đúng là tự nhiên như ở nhà.
Thấy Quân Ly đã nhắm mắt lại, Cố Y Nhiên cũng không tự chuốc lấy nhục mà đi đến gần, mà bắt đầu suy nghĩ xem ngày mai nên đối phó với Diệp Tâm Nhụy thế nào.
Nữ chính tuy gia đạo sa sút, nhưng trước đây tốt xấu gì cũng là con gái của thành chủ, được thành chủ tận tình chỉ dạy, tu vi đã đạt đến Kim Đan sơ kỳ.
Lúc mới đến ngoài thành Long Chiêu, nàng từng thay dân chúng trong trấn đuổi yêu thú, từ đó đã để lộ tu vi.
Diệp Tâm Nhụy cũng vì thế mà bám lấy nữ chính, muốn nữ chính dạy nàng ta tu luyện.
Điều này trực tiếp chặn đứng đường lui của Cố Y Nhiên, khiến nàng không thể tìm cớ thoái thác.
Cố Y Nhiên cảm thấy mình bây giờ giống như một học sinh yếu kém đã chép bài quá đà trong kỳ thi, rõ ràng trong bụng không có lấy một giọt mực, vậy mà vẫn phải giả vờ là học bá, không thể để bị phát hiện.
Hết cách, nàng đành tiếp tục lấy bí kíp công pháp của nữ chính ra, chuẩn bị thức đêm để bổ túc.
Lần này, Cố Y Nhiên bắt đầu từ công pháp nhập môn đơn giản nhất, xem cả một buổi chiều, cuối cùng cũng mò mẫm được chút ít bề ngoài.
Nàng chậm rãi giơ tay vận chuyển linh lực, thử điều khiển cái thùng nước trước mặt.
Kỳ diệu thay, cái thùng nước thực sự được bao bọc bởi linh lực, từ từ bay lên.
Điều này khiến Cố Y Nhiên thầm mừng rỡ, nàng điều khiển cái thùng bay về phía hồ nước không xa, sau khi múc đầy một thùng nước từ hồ, nó lại chậm rãi trở về trước mặt nàng.
Nhưng cái thùng đầy nước không dễ kiểm soát, nó lảo đảo bay tới, Cố Y Nhiên cũng dần cảm thấy có chút khó khăn.
Ai ngờ đúng lúc cái thùng bay qua đỉnh đầu, Cố Y Nhiên không khống chế được, nước trong thùng đổ hết ra, vừa hay dội thẳng lên đầu nàng, khiến nàng ướt sũng như gà nhúng nước.