“Là vị hôn phu của ta, hắn bị thương, đây là thuốc nấu cho hắn.”
Bộ dạng ghét bỏ của Diệp Tâm Nhụy bị Cố Y Nhiên nhìn thấy rõ ràng, nhưng nàng không để lộ cảm xúc, chỉ bình thản bưng bát thuốc xoay người.
Quả nhiên, khi nghe đến ba chữ “vị hôn phu”, mắt Diệp Tâm Nhụy liền đảo qua đảo lại, vội vàng bước nhanh theo Cố Y Nhiên, cùng đi vào phòng bên.
Lúc này, Quân Ly đã dậy, đang ngồi trên chiếc ghế tròn mà hôm qua Cố Y Nhiên đã ngủ gật.
Một chiếc áo choàng đen dài khoác lỏng lẻo trên vai hắn, lớp áσ ɭóŧ trắng bên trong cũng có phần lộn xộn, là do vừa rồi Cố Y Nhiên lén lút “ăn đậu hũ” mà ra.
Đột nhiên nhìn thấy bằng chứng “phạm tội”, Cố Y Nhiên cảm thấy cực kỳ chột dạ, lập tức quay đầu đi chỗ khác.
Tuy nhiên, ngay giây tiếp theo, nàng phát hiện ánh mắt Diệp Tâm Nhụy đã dính chặt lên người Quân Ly, mãi không chịu dời đi, thậm chí còn thoáng lộ ra vẻ e thẹn.
Điều này khiến Cố Y Nhiên không khỏi thầm cảm thán trong lòng: Không hổ là nam nhân sở hữu hào quang nam chính, nhanh như vậy đã thu hút được nữ phụ rồi.
Nhưng điều khiến Cố Y Nhiên càng không ngờ tới là, khi ánh mắt Quân Ly chạm phải Diệp Tâm Nhụy, hắn lại chậm rãi đứng dậy, bước đến trước mặt nàng ta, còn cong môi nở một nụ cười.
“Còn nhìn nữa, ta sẽ móc đôi mắt của ngươi.”
Giọng nói trầm thấp của hắn khiến Diệp Tâm Nhụy lạnh run, vẻ mặt e thẹn trên khuôn mặt nàng ta cũng cứng đờ theo.
“Y Nhiên tỷ tỷ...”
Nàng ta vô thức trốn ra sau lưng Cố Y Nhiên, nhưng đôi mắt ấy vẫn không cam lòng mà liếc nhìn Quân Ly.
Cố Y Nhiên cũng không ngờ tới, nam chính trong sách vốn luôn dịu dàng với các nữ tử, lại có thể thốt ra những lời như vậy.
Đây... chẳng phải là lời thoại của phản diện sao?
Đối diện với ánh mắt kinh ngạc của Cố Y Nhiên, Quân Ly đột nhiên mỉm cười, vẻ mặt lại trở lại dịu dàng như trước.
“Chỉ đùa thôi mà.”
Giọng nói của Quân Ly mang theo chút áy náy, nhưng những ngón tay giấu sau lưng lại khẽ cọ xát vài cái, rồi đột nhiên siết chặt, nắm lại thành quyền, đè nén ý muốn gϊếŧ chóc đang không ngừng gào thét trong cơ thể.
Trên khuôn mặt Quân Ly không lộ ra bất kỳ điều gì bất thường. Hắn trời sinh đã có một gương mặt cực kỳ mê hoặc, không cần cố ý che giấu, chỉ cần nở một nụ cười dịu dàng là đủ khiến người ta tin tưởng.
Diệp Tâm Nhụy vừa rồi còn bị dọa sợ, giờ đây đã bị nụ cười này làm cho mặt mày ửng đỏ, hoàn toàn quên mất dáng vẻ nguy hiểm của Quân Ly ban nãy.
Cố Y Nhiên tuy cảm thấy hơi kỳ lạ, nhưng lại không thể chỉ ra cụ thể là kỳ lạ ở đâu.
Nàng nhìn chằm chằm Quân Ly vài lần, sau đó mới đưa bát thuốc trong tay qua.
“Hồi Chu, chàng mau uống thuốc đi.”
“Được.”
Khi những ngón tay thon dài của hắn vươn tới, vô tình lướt qua đầu ngón tay của Cố Y Nhiên, cảm giác lạnh buốt khiến đầu ngón tay nàng khẽ run, suýt chút nữa buông tay trước.
Ánh mắt nàng hơi hướng xuống, Cố Y Nhiên dường như nhìn thấy vài vết đỏ trong lòng bàn tay Quân Ly.
Nhưng chưa kịp nhìn rõ, Quân Ly đã nhận lấy bát thuốc, xoay người bước về phía cửa sổ.
Lúc này, giọng nói có phần e thẹn của Diệp Tâm Nhụy liền vang lên: “Y Nhiên tỷ tỷ từ bao giờ có vị hôn phu vậy? Sao muội chưa từng nghe tỷ nhắc đến?”
Đôi mắt thẹn thùng của Diệp Tâm Nhụy lại thỉnh thoảng liếc về phía Quân Ly.
Quân Ly đã ngồi trở lại trên chiếc ghế tròn, bàn tay với những khớp xương rõ ràng đang cầm muỗng, chậm rãi uống thuốc.
Cử chỉ của hắn toát lên một khí chất cao quý tự nhiên, ngay cả Diệp Tâm Nhụy, một người không có chút tu vi nào, cũng có thể nhận ra hắn không hề tầm thường.
“Chúng ta từ nhỏ đã đính hôn, lần này ta đến thành Long Chiêu là để tìm hắn. Hai ngày trước, hắn giao chiến với Ma Tôn và bị thương, ta tình cờ gặp được nên ta đưa hắn về dưỡng thương.”
Tính cách của nữ chính trong sách có phần Mary Sue, sau khi coi Diệp Tâm Nhụy là bạn, nàng liền không giấu giếm điều gì, chuyện gì cũng kể.
Nhưng điều này lại khiến Diệp Tâm Nhụy, với tính cách nhạy cảm, hiểu lầm rằng nữ chính đang khoe khoang với mình.
Đúng lúc Diệp Tâm Nhụy cũng không phải người an phận, nên vì ghen tị, nàng ta âm thầm đào góc tường của nữ chính, tìm mọi cách gây ra hiểu lầm giữa nam nữ chính.
“Giao chiến với Ma Tôn ư! Vậy thì vị hôn phu của Y Nhiên tỷ tỷ chắc hẳn rất lợi hại, đúng không?”
Ánh mắt Diệp Tâm Nhụy lại trở nên nóng bỏng hơn, nhưng khi nhìn Cố Y Nhiên, trên mặt nàng ta thoáng hiện lên một vẻ ghen tị.
“Đó là điều hiển nhiên, hắn chính là đại đệ tử của chưởng môn Thiên Nguyên Tông, Mạnh Hồi Chu.”
Trong nguyên tác, nữ chính từ nhỏ đã nghe nhiều câu chuyện về nam chính, từ lâu đã ngưỡng mộ hắn. Vì vậy, trong tiểu thuyết, khi Diệp Tâm Nhụy hỏi về thân phận của nam chính, nữ chính không chút do dự mà trả lời ngay.
Bây giờ, Cố Y Nhiên cũng chỉ có thể theo cốt truyện trong tiểu thuyết, giả vờ tỏ ra ngưỡng mộ, nói với Diệp Tâm Nhụy về thân phận của nam chính.
Khi Diệp Tâm Nhụy nghe đến ba chữ “Mạnh Hồi Chu”, nàng ta thoáng sững sờ, nét ghen tị trên khuôn mặt trong lúc bối rối càng trở nên rõ rệt.
Nhưng khi Cố Y Nhiên nhìn sang, nàng ta đã nhanh chóng che giấu cảm xúc, nở một nụ cười ngọt ngào với Cố Y Nhiên.